Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hầm Rau Xanh Dưới Nhà

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Mày hiểu cái..."

Ông ngoại mặt đỏ bừng, định tiếp tục tranh luận với cậu, nhưng quay lại thấy mẹ tôi im lặng ngồi bên cạnh, đành phải nén giận lại.

Ông ngoại sa sầm mặt, thở ra một hơi: "Đợi cha tìm bà đồng trong làng đến, chúng ta sẽ cùng đến hầm rau." Sau đó ông ngoại tôi khoác chiếc áo bông màu xanh quân đội rồi đi ra ngoài.

Cậu tôi thấy bóng ông ngoại dần biến mất trong đêm, lẩm bẩm một câu: "Điên rồi, già mà còn mê tín."

Bà đồng sống ở ngoài làng, mỗi lần tôi về quê đều đi ngang qua nhà bà ấy. Nghe nói con trai bà ấy mất tích nhiều năm trước, bà ấy liền tự học một vài bản lĩnh. Bà ấy có thể giao tiếp với quỷ thần, sống thì tìm được người, c.h.ế.t thì tìm được xác, các cụ già trong làng thường ngày đều kính trọng nhưng không dám lại gần bà ấy.

Mẹ tôi im lặng nãy giờ lúc này lại lên tiếng: "Mời bà đồng đến, có lẽ là đúng. Cái hầm rau đó... có chút không ổn."

Cậu tôi không nhịn được hỏi mẹ: "Chị, em sinh sau chị mấy năm. Từ lúc em sinh ra, họ đã không cho em đến gần hầm rau đó, chị có biết tại sao không?"

Mẹ tôi lắc đầu: "Lúc đó chị còn nhỏ, cũng không nhớ rõ lắm. Hôm qua cũng như ma xui quỷ khiến, lại còn vào lấy một cây rau xanh."

Cậu tôi nghe xong, cũng không khỏi rùng mình: "Nói ra mới thấy, có chút tà môn thật!"

Lúc này tôi nhớ lại nụ cười kỳ dị của mẹ hôm qua, không nhịn được mà rùng mình một cái. Tôi còn phát hiện, số lần mẹ tôi chớp mắt vừa rồi, nhiều hơn bình thường không ít.

4

Bà đồng đã về cùng ông ngoại. Ông ngoại đưa cho bà ấy một chiếc khăn trùm đầu mà bà ngoại hay dùng, nói là để làm vật dẫn tìm người.

Bà đồng cầm chiếc khăn, lẩm nhẩm một đoạn thần chú khó hiểu, rồi hét lớn một tiếng.

"Lên!"

Chiếc khăn trùm đầu hình tam giác bay lên, rồi từ từ rơi xuống.

Bà đồng trầm giọng nói: "Chiếc khăn này dùng để tìm người thì tiện thật, ngay cả phương hướng cũng chỉ ra được."

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Ông ngoại nhìn góc nhọn nhất của chiếc khăn trên đất, sắc mặt có chút khó coi, sau đó liền chạy về phía sân sau.

Cái hầm rau mà người lớn ai cũng sợ hãi, chính là ở sân sau.

Nhà cũ của tôi có hai sân, một sân trước, một sân sau. Thường ngày mọi hoạt động đều ở sân trước, còn nhà bếp thì thông với sân sau. Trước đây mỗi lần về quê, người lớn trong nhà đều không cho tôi chạy sang đó, đây là lần đầu tiên tôi đến đây.

Toàn bộ sân sau có lẽ vì không được dọn dẹp nhiều nên phủ đầy tuyết. Duy chỉ có một góc, dựng một cây cột sắt gỉ sét, bên trên là một tấm bạt cũ, nên mới không bị tuyết bao phủ. Dưới tấm bạt, chính là hầm rau đó.

Ở quê tôi, về cơ bản nhà nào cũng có hầm rau. Mùa đông, bỏ rau củ vào đó trước, còn tốt hơn cả tủ lạnh.

Lối vào hầm rau được che bằng một tấm ván gỗ cũ kỹ. Ông ngoại và cậu tôi hợp sức nhấc tấm ván gỗ lốm đốm đen lên, một mùi ẩm mốc xộc vào mũi.

Tôi bịt mũi, tò mò ngó đầu vào lối vào, bên trong tối đen như mực. Cậu tôi cầm đèn pin, soi vào trong một lượt, rồi lắc đầu với mọi người: "Lối vào này hẹp quá, không thể nhìn rõ toàn bộ bên trong."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ham-rau-xanh-duoi-nha/chuong-2.html.]

Cậu tôi quay người đi, một lát sau, lại từ trong nhà lấy ra mấy cái đèn pin. Cậu tôi cầm lấy một cái, ngậm vào miệng: "Để con xuống, mọi người soi đèn giúp con."

Tôi nằm rạp trên đất, cầm đèn pin, chĩa thẳng vào lối vào. Ánh đèn pin theo cậu tôi từ từ đi xuống thang.

Có lẽ vì tôi nhỏ con, nên nếu nằm trên đất nhìn, có thể thấy rõ toàn bộ hầm rau. Nhưng lúc này tôi lại ước mình có thể cao lớn ngay lập tức.

Như vậy, tôi đã không nhìn thấy bà ngoại đang quỳ dưới đất ở sâu trong hầm rau.

5

Trong mùa đông lạnh thấu xương, hầm rau tối tăm bao trùm một bầu không khí c.h.ế.t chóc. Bà ngoại quỳ trên đất, thân thể cứng đờ như một bức tượng băng. Trán bà chạm đất, m.á.u tươi đông cứng trên mặt đất như những tinh thể màu đỏ sẫm, trông thật rợn người.

Tôi mới mười tuổi, nào đã thấy cảnh tượng như vậy bao giờ, sợ đến mức khóc ré lên, mẹ tôi lập tức ôm tôi vào lòng. Cậu tôi lúc này cũng đã từ hầm rau leo lên, mặt mày tái nhợt, lắc đầu với mọi người.

"Mẹ thật sự mất ở dưới đó rồi sao?" Mẹ tôi có chút không thể tin nổi.

Cậu tôi cố nén cảm giác khó chịu trong người, nặng nề gật đầu.

Ông ngoại mắt đỏ hoe: "Sao con không đưa mẹ con lên!"

"Con đã thử rồi, nhưng không thể cõng lên được." Cậu tôi cúi đầu.

"Con là đồ vô..." Ông ngoại có chút nóng nảy.

"Ông có thể xuống thử xem có cõng lên được không." Bà đồng chậm rãi nói với ông ngoại.

Ông ngoại kích động, chỉ vào mẹ tôi: "Đều tại mày, yên lành không sao, đến cái hầm rau này làm gì!"

"Chính vì ăn đĩa rau xanh đó, mẹ mày mới mất!"

Lúc này ngay cả cậu tôi, cũng quay sang nhìn mẹ tôi. Mẹ tôi muốn giải thích, nhưng không biết mở lời thế nào, mặt đầy vẻ bất lực.

Mặt tôi còn vương nước mắt, giãy ra khỏi lòng mẹ tôi, vô thức che trước mặt bà ấy.

"Không liên quan đến con bé này đâu." Bà đồng dường như có chút không nhìn nổi nữa.

"Trong hầm rau này, e là có một oan hồn. Chỉ là mấy năm trước bị người ta phong ấn, mấy ngày nay phong ấn lỏng ra, nên mới ra ngoài tác oai tác quái. Con gái nhà ông, chắc cũng bị oan hồn đó khống chế." Bà ấy khom người, xoa đầu tôi.

"Vật trung gian để nó báo thù, có lẽ chính là mấy cây rau xanh tự dưng mọc ra trong hầm rau hôm qua." Bà đồng cúi đầu, bấm ngón tay tính toán.

Cậu tôi hỏi bà đồng: "Đĩa rau xanh đó, tôi ăn nhiều nhất, sao tôi lại không sao?"

Bà đồng lắc đầu: "Có lẽ là vì, mẹ cậu, đã ăn miếng đầu tiên."

"Không đúng, tối qua tôi còn cố tình cùng Thúy Phương đến đây xem một lượt, trong hầm rau căn bản không có rau xanh nào cả."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hầm Rau Xanh Dưới Nhà
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...