Lúc này, điện thoại của Tần Phi lại gọi đến, anh ta nói: "Thiển Thiển, anh vẫn không yên tâm, em đừng ở đó nữa, đến nhà chúng ta ở tạm hai ngày đi, hai ngày nữa anh sẽ về với em."
"Nhà chúng ta" mà Tần Phi nói là căn hộ tân hôn anh ta chuẩn bị cho chúng tôi, anh ta vừa trang trí xong trước khi đi công tác.
Chưa nói đến việc một căn nhà mới trang trí nửa tháng có thể ở được hay không, mà ngay cả bản thân tôi, suy nghĩ khá truyền thống, khi yêu cũng luôn tuân thủ nguyên tắc không sống chung trước hôn nhân, và không nhận tài sản của bạn trai.
"Hoặc em đi khách sạn, khách sạn tương đối an toàn hơn." Tần Phi nghe ra sự do dự của tôi.
Ở khách sạn sao có thể là kế sách lâu dài, tuy nhiên, sợ anh ta lo lắng nên tôi vẫn đồng ý với anh ta.
Sau khi cúp điện thoại, tôi gọi cho chủ nhà, được sự đồng ý của chủ nhà, tôi đã thay khóa.
Sau đó tôi đi dạo một vòng quanh khu dân cư, rồi đích thân đến ban quản lý xem camera giám sát nhưng không thu thêm được manh mối nào cả, tiếp đó tôi đến trung tâm thương mại mua ba cục sạc dự phòng, về nhà sạc pin.
Hoàn thành những việc này, trời đã quá trưa, sự mệt mỏi sau cơn sốc ập đến, tôi mặc nguyên quần áo nằm xuống, ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, trời đã gần tối.
Sau khi ăn tối xong, tôi khóa trái cửa chính, chuẩn bị một số thứ, chín giờ ba mươi phút, tôi kéo cầu d.a.o điện xuống.
Căn phòng ngay lập tức chìm vào bóng tối, chỉ còn chiếc đèn bàn nhỏ kết nối với sạc dự phòng trong phòng ngủ phát ra ánh sáng mờ ảo.
Thiết bị giám sát cần kết nối nguồn điện, nếu trong phòng ngủ thực sự có lắp camera, việc cắt điện sẽ khiến đối phương không thể biết được hành động của tôi.
Ổ khóa tôi đã thay rồi, không có chìa khóa thì không vào được.
Cửa là cửa thép gỗ, rất chắc chắn, muốn phá cửa cũng không dễ.
Cửa sổ tôi cũng đã kiểm tra, độ cao tầng bảy, xung quanh không có điểm bám víu, người thường không thể vào từ cửa sổ.
Tôi cũng đã trao đổi số điện thoại với bảo vệ và ban quản lý khu chung cư, dù đêm nay có ai muốn vào, tôi cũng tự tin có đủ thời gian để cầu cứu.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tôi đã chuẩn bị đầy đủ để đối phó với các tình huống khẩn cấp, không phải vì tôi muốn trải qua nỗi sợ hãi đêm qua một lần nữa, mà vì tôi thực sự không muốn chuyển nhà. Căn hộ này phải đặt cọc ba tháng và trả trước một tháng, tôi vừa trả sáu nghìn tệ, số tiền còn lại không đủ để tìm một căn hộ khác, chưa kể thời gian cũng không kịp, hơn nữa… trải nghiệm đêm qua có lẽ chỉ là một giấc mơ.
04.
Đêm dài đằng đẵng, thời gian dường như đứng yên.
Tôi cố gắng tự thuyết phục mình rằng sẽ ổn thôi, xem phim một chút, trời sẽ nhanh sáng thôi.
Nhưng tôi không thể làm được, tôi ngồi trên mép giường, mắt dán vào điện thoại nhưng tâm trí lại không đâu, cơ thể căng thẳng, bàn tay nắm chặt điện thoại ướt đẫm mồ hôi.
Vài giờ sau, tôi đột nhiên nghĩ, dáng vẻ của tôi lúc này, dường như... dường như đang chờ đợi, chờ đợi sự xuất hiện của kẻ đó.
Tôi giật mình bởi chính suy nghĩ chợt nảy ra trong đầu mình.
Và đúng lúc này, điện thoại rung bần bật!
Toàn thân tôi sởn tóc gáy, suýt chút nữa làm rơi điện thoại.
Tôi cố nén nỗi sợ hãi nhìn vào điện thoại, quả nhiên, lại là số điện thoại đó.
Hắn ta lại gửi cho tôi một bức ảnh, nhìn bức ảnh đó, mặt tôi tái mét như tờ giấy chết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/giua-dem-xin-mo-cua/chuong-2.html.]
Trong ảnh là tôi đang ngồi trên mép giường, cúi đầu nhìn điện thoại, ánh sáng mờ ảo từ màn hình phản chiếu lên nửa khuôn mặt bị tóc che đi, khiến tôi trong ảnh thêm phần u ám và ma quái.
Điều này không thể.
Để chụp được một bức ảnh như vậy, trừ khi người chụp đứng ngay trước mặt tôi, nhưng tôi luôn ngồi trước giường, hoàn toàn không nhìn thấy ai.
Bức ảnh này từ đâu mà có?
Chẳng lẽ ở nơi nào đó tôi chưa kiểm tra, có giấu camera, và nguồn điện không kết nối với nhà tôi?
Không phải nguồn điện nhà tôi, vậy… có phải là tầng trên không?
Tôi ngẩng đầu, nhìn lên trần nhà.
Nếu là tầng trên, một số chuyện có thể giải thích được, ví dụ như khuôn mặt trắng bệch bên ngoài cửa sổ, có thể là con ma nơ canh được thả xuống từ tầng trên bằng dây thừng, ví dụ như camera giám sát không ghi lại được bất kỳ người đáng ngờ nào ra vào tòa nhà, bởi vì hắn ta vốn dĩ đã sống trong tòa nhà này...
Đầu óc tôi quay cuồng, cảm thấy có vẻ như mình đã gần chạm đến sự thật.
Nhưng đúng lúc này, căn phòng đột nhiên chìm vào bóng tối.
Đèn bàn tắt ngúm.
Hết điện rồi?
Không thể nào, chiếc đèn bàn nhỏ này tiêu thụ rất ít điện, cục sạc dự phòng tôi mua là loại dung lượng siêu lớn, một giờ trước tôi xem, pin vẫn còn đầy mà.
Có thể là hỏng rồi.
Tôi đang định bật đèn pin điện thoại để kiểm tra thì điện thoại lại rung lên, một tin nhắn hiện ra: "Có vẻ bóng tối thú vị hơn."
Nỗi sợ hãi như một con rắn độc đột ngột siết chặt cổ họng tôi, tôi bật dậy, ba bước thành hai bước xông đến cửa, kéo cửa chạy ra ngoài, sợ rằng nếu chạy chậm một bước, sẽ có một bàn tay to lớn đột nhiên thò ra từ gầm giường, nắm lấy mắt cá chân tôi rồi kéo tôi vào trong.
05.
Tôi không dám quay đầu lại, nhưng tôi biết, dưới gầm giường trong phòng ngủ của tôi có một người đang trốn.
Cục sạc dự phòng kết nối với đèn bàn nằm trên tủ đầu giường phía sau tôi, không có người thao tác thì không thể tự nhiên tắt được, kết hợp với tin nhắn đó, tôi gần như có thể chắc chắn rằng tôi đã ở chung phòng với một kẻ biến thái.
Tôi đã quá bất cẩn, tự cho mình là thông minh, nghĩ rằng mình đã chuẩn bị đủ kỹ lưỡng, nhưng không ngờ rằng, hắn ta có thể đã lén lút lẻn vào từ lúc tôi ra ngoài tìm thợ sửa khóa vào buổi sáng.
Nghĩ lại thì, khi tôi ngủ trưa… chỉ cách hắn ta một tấm ván giường. Lúc tôi lẳng lặng chuẩn bị mọi thứ, một đôi mắt vẫn luôn lén lút rình mò trong bóng tối. Khi tôi ngồi trên mép giường, một bàn tay chỉ cần nhẹ nhàng vươn ra là có thể chạm tới chân tôi.
Chỉ nghĩ đến những điều này thôi là tôi đã sợ c.h.ế.t khiếp rồi.
"Keng... keng..."
Là tiếng chìa khóa va vào nhau, xuyên qua cánh cửa lớn, rõ ràng vọng vào tai tôi.
Lại đến rồi.
Cùng một thời điểm, cùng một khoảnh khắc tôi chạy đến cửa, bên ngoài cửa lại có một người đang cố gắng đi vào.
--------------------------------------------------