Vừa ra khỏi cổng thành, ta liền gặp phải mã phỉ.
Gã cầm đầu liếc nhìn ta một lượt, thấy ta trên người không có gì đáng giá, thứ đáng tiền nhất chỉ là một chiếc trâm bạc đã sứt mẻ, gã định vứt ta lại bên vệ đường.
Không biết lấy đâu ra dũng khí, ta bám chặt lấy chiếc tay áo rách nát của đại đương gia không chịu buông:
"Ta, ta biết nấu cơm, cũng biết vá quần áo..."
Gã đại hán râu quai nón cười khẩy một tiếng:
"Lão tử còn thiếu một cô..."
"Rắc——" Tay áo theo tiếng mà đứt ra.
"Chết tiệt, hóa ra đúng là thiếu."
Sau một lúc im lặng, ta bị gã ném lên lưng ngựa:
"Đã vào Thanh Lang Sơn của lão tử, cả đời này chính là người của lão tử! Nếu ngươi dám bỏ trốn, lão tử nhất định sẽ đánh gãy chân ngươi."
Nghe thấy vậy, ta lập tức lắc đầu:
"Không đâu."
Gã phì một bãi nước bọt, lẩm bẩm:
"Lại chẳng sợ lão tử, đúng là quái nhân."
Ta nằm sấp trên lưng ngựa, bị gió thổi cay mắt, nhưng trong lòng lại không hề sợ hãi chút nào.
Đám người này tuy miệng nói hung hãn, nhưng đối với người già, trẻ nhỏ và nữ nhân thì hành động đều rất nhẹ nhàng, rõ ràng là ngoài lạnh trong nóng.
Không giống như Từ Sơ Trạch.
Hắn là một công tử hạng nhất ở kinh thành, dù có mặc quần áo vá chằng vá đụp, hắn vẫn nổi bật như một cây tùng xanh.
Sau buổi học ở thư viện, hắn cởi áo dài đi gánh nước, cũng sẽ chủ động giúp ta giặt giũ quần áo. Dù bị bạn cùng lớp cười nhạo nhiều lần,hắn cũng chưa từng chê bai thân phận nông phụ của ta.
Nhưng hắn không bao giờ cho phép ta chạm vào người mình, cũng không còn chịu cùng ta ngồi chung một bàn để ăn cơm.
Đôi khi ta vô ý chạm phải hắn, liền sẽ nhận được ánh mắt sắc lạnh như dao của hắn.
Ta sợ hãi vô cùng.
"Khóc gì chứ?"
Một miếng vải thô được dí vào mặt ta, ta cầm xuống nhìn thì thấy chiếc tay áo vốn đã rách của gã lại ngắn đi một khúc.
Thấy ta vẫn còn ngẩn ra, gã nhíu đôi lông mày thô, gắp một cái đùi gà vào bát ta:
"Nhìn cái gì mà nhìn? Lau nước mắt cũng không biết sao? Nữ nhân mẹ nó phiền phức c.h.ế.t đi được! Ăn nhanh đi, ăn xong lão tử sẽ tiễn ngươi xuống núi!"
Gã vẫn muốn tiễn ta xuống núi. Nhưng sau khi ta vá lại toàn bộ quần áo rách nát cho gã và làm cho gã hai đôi vớ mới, gã đã kích động mà triệu tập toàn bộ huynh đệ trong sơn trại:
"Từ nay về sau, nàng chính là tứ đương gia của chúng ta!"
Sau khi trịnh trọng đưa chìa khóa kho cho ta, gã trừng mắt nhìn ta nửa buổi:
"Đúng rồi, nàng tên gì?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hao-han-cua-a-nguyen/1.html.]
Ta tên là A Nguyên.
Theo Từ Sơ Trạch vào kinh, mọi người đều gọi ta là Nguyên Nương.
Hắn gọi ta: "Tẩu tẩu."
"A Trạch, nhưng ta đâu phải..."
"Nàng phải ."
Từ Sơ Trạch lại dùng ánh mắt mà ta không hiểu kia nhìn ta, "Việc này tốt cho cả hai ta."
Ta không hiểu tốt ở đâu, nhưng hắn đã đọc nhiều sách như vậy, ta từ trước đến nay đã quen nghe lời hắn.
Thế là ta trở thành tẩu tẩu của hắn.
Ngày rời kinh, ta vừa uống chén trà tân nương của hắn dâng.
Nàng dâu mới đỏ mặt, cúi người đầy kính trọng dâng trà cho ta:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Tẩu tẩu đã vất vả nhiều năm rồi, sau này, A Phù sẽ cùng phu quân hiếu kính tẩu tẩu."
Ta vừa nhận lấy trà, còn chưa kịp nói gì, Từ Sơ Trạch đã một tay ôm lấy tân nương, ánh mắt cảnh cáo nhìn ta:
"Tẩu tẩu như mẹ, sau này trong nhà có A Phù lo liệu, tẩu tẩu có thể an tâm hưởng phúc rồi."
Không biết là sự thân mật của hai người làm mắt ta đau nhói, hay là ta thực sự không thể sống như một người được hạ nhân hầu hạ.
Vừa lúc xe ngựa của họ về nhà mẹ đẻ khuất dạng, ta lấy cớ ra vườn ở căn nhà cũ hái rau, rồi ngồi lên xe bò rời kinh.
"Mẹ nó đúng là thứ không ra gì."
Thẩm Mục Dã nghe ta kể xong, phì một bãi nước bọt, "Đó không phải là một người nam tử. Ngươi yên tâm, bây giờ nàng là người của lão tử, lão tử nhất định sẽ đòi lại công bằng cho nàng!"
Mày ta giật lên, cây kim trong tay suýt chút nữa đ.â.m vào ngón tay.
Để ngón tay bớt đi hai cái lỗ, ta vội vàng đuổi gã ra ngoài:
"Đi mau, đi mau, ta đang bận, đừng ở đây làm phiền."
Trong sơn trại có hơn năm mươi tên hán tử, chỉ có hơn hai mươi người có vợ, ba mươi tên còn lại đều là những nam tử độc thân.
Quần áo đều rách đến mức chỉ còn lại những mảnh vải vụn mà vẫn cứ mặc trên người.
Không ít người trong số đó mới chỉ mười bảy, mười tám tuổi, nhìn mà thấy xót xa.
Mấy ngày nay, ta vá quần áo đến mức mắt gần như mù đi.
Nếu không phải Thẩm Mục Dã đột nhiên hỏi, ta còn chẳng có thời gian để nghĩ đến Từ Sơ Trạch.
Thẩm Mục Dã vừa lùi vừa gào lên:
"Nàng là tứ đương gia mà lão tử cướp về, dựa vào cái gì mà ngày nào cũng vá quần áo cho bọn họ!"
Thấy ta trừng mắt, gã lại chuyển thành lẩm bẩm:
"Hừ, đồ nữ tử đanh đá, lão tử sớm muộn cũng..."
--------------------------------------------------