Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HAI KIẾP BẤP BÊNH

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

20.

Tôi và Cố Trầm Nam cùng đến thành phố S.

Anh được đặc cách vào trường đại học nhờ thành tích bơi lội xuất sắc.

Ở thành phố S, không còn những lời đồn đại ngày xưa.

Ngay khi nhập học, Cố Trầm Nam đã bị đăng ảnh lên tường tỏ tình.

“Chà, chẳng phải là ‘nam thần toàn trường’ sao?” Tôi ngồi trong quán cà phê, nhìn người vừa luyện xong đến hẹn hò với tôi, nói với giọng ghen ghen.

Cố Trầm Nam cười hì hì ngồi xuống cạnh tôi.

“Nam thần gì chứ, ở đây chỉ có bạn trai của hoa khôi Tống thôi.”

Tôi cười, đ.ấ.m nhẹ vào n.g.ự.c anh, tiện thể sờ thử.

Quả nhiên rắn chắc hơn trước nhiều.

Mỗi lúc thế này, tôi lại thấy tất cả như mơ.

Rõ ràng đây là lần thứ hai tôi học đại học, nhưng lại giống như đây mới là đại học thật sự.

Tham gia vô số cuộc thi, nhận vô số giải thưởng, còn có một người bạn trai rất yêu tôi.

Không còn là cô gái ngày ngày đứng chờ dưới ký túc xá nam.

Thời gian cứ thế trôi qua, ấm áp và bình yên.

Chớp mắt.

Mười năm đã qua.

Đến ngày 8 tháng 9 năm tôi 27 tuổi.

Tôi nhìn lịch treo tường, ngẩn ngơ rất lâu.

“Đã mười năm rồi.”

Cố Trầm Nam ôm tôi từ sau lưng, cùng nhìn lịch: “Ừ, mười năm trước hôm nay, anh trở thành bạn cùng bàn của em.”

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Phải rồi.

Tôi cười, quay người ôm lấy anh: “Mau chuẩn bị đi, không kịp giờ mất.”

Hôm nay là trận đấu cuối cùng của anh trước khi giải nghệ.

Rất quan trọng.

Ban đầu anh không muốn tham gia, muốn ở nhà với tôi.

Nhưng tôi kiên quyết bắt anh đi, không muốn anh tiếc nuối chuyện gì.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hai-kiep-bap-benh/11.html.]

Tôi tiễn anh ra cửa rồi lại nằm co trên sofa.

Không biết qua bao lâu, nhóm bạn cấp ba lại sôi nổi, nói Lâm Trạch Sâm sắp kết hôn.

Rồi có người gửi một tấm ảnh.

Là ảnh Lâm Trạch Sâm với một người phụ nữ.

Khác hẳn tấm ảnh mười năm trước, người phụ nữ này ăn mặc đoan trang, gương mặt có vài nét giống tôi.

Bạch Khả Nhi nhắn riêng cho tôi: “Lâm Trạch Sâm đúng là yêu cậu đến tận xương tủy.”

“Thôi, tớ không dám nhận đâu.” Tôi cười đáp.

Nhóm vẫn đang rôm rả trò chuyện, nhưng màn hình tôi chỉ còn lại ảnh của Lâm Trạch Sâm và cô gái kia.

Mọi thứ đã khác.

Nhưng lại như đang chậm rãi trùng lặp.

Lờ mờ, tôi lại thiếp đi.

Cơn ác mộng lâu rồi không gặp lại kéo tới.

Tôi vẫn co ro trên ban công, đầy bất lực, lần này tôi mở khung chat của Cố Trầm Nam.

Vừa định gõ vài chữ thì chợt dừng lại.

Tôi thoát ra, gọi điện cho Cố Trầm Nam.

Dù đang thi đấu, anh vẫn bắt máy, giọng lo lắng mà dịu dàng: “Đừng sợ, có anh ở đây.”

Mọi sợ hãi tan biến trong nháy mắt.

Tôi tỉnh lại trong tiếng chuông điện thoại.

Rồi nghe thấy giọng Cố Trầm Nam: “Tùy đi, dù gì cũng sắp giải nghệ rồi, cứ bảo là thiếu tinh thần thể thao cũng được.”

Tôi gắng ngồi dậy, mở mắt liền thấy Cố Trầm Nam đang đứng trước cửa sổ.

Cảm giác an toàn chưa từng có ập tới.

Mũi tôi cay xè, nước mắt lăn xuống.

“Sao anh về rồi?” Tôi khàn giọng hỏi.

Anh cúp máy quay lại nhìn tôi, ngược sáng nên tôi không thấy rõ nét mặt.

Chỉ biết anh cũng ấm áp như ánh mặt trời.

Anh cười hỏi tôi.

“Trong nồi còn hầm canh đấy, ngủ quên rồi à, không có anh ở nhà thì em sống sao đây?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HAI KIẾP BẤP BÊNH
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...