Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi

Chương 111

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

" Mihawk ! Ngươi lại không để ý đến bản thân nữa rồi ! " Haruki vừa rầy Mihawk vừa băng bó những vết thương trên người hắn . Bởi vì duyên cớ hai người ở bên cạnh nên Mihawk dường như càng đẩy mạnh những lần luyện tập và khiến cho hắn gần như sắp ngất tỉnh bởi vì mệt mỏi sau mỗi lần luyện tập xong . Bên cạnh đó hắn còn khiến cho bản thân bị thương rất nhiều , mặc dù rằng chỉ là những vết trầy xước hoặc vết cắt nhỏ nhưng hắn cũng có thể khiến cho toàn thân của hắn trở nên tê liệt vì sử dụng quá nhiều sức .

Dưới tình trạng này càng khiến cho hai người lo lắng hơn , đặc biệt là Haruki . Khi nhìn thấy mỗi lần Mihawk sắp ngất tỉnh sau khi luyện tập , cô đều cảm thấy rất khó chịu và lo lắng với sự vô tâm với chính bản thân của Mihawk . Haruki sẽ nhờ anh đưa Mihawk vào bên trong nhà và băng bó lại các vết thương của hắn . Đã có nhiều lúc Haruki đã phải khóc bởi vì không thể nào ngăn lại Mihawk được .

" Không sao đâu , Haruki tỷ ... Đây chỉ là vượt qua giới hạn của bản thân ta và đẩy nó xa hơn ... " Mihawk lẩm bẩm , tránh đi ánh mắt của cô .

" Ta biết ngươi đây là muốn nhanh chóng mạnh hơn ... nhưng ta không mong ngươi lại như thế này ... "Haruto nhíu mày nhìn hắn rồi thở dài . Anh đưa tay lên nhu nhu thái dương rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ .

" Đẩy sự chịu đựng của mình vượt qua mức giới hạn không phải là một hai ngày có thể làm được . Ngươi đây chính là ép buộc chính cơ thể của mình chịu đựng những thứ mà nó không thể . Cơ thể của ngươi không phải được làm bằng sắt thép , Mihakw . Ta có thể công nhận được là ý chí của ngươi rất mạnh , bởi vì nó nên ngươi mới có thể đi được đến mức này ... Nhưng về phần cơ thể của ngươi lại không được như vậy . Ngươi đang hành hạ chính bản thân ngươi và nếu như ngươi tiếp tục như thế này thì kế quả cuối cùng ngươi có được chỉ là một cơ thể tàn phế ." Mihawk hơi co người lại khi nghe anh cay độc nói .

" Nhưng ... "

" Mihawk ... Ngươi muốn trở thành Kiếm sĩ mạnh nhất thế giới , bọn ta sẽ không ngăn cản . Ngươi muốn đẩy mạnh giới hạn cho phép của mình , bọn ta sẽ không ngăn cản . Nhưng việc ngươi đang hành hạ chính bản thân như thế này thì bọn ta không thể nào cho phép được ." Anh nói .

Anh và cô đều biết rất rõ rằng ở trong nguyên tác Mihawk cũng đã phải trả giá rất nhiều mới có thể trở thành Kiếm sĩ mạnh nhất thế giới nhưng đó là bên trong nguyên tác . Ở nơi này và hiện tại , hắn có được hai người ở bên cạnh , thời gian cũng không trở thành vấn đề cần quan tâm . Nhưng Mihawk lại đang khiến cho hai người không ngừng lo lắng với cách hắn đối xử với bản thân . Dưới sự cảm nhận của hai người , cơ thể của Mihawk đúng thật sự là đang được cải thiện và đẩy mạnh sức chịu đựng của nó nhưng đồng thời nó cũng đang dần yếu ớt đi . Nếu tiếp tục cách mà Mihawk đang làm thì hai người có thể chắc chắn rằng sẽ có một ngày hắn sẽ hoàn toàn bị tàn phế và không thể nào tiếp tục thực hiện những hành động mạnh .

" ... " Mihawk trầm mặt nhìn anh rồi cẩn thận nhìn sang cô . Tim của hắn như bị ai đó nắm giật một cái khi nhìn thấy ánh mắt buồn bã và lo lắng của Haruki .

" ... Ta sẽ đi ra ngoài một lúc ... Nếu các ngươi cần tìm ta thì cứ đi đến chỗ nhà cây ... " Haruto khi nhìn thấy Mihawk cố gắng né tránh ánh mắt của Haruki và cô có vẻ rất mệt mỏi thì anh chỉ có thể thở dài , lắc đầu thất vọng và đi ra khỏi căn phòng .

Mihawk trợn tròn mắt nhìn theo anh rồi đột nhiên hắn cảm thấy bàn tay của cô đang đặt lên hai tay của hắn rời đi thì theo phản xạ nhìn về phía cô . Hắn nhìn thấy người chị gái của hắn đứng dậy khỏi chỗ ngồi đối diện hắn và cất lại những vật dụng y tế vào hộp cứu thương .

" Haruki tỷ ? " Hắn ngập ngừng nhìn theo những hành động của cô . Nhưng cô chỉ hơi nhìn hắn rồi sau đó tiếp tục dọn dẹp lại mọi thứ trên bàn .

" Ngươi nên đi nghỉ ngơi trước đi ... Ta sẽ đi và nấu ăn trước được chứ ? " Haruki mỉm cười nhìn hắn .

" Chờ đã ... "

" Ngươi tốt nhất là đừng lợi dụng lúc bọn ta rời đi mà tiếp tục luyện tập ... " Mihawk có thể thấy rõ được rằng cô đang cố gắng tỏ ra bình thường nhất có thể nhưng cách cô gượng cười lại khiến cho nó trở nên rất gượng gạo và mất tự nhiên . Và sau đó cô liền cầm hộp cứu thương và rời khỏi phòng , để lại Mihawk một mình nhìn theo cho đến khi cánh cửa đóng lại trước mặt hắn .

Mihawk biết rằng hai người rất lo lắng cho hắn và hắn cũng tự nhận thức được rằng hắn đã rất nhiều lần ngất sỉu sau những đợt luyện tập . Nhưng Mihawk muốn thử thách chính bản thân của hắn và có thể nhanh chóng đạt được thực lực mà hắn luôn mong muốn . Mihawk có thể cảm nhận được rằng cơ thể của hắn cũng có sự thay đổi rõ rệt nhưng đồng thời nó cũng khiến cho hắn dễ dàng mệt mỏi hơn ngày thường .

Sau một lúc trầm mặt suy nghĩ thì Mihawk chỉ thở dài rồi ngã người ra sau chiếc giường của hắn . Cảm nhận được sự mềm mại của chiếc giường bên dưới đem lại cảm giác dễ chịu và buồn ngủ . Cả người của hắn hoàn toàn mệt lả người và gần như không thể cử động nhiều . Vậy nên một khi vừa nằm xuống , hắn liền nhắm mắt lại và thở ra một hơi dài . Mặc dù rằng mắt của hắn rất muốn nhắm chặt lại và ngủ một giấc thật dài nhưng Mihawk vẫn cố gắng mở mắt hé ra và nhìn về phía bức tranh chụp ba người treo trên tường .

Nhìn nụ cười của cả hai và gương mặt vui vẻ của chính hắn , Mihawk đột nhiên nhớ lại ngày mà ba người cùng chụp bức ảnh này ngày hôm đó . Hắn nhớ rất rõ đó chính là ngày sinh nhật của hắn và cũng là ngày hắn ngưng tụ được kiếm khí của chính bản thân mình . Mihawk có thể nhớ được ánh mắt đầy tự hào của hai người khi thấy hắn chém ra được kiếm khí . Mặc dù nó vẫn chỉ mới được hình thành và quá yếu nhưng đó lại chính là thành tựu đầu tiên trong con đường trở thành Kiếm sĩ mạnh nhất thế giới của hắn .

" Nhưng có lẽ ta đã khiến cho các ngươi càng thêm lo lắng cho ta ... "

Mihawk biết rằng kể từ trước thì hai người đã luôn lo lắng cho hắn và chăm sóc hắn mỗi khi có thể . Nhưng khi hắn đã hình thành được kiếm khí thì hai người đã cho rằng hắn đã trưởng thành và có thể tự mình chăm sóc bản thân nhưng có lẽ cả hai đã lầm . Hắn cảm thấy rằng những gì mà hắn đang cố gắng làm để có thể làm hai người tự hào không xứng đáng khi tất cả những gì hắn nhìn thấy chỉ là ánh mắt đầy thất vọng của cả hai .

" Có lẽ ngày mai ta sẽ nghỉ thêm một ngày ... " Mihawk lẩm bẩm , cảm nhận được mình đang dần chìm vào trong giấc ngủ .

" Đã lâu rồi ta chưa ngồi nói chuyện bình thường với họ nhỉ ? ... "

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Tặc Vương Chi Sinh Đôi
Chương 111

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 111
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...