16.
Sau khi tiễn Lý thư sinh đi, Tiểu Đào Hoa bỗng nhiên yên tĩnh hơn nhiều. Nàng không còn trêu chọc ta nữa, cũng không giành bánh chay của ta ăn.
Ban đêm, ta thấy nàng một mình ngồi dưới gốc cây hòe già, ôm cái đuôi to lông xù của mình ngẩn người.
Ánh trăng kéo dài bóng nàng. Ta đến gần, nghe thấy nàng thì thầm rất nhỏ: “Nếu cứ không tu luyện thành tiên được, có khi nào sẽ gây phiền phức cho hắn không…”
Nàng sợ mình sẽ giống như A Điệp, một ngày nào đó tu vi cạn kiệt, hoặc độ kiếp thất bại, thì sẽ không thể ở bên ta được nữa.
Ta bưng một bát cháo vừa hâm nóng, ngồi xuống bên cạnh nàng.
Ta đưa bát cho nàng, nhẹ giọng nói: “Ta biết ngươi đang sợ gì. Trước đây sư phụ đi rồi, ta sợ ngươi sẽ đi, sợ trong miếu này lại chỉ còn lại một mình ta. Nhưng bây giờ ta đã thông suốt rồi.”
Ta nhìn vào mắt nàng, từng chữ từng chữ nói: “Mặc kệ ngươi là hồ ly, là người, hay là tiên nữ trên trời, chỉ cần ngươi còn muốn ở lại, ta đều muốn cùng ngươi trông coi nơi này. Cho dù sau này ngươi phải đi đến nơi rất xa để tu luyện, ta cũng sẽ ở đây chờ ngươi trở về.”
Ta tháo xâu chuỗi hạt Phật sư phụ để lại trên cổ tay, nó được hơi ấm cơ thể ta ủ nên ấm áp.
Ta kéo tay nàng, đeo chuỗi hạt Phật cho nàng. “Cái này có thể bảo vệ ngươi,” Ta nói, “Giống như ngươi bảo vệ ta, bảo vệ cái ngôi miếu nhỏ này vậy.”
Tiểu Đào Hoa cúi đầu nhìn chuỗi hạt Phật trên cổ tay, nhìn rất lâu.
Nàng đột nhiên cười, đưa tay dùng sức xoa đầu trọc của ta: “Hòa thượng ngốc, ta có nói ta muốn đi đâu? Ta còn phải chờ ăn cháo ngươi nấu, còn phải chờ ngươi biết chẻ củi phơi kinh sách, chờ đến ngày ngươi không còn dễ dàng đỏ mặt nữa.”
Dưới ánh trăng, chúng ta ngồi sóng vai trên ngưỡng cửa.
Nàng lắc lư cái đuôi, lại bắt đầu hát những khúc ca không thành điệu, ta khẽ niệm kinh văn.
Trong gió thoang thoảng hương hoa hòe ngọt ngào, cả hai chúng ta đều hiểu, so với sự chia ly xa vời, không chắc chắn, thứ có thể nắm giữ trong tay, chính là mỗi khoảnh khắc ở bên nhau này.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
17.
Sau này, Lý thư sinh từ kinh thành gửi về một phong thư, nói hắn đã thi đỗ công danh, linh hồn A Điệp cũng dần ổn định, cánh bướm trong tranh ngày càng tươi sáng.
Ta và Tiểu Đào Hoa đọc đi đọc lại bức thư đó.
Nàng dùng giấy thư gõ gõ vào đầu ta, cười nói: “Này, hòa thượng ngốc, ta đã bảo ta là hồ ly tinh đệ nhất thiên hạ, giờ ngươi tin chưa?”
Ta gật đầu thật mạnh, cổ tay tuy trống rỗng, nhưng trong lòng lại chưa từng an ổn đến thế. Tiếng chuông sớm mõ chiều của ngôi miếu nhỏ, dường như đã lấp đầy những mong đợi dịu dàng.
18.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieo-duyen/chuong-5.html.]
Mặt trời giữa hè gay gắt, liên tục nửa tháng không rơi một giọt mưa. Suối nước duy nhất trong núi cũng cạn đáy, lá cây trồng trong ruộng đều héo rũ cuộn tròn, vại nước của dân làng trống rỗng đến mức có thể nghe thấy tiếng vang.
Ta đang cố sức múc lên thùng nước cuối cùng từ giếng, thì nghe thấy tiếng bàn tán ồn ào từ đầu thôn.
“Chắc chắn là quên cúng tế Sơn Thần rồi, Sơn Thần gia gia tức giận rồi!”
“Thời buổi này ai còn tin chuyện đó, ta nói, chính là trời không mưa!”
Lời còn chưa dứt, hơn mười dân làng đã vác cuốc, cầm búa sắt, hùng hổ đi về hướng Miếu Sơn Thần.
Lòng ta thót lại, vội vàng đặt xô nước xuống, kéo Tiểu Đào Hoa đang nằm ườn trên bàn đá làm biếng chạy vội lên núi.
Miếu Sơn Thần nằm ở lưng chừng núi, khi chúng ta chạy đến, đã có thể nhìn thấy dân làng vây quanh pho tượng đá bám đầy bụi từ xa.
Lý thúc đứng đầu là người khỏe mạnh nhất trong thôn, lúc này mắt đỏ ngầu, giơ búa sắt lên hô: “Ngay cả một ngụm nước cũng không cho chúng ta uống, Sơn Thần này giữ lại còn có tác dụng gì nữa!”
“Dừng tay!”
Tiểu Đào Hoa nhanh hơn ta một bước, như một làn gió hồng phấn, đột nhiên chắn trước tượng đá. Trong lúc cấp bách, cái đuôi to lông xù phía sau nàng quên cả thu lại, văng ra một vòng cung căng thẳng trong không khí.
“Đừng đập! Suối cạn không phải lỗi của Sơn Thần, là người… người sắp không chống đỡ nổi rồi!”
19.
Dân làng bị cái đuôi hồ ly đột nhiên xuất hiện dọa lùi lại mấy bước, những dụng cụ trong tay đều dừng lại.
Ta nhân cơ hội chạy lên, chắn trước Tiểu Đào Hoa, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe có vẻ bình tĩnh: “Lý thúc, mọi người bình tĩnh đã. Chúng ta đến suối nước xem thử, biết đâu có thể tìm ra nguyên nhân.”
Vài người dân làng to gan đi theo chúng ta đến suối nước. Nơi vốn có dòng nước trong vắt tuôn trào, giờ chỉ còn lại một bãi đất khô nứt nẻ.
Tiểu Đào Hoa ngồi xổm bên suối, đầu ngón tay trắng nõn áp lên mặt đất nứt nẻ, nhắm mắt cảm ứng một lúc, khi mở mắt ra, hốc mắt đã đỏ hoe.
“Linh khí của Sơn Thần sắp tiêu tán hết rồi.” Nàng chỉ vào cái bát đá cũ kỹ đầy vết nứt bên cạnh suối, “Đây là cái bát trước kia dân làng dùng để hiến nước cho Sơn Thần, giờ đều trống không. Người trước đây duy trì sức mạnh nhờ vào sự kính sợ và biết ơn của mọi người, nhưng sau này mọi người dọn xuống núi, rất ít người đến bái người. Người không có sức mạnh, làm sao có thể giáng mưa cho các ngươi?”
Nàng dừng lại, giọng nói mang theo sự tủi thân: “Các ngươi tưởng người là ai chứ? Cho dù là Quán Thế Âm Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, cũng không thể làm được mọi việc như ý muốn.”
Dân làng nhìn nhau. Ta nhìn họ, nhớ lại lời sư phụ từng nói khi còn sống: “Sơn Thần đã bảo vệ làng ta mấy chục năm rồi, trước đây lũ quét, là người dùng linh khí của mình dựng nên rào chắn ở đầu thôn, ngăn được nước lũ.”
Chiếc búa sắt trong tay chú Lý, “Keng” một tiếng rơi xuống đất.
Ta chạy về thôn, tìm đến bà Trương lớn tuổi nhất ở đầu thôn. Ta đỡ bà, mời bà kể cho nhóm dân làng đang tụ tập dưới chân núi nghe về những chuyện cũ.
--------------------------------------------------