Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Hoa cô nương

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

May mà trưởng làng đi ngang qua, chủ động giúp đỡ chàng 500 văn.

Ta ở một mình trong miếu đổ nát sợ hãi, bèn quay về nhà cha mẹ.

Đương nhiên là bị đủ kiểu ghẻ lạnh.

Đợi hơn một tháng, rốt cuộc cũng đợi được tin tức, Cô Yến Thanh thi đậu, trở thành tú tài lão gia!

Ta vui mừng khôn xiết, vụ làm ăn này quả thật đáng giá.

Cô Yến Thanh trở về, đưa cho ta một cái rương, nói toàn bộ là tiền trợ cấp các vị lão gia trong trấn cho chàng.

Ta vui vẻ nhận lấy.

Trả lại tiền của trưởng làng xong, còn dư lại hơn trăm lượng bạc.

Quả nhiên đọc sách có lợi biết bao, còn hời hơn làm ăn buôn bán nhiều.

15

Cô Yến Thanh dẫn ta đến trấn trên thuê một căn nhà, như vậy chàng tiếp khách khứa bạn bè sẽ tiện hơn.

Ta bán giày cũng tiện hơn.

Tiền của Cô Yến Thanh là của chàng, mặc dù chàng giao cho ta lo liệu cuộc sống, nhưng ta không thể không tính toán cho tương lai của mình.

Cái nghề bán giày vẫn quá gian nan, kiếm được quá ít, hơn nữa những cô nương biết may vá không phải là ít.

Suy nghĩ mấy ngày, ta quyết định mượn Cô Yến Thanh một ít tiền.

"Tiền nàng cứ dùng."

Chàng nói: "Nhưng nàng muốn làm gì?"

Ta thành thật nói: "Hồi nhỏ ta từng thấy một chị trong làng, dùng cánh hoa làm son phấn, ta nhớ son phấn của chị ấy làm rất tốt, tuy không biết toàn bộ quá trình, nhưng ta đại khái có thể đoán được chị ấy đã làm những gì, cho nên ta muốn thử làm son phấn."

Ta lại nói: "Ta muốn mượn chàng... 5 lượng bạc, thử trước đã."

Chàng rất sảng khoái, đồng ý ngay.

Chàng cũng không đề phòng ta, tiền đều do ta giúp chàng quản lý.

Ta mua một ít dụng cụ và vải trắng, lại mua thêm ngọc trai, lên núi hái rất nhiều hoa hồng và hoa rum, bắt đầu hăng hái làm son phấn.

Lúc đầu ta chỉ dùng một chút xíu để thử, sau đó không ngừng cải tiến.

Nhưng thử vài lần, hiệu quả không tốt lắm.

Cô Yến Thanh đến nhà bếp xem ta mấy lần, cuối cùng chàng đưa cho ta một quyển sách, nói: "Trong quyển sách cổ này có ghi chép một số cách làm son phấn, nàng có thể thử xem."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hanh-hoa-co-nuong/chuong-5.html.]

Anan

Ta nói: "Nếu trong sách có ích, vậy mọi người cứ việc đọc sách học hỏi là được rồi, sao lại có chuyện người bán son phấn lại giấu giếm cách làm son phấn mà người ngoài không thể biết được chứ?"

16

Cô Yến Thanh nói: "Muốn bán son phấn kiếm tiền, đều là người như nàng, nàng biết chữ sao? Hơn nữa, quyển sách này là sách cổ, ngay cả ta là học sinh cũng rất ít khi lật xem, người bình thường càng không xem, làm sao bọn họ biết được."

Ta bừng tỉnh đại ngộ, lập tức xem, có rất nhiều chữ không nhận ra, vội vàng thỉnh giáo chàng.

Chàng giúp ta chép lại cách làm lên giấy.

Ta làm theo cách trong sách, lại dựa theo trí nhớ những thứ mà chị gái năm đó bảo ta đi tìm để suy ngược lại, cuối cùng cũng làm ra được son phấn màu sắc tươi sáng, chất phấn mịn màng.

Làm xong son phấn, ta lại mua thêm một ít hộp đựng son phấn đẹp mắt, chuẩn bị đi thử xem sao.

Nhưng Cô Yến Thanh lại gọi ta lại, hỏi: "Nàng định ăn mặc như vậy, ăn mặc thế này đi bán son phấn sao?"

Ta gật đầu.

Cần kiệm tiết kiệm, sống thanh bần giản dị là phương châm sống của ta.

Chàng lắc đầu: "Như vậy sẽ không có ai đến mua đâu, người mua son phấn muốn gì? Người ta muốn xinh đẹp, nàng chính là tấm biển hiệu sống."

Mắt ta sáng lên, lập tức sùng bái chàng vô cùng.

Ta kìm nén suy nghĩ muốn đi bán son phấn ngay lập tức, cố nén đau lòng, đi mua một tấm vải để may một bộ quần áo trước.

Ta mua một tấm lụa gấm, đây là lần đầu tiên ta mặc quần áo bằng vải tốt như vậy.

Ta cẩn thận nhớ lại kiểu dáng quần áo của các cô nương nhìn thấy trên đường lúc bán giày, suy nghĩ trong lòng, sau đó nhanh chóng may một bộ, ta còn tự thêu thêm mấy bông trà trắng lên đó.

17

Mấy ngày sau, ta mặc quần áo mới, búi tóc hai bên, đi một đôi giày thêu hoa rồi ra khỏi cửa.

Đương nhiên, quan trọng nhất là, ta đã thoa son phấn tự làm lên mặt.

Vì không có gương đồng, ta nhờ Cô Yến Thanh xem giúp ta thoa có đều không.

Chàng bị ta làm cho kinh diễm, sững người một lúc, mới nói, rất đẹp.

Vậy là ta yên tâm.

Ta xách giỏ, bước chân nhẹ nhàng ra khỏi cửa.

Nơi ta bán son phấn là bên ngoài kỹ viện lớn nhất trấn trên.

Ở đó có rất nhiều người bán đủ thứ.

Các cô nương kỹ viện tiêu tiền khá phóng khoáng, dễ làm sinh ý, trước đây ta cũng bán giày ở đây, giày bán cho các cô nương kỹ viện, ta đều sẽ thêu hoa văn đẹp hơn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạnh Hoa cô nương
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...