Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạnh Hoa cô nương

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

24

Đưa cơm xong, ta lại vội vàng trở về ăn vài miếng cơm, sau đó thu dọn, đi bày sạp bán son phấn.

Thông thường đều có thể bán hết son phấn trước khi trời ta.

Anan

Dù sao ban đêm cũng không nhìn rõ lắm, rất ít người mua son phấn.

Thực ra ta rất muốn buổi ta đến bờ sông Tần Hoài bán tôm nướng hoặc đồ ăn vặt gì đó, ban đêm người du ngoạn trên sông đông hơn ban ngày, nhất định có thể kiếm được không ít tiền.

Nhưng ta sợ không đủ sức.

Hơn nữa ta đã nói suy nghĩ của mình với Cô Yến Thanh, chàng lạnh lùng nói: "Nếu buổi ta nàng còn muốn ra ngoài làm ăn, vậy thì tự mình ra ngoài ở, đừng làm ồn đến giấc ngủ của ta."

Chàng nói như vậy, ta cũng không tiện nói đến chuyện này nữa.

Dù sao lúc đầu ta dậy sớm làm son phấn, chàng đã có chút không chịu nổi.

Bán son phấn ở sông Tần Hoài gần hai tháng, ta vậy mà lại nhìn thấy Cô Yến Thanh và bạn học của chàng, một nhóm mấy người rõ ràng lấy hai vị công tử và một vị tiểu thư ăn mặc gấm vóc lụa là làm đầu.

Vị trí của ta nằm trên đường bọn họ du ngoạn trên sông nhất định phải đi qua, bây giờ muốn trốn cũng không kịp rồi.

25

Có vị học trò tinh mắt nhìn thấy ta, vui vẻ nói với Cô Yến Thanh: "Cô huynh, huynh xem, người của nhà huynh kìa."

Nhóm người đã đi đến gần.

Vị tiểu thư áo hồng duy nhất dò xét nhìn ta.

Vừa rồi cả nhóm đi cùng nhau, rõ ràng Cô Yến Thanh và vị tiểu thư này đi gần nhau hơn, hơn nữa Cô Yến Thanh còn nhỏ giọng giới thiệu gì đó với nàng ta.

Một vị công tử bên cạnh tiểu thư đã hỏi: "Ồ, đây là...phu nhân của Cô huynh sao?"

Cô Yến Thanh không nói gì.

Ta lập tức hành lễ, nói: "Nô tỳ không phải, công tử nhà nô tỳ chưa thành thân, nô tỳ là tỳ nữ trong nhà công tử, tên là Hạnh Hoa."

Ta đã đổi tên cho mình.

Hi hi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hanh-hoa-co-nuong/chuong-8.html.]

Hạnh Hoa dễ nghe hơn.

Hơn nữa, ta quyết định sẽ không quay về huyện thành nữa, ta muốn ở lại Kim Lăng.

Ta phải tích cóp tiền mua nhà ở Kim Lăng trước đã, rồi mới tiếp tục buôn bán son phấn, cuối cùng trở thành một bà cô giàu nứt đố đổ vách.

26

Nghe ta nói vậy, hai vị công tử và tiểu thư kia rõ ràng thở phào nhẹ nhõm.

Biết được Cô Yến Thanh gia cảnh sa sút, lại còn có một người hầu trung thành như ta bán son phấn để phụ giúp gia đình, mấy vị con nhà giàu kia lập tức cảm động.

Họ hào phóng rút hầu bao, mua hết số son phấn còn lại của ta, còn cho phép ta đi du ngoạn trên sông cùng.

Ta giao phó chiếc xe đẩy cho một bà thím quen biết trông coi giúp, rồi vui vẻ lên thuyền với bọn họ.

Cô Yến Thanh đi sau một bước, cảnh cáo ta: “Cô nương áo hồng là đích nữ nhà Thượng thư bộ Hộ ở kinh thành, người bên cạnh là ca ca nàng ta, còn người cao hơn kia là con trai độc nhất nhà Đại tướng quân. Ba người bọn họ đều rất có ích cho tương lai của ta, nàng lanh lợi một chút.”

Ta nháy mắt ra hiệu với chàng, ý bảo yên tâm.

Ta lặng lẽ đi theo bên cạnh Tống Vũ Nhu, nàng ta ngồi xuống ghế, ta lập tức dùng khăn tay của mình lót ghế cho nàng ta, nàng ta nóng, ta liền quạt cho nàng ta.

Nghe bọn họ nói chuyện một hồi, ta cũng hiểu được chuyến đi này của họ cũng là để nghe một vị đại nho giảng bài.

Một là nghe giảng, hai là du sơn ngoạn thủy.

Cô nương áo hồng tên là Tống Vũ Nhu, ca ca nàng ta tên là Tống Chí Viễn, còn con trai nhà Đại tướng quân kia tên là Tư Mã Túc.

Tính cách ba người mỗi người một vẻ, cô nương trầm tĩnh, muốn gì đều chỉ cần một ánh mắt, muốn nói gì thì ca ca nàng ta sẽ nói thay, muốn lấy đồ gì thì ta sẽ lấy giúp.

Ca ca nàng ta khá trầm mặc, chỉ vừa uống rượu vừa ngắm cảnh hai bên bờ.

Tư Mã công tử tính cách khá hòa nhã, dễ dàng trò chuyện với các học trò nhất, còn thỉnh thoảng nói chuyện với ta vài câu.

27

Lúc lên bờ, đáng lẽ ta đang đỡ Tống Vũ Nhu xuống thuyền, kết quả thuyền bị xóc nảy một cái, cả hai chúng ta đều không đứng vững, lập tức ngã từ trên boong xuống sông.

Cô Yến Thanh đứng gần bọn ta nhất, theo bản năng chàng muốn đưa tay ra đỡ ta, nhưng lại do dự một chút, định đỡ Tống Vũ Nhu, kết quả là không đỡ được ai cả, cả hai chúng ta đều rơi xuống nước.

Ta thì không sao, từ nhỏ đã làm việc nặng, rất nhanh nhẹn, trực tiếp nhảy xuống, nước ven bờ không sâu, chỉ làm ướt giày và quần.

Tống Vũ Nhu thì bị ngã trầy cả đầu gối.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạnh Hoa cô nương
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...