Anh ta lấy ra một cây nến hương có hình dáng độc đáo từ trong ba lô sau lưng, gọi là hương dẫn thi. Đổi mấy cái bật lửa, cuối cùng cũng đốt được, sau đó cầm hương đi xuống hầm rau.
Vì lối vào quá hẹp, chỉ đủ cho một người đi, may mắn là lần này cuối cùng cũng cõng được t.h.i t.h.ể bà ngoại lên.
Mẹ tôi che mắt tôi, không cho tôi nhìn. Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà nhìn qua kẽ tay mẹ.
Thân thể bà ngoại cứng đờ, dù được cõng lên, vẫn giữ nguyên tư thế trán chạm đất. Vết m.á.u đỏ sẫm đã đông cứng trên trán, bên trong còn dính mấy hạt đất đã biến thành tinh thể băng, tỏa ra mùi m.á.u tanh đến buồn nôn.
Tôi lập tức không nhịn được mà nôn ra, ông ngoại bên cạnh cũng không khá hơn, mặt mày mẹ tôi tái nhợt. Cậu tôi thì quay người đi, ngồi xổm trên đất hút một điếu thuốc.
"Quan tài tôi bảo cậu chuẩn bị tối qua đâu?"
Xem ra tối qua, bà đồng còn dặn dò cậu tôi một vài chuyện.
Cậu tôi cầm điếu thuốc: "Đã chuẩn bị rồi, nhưng tốn không ít tiền."
Bà đồng gật đầu: "Vậy chuẩn bị nhập quan đi."
Không lâu sau, mọi người dưới sự chỉ huy của bà đồng, đã đặt t.h.i t.h.ể bà ngoại vào trong quan tài đã chuẩn bị sẵn. Chiếc quan tài đó đặt ngay trên miệng hầm rau. Theo lời bà đồng, đây gọi là song sát đối xung, qua được bảy ngày đầu là có thể an táng bà ngoại bình thường. Oan hồn trong hầm rau này cũng sẽ theo đó mà hồn bay phách tán.
Trong sân lúc này có không ít người vây xem, đa số là đến hóng chuyện, đuổi cũng không đi. Tôi được mẹ che sau lưng, chỉ có nhón chân lên mới nhìn rõ. Tôi đứng ở phía sau mẹ, lúc này mới để ý thấy mắt mẹ hơi sưng, như thể tối qua đã khóc rất lâu.
9
Ông ngoại theo yêu cầu của bà đồng, đem một nắm gạo nếp, một nắm đậu đỏ, một bát tiết gà trống và tiết chó mực mà cậu tôi đã chuẩn bị đổ vào một cái mai rùa.
Bà đồng nhận lấy cái mai rùa, bôi hỗn hợp m.á.u bên trong lên quan tài của bà ngoại. Bà ấy cầm mai rùa, đi vòng quanh quan tài lẩm nhẩm đọc chú.
"Gạo nếp đậu đỏ chứa linh quang."
"Tiết gà tiết chó chính khí dương."
"Mai chứa kỳ vật trấn quỷ mị."
"Tà ma tránh xa hộ tám phương!"
Cuối cùng, bà đồng đặt cái mai rùa lên chính giữa quan tài. Tay phải bà ấy cầm một cây đinh dài đã bôi máu, muốn xuyên qua mai rùa, đóng nó lên quan tài. Từng nhát, từng nhát, không biết bà ấy đã đập bao lâu, lại thật sự đóng được cây đinh đó vào.
"Xong rồi, tiếp theo chỉ cần tối ngủ, giữ cho nến của các người không tắt, là có thể bình an!"
Bà đồng mồ hôi đầm đìa, tôi thấy tay phải bà ấy đã bị mài đến chảy máu.
Tôi vừa định tiến lên nói tối qua nến hình như bị người ta thổi tắt, ông ngoại lại nhanh hơn một bước.
"Còn phải đợi bảy ngày, mới có thể an táng vợ tôi, chuyện này... không phải hơi rợn người sao?"
"Sao thế, ông còn ghét bỏ vợ mình à?" Bà đồng giọng có chút mỉa mai.
"Vợ ông c.h.ế.t oan vì oan hồn trong hầm rau đó, tôi không biết thị phi nhân quả, chỉ có thể dùng hạ sách này."
"Tôi cũng lười hỏi ông tiếp, nếu muốn sống, thì cứ làm theo lời tôi."
Ông ngoại bị bà đồng nói cho một trận, nhất thời có chút không biết phải làm sao.
Bà đồng xoay người rời đi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ham-rau-xanh-duoi-nha/chuong-4.html.]
Tôi nghĩ lại, nếu bây giờ tôi vẫn còn sống thì chứng tỏ chắc cũng không có chuyện gì lớn, nên cũng không tiến lên hỏi nữa.
Mọi người trong sân lần lượt tản đi, cái Tết này đúng là “vô cùng náo nhiệt”.
Mọi thứ dường như đã trở lại bình thường, chỉ là có lẽ vì sự ra đi của bà ngoại, không khí trong nhà vô cùng nặng nề. Ngay cả cậu tôi vốn hoạt bát, cũng trở nên ít nói.
Ăn xong cơm tối, tôi ngay cả chương trình TV yêu thích thường ngày cũng không xem, liền sớm lên giường đi ngủ.
Đêm nay, nến không tắt.
Chỉ là, một tiếng hét thất thanh, đã đánh thức tôi khỏi giấc ngủ.
10
Bà ngoại bật dậy khỏi quan tài.
Nói chính xác hơn, là "đầu" của bà ngoại bật dậy.
Lúc tôi đến phòng ông ngoại, ông ngoại đã bị dọa ngất trên giường. Trước tủ đầu giường, ngọn nến đỏ vẫn đang cháy. Đầu của bà ngoại, đang "nằm" bên gối ông ngoại.
"Bà ngoại" mặt mày tái nhợt, da như vỏ cây khô, vết m.á.u đỏ sẫm trên trán đã khô lại. Đôi mắt trống rỗng nhìn thẳng về phía ông ngoại, trong miệng ngậm một cây rau xanh. Trên lá rau còn đọng giọt nước, trông vô cùng đột ngột.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Nhìn thấy cảnh này, tôi cảm thấy cổ họng như bị thứ gì đó chặn lại, vừa chua vừa chát, lập tức nén lại ý muốn khóc. Mẹ và cậu bên cạnh cũng vậy.
Vẫn là cậu tôi cố nén sự khó chịu, từ trong tủ quần áo của ông ngoại lật ra một chiếc áo, bọc "bà ngoại" lại.
"Chị, chị xem cha thế nào rồi."
Mẹ tôi gật đầu, giơ hai ngón tay, đặt dưới mũi ông ngoại, thở phào nhẹ nhõm.
"May quá, xem ra chỉ là bị dọa ngất thôi."
Cậu tôi gật đầu, nói với tôi: "Bé Cải à, cháu về ngủ trước đi."
Tôi nào dám một mình về phòng ngủ, ra sức lắc đầu: "Cháu không muốn! Cháu sợ, muốn ở cùng mọi người!"
Mẹ tôi ôm tôi, xoa đầu tôi.
"Là bà ta! Chắc chắn là bà ta!"
Đúng lúc này, ông ngoại tỉnh lại, lớn tiếng la hét, trong đồng tử còn mang theo một tia sợ hãi.
"Bà ta muốn g.i.ế.c hết chúng ta, g.i.ế.c hết chúng ta!"
Ông ngoại miệng cứ lặp lại câu nói vừa rồi, rồi hoảng loạn bò xuống giường, chạy về phía sân sau. Cậu tôi lập tức đuổi theo, tôi và mẹ cũng theo sát phía sau.
Đến sân sau, tôi thấy ông ngoại quỳ trong trời tuyết lạnh, đầu không ngừng đập vào quan tài.
Phía trên quan tài, cái mai rùa mà ban ngày bà đồng đóng lên đã biến mất không thấy đâu. Chỉ để lại một cái lỗ, kích thước vừa vặn bằng đầu "bà ngoại".
11
Cậu tôi thấy ông ngoại không ngừng đập vào quan tài, vội vàng tiến lên ngăn cản.
"Chị, mau lại giúp một tay! Cha khỏe quá!"
Cậu tôi ôm eo ông ngoại, muốn kéo ra ngoài nhưng phát hiện không thể kéo nổi.
--------------------------------------------------