Ta chưa bao giờ đến hội đèn.
Trước ngày hôm nay, ngọn đèn đẹp nhất ta từng thấy, là một chiếc lồng đèn lưu ly mà Từ Sơ Trạch mang về từ phủ người khác.
Khi đó chúng ta mới đến kinh thành, vừa hay đúng dịp Tết Nguyên Tiêu. Ta ở nhà làm rất nhiều món ăn, đợi hắn về cùng ta đi xem đèn.
Ta đã sớm nghe nói, Tết Nguyên Tiêu ở kinh thành náo nhiệt vô cùng.
Nhưng ta đợi rất lâu, đợi đến khi ngủ thiếp đi, mới đợi được Từ Sơ Trạch mang về một chiếc lồng đèn lưu ly.
"A Trạch, cái này là tặng cho ta sao?" Ta vui mừng cầm lấy chiếc đèn, "Đẹp quá, chiếc đèn này chắc đắt lắm nhỉ?"
Ánh mắt Từ Sơ Trạch đột nhiên tràn ngập ác cảm:
"Trong lòng nàng chỉ có tiền thôi sao?"
Ta không biết ta đã chọc giận hắn ở điểm nào.
Ta cũng không dám chạm vào chiếc đèn đó nữa.
Cho đến khi hắn và A Phù thành thân, những nha hoàn dùng những chiếc lồng đèn lưu ly tương tự để soi đường vào ban đêm.
Ta mới biết, đêm Tết Nguyên Tiêu đó, hắn đã đi gặp một cô nương khác.
Những chuyện bị bỏ mặc và lãng quên như thế này quá nhiều, ta dần dần cũng quen rồi.
"Nghĩ gì vậy?"
Thẩm Mục Dã lắc một chiếc đèn lồng hình thỏ trước mặt ta, cắt ngang dòng suy nghĩ của ta, "Cầm lấy, mang đi chơi."
"Đèn lồng thỏ!"
Ta cầm lấy, nhưng không kìm được mà hỏi đi hỏi lại, "Là tặng cho ta sao? Là đặc biệt tặng cho ta sao? Chỉ tặng cho ta thôi sao?"
Tóc mai của Thẩm Mục Dã bị gió thổi bay, đôi mắt cong cong mỉm cười, không hề khó chịu mà đáp:
"Tặng cho nàng, tặng cho A Nguyên, chỉ tặng cho A Nguyên."
Ta nắm chiếc đèn lồng thỏ, lòng tràn ngập cảm xúc phức tạp.
Chưa kịp để ta sắp xếp lại suy nghĩ, đột nhiên có người kinh ngạc kêu lên:
"Có cháy rồi——"
Trong chốc lát, tiếng la hét vang lên, người từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía chúng ta.
Thẩm Mục Dã cắn răng, ôm chặt ta vào lòng, từ từ di chuyển về phía bờ sông.
Ta nghe thấy tiếng rên rỉ trầm đục của gã, nhưng gã chỉ vòng tay ôm hờ ta:
"Không sao, đi tiếp đi."
Cuối cùng cũng chen được ra đến bờ sông, ta thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng ta lại thấy tóc gã rối bù, quần áo cũng bị rạch mấy đường.
Cả bộ trang phục đặc biệt sửa soạn cho hội đèn, chỉ còn lại khuôn mặt là còn có thể nhìn được.
"Cười gì?"
"Thẩm Mục Dã, cảm ơn ngươi."
"Cảm ơn gì mà cảm ơn."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hao-han-cua-a-nguyen/5.html.]
Gã đưa tay sửa lại mái tóc rối bời cho ta, khóe mắt và hàng mày đều cong lên, giọng điệu lại trở lại vẻ bề trên của đại đương gia:
"Chuyện nhỏ như thế có gì mà phải cảm ơn? Lão tử ở đây, còn có thể để nàng bị thương sao?"
Ta đỏ mặt, tránh ánh mắt của gã:
"Ngươi nhìn kìa, trên sông có đèn hoa đăng."
Sự hỗn loạn của đám đông đã lắng xuống, trên mặt sông lác đác trôi nổi vài chiếc đèn hình hoa sen.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Họ nói, một chiếc đèn có thể chứa một điều ước, nó trôi càng xa trên sông, điều ước càng dễ trở thành hiện thực."
Lời ta chưa dứt, một chiếc đèn hoa sen mới tinh đã được đưa đến trước mặt ta.
"Ta không muốn..."
"Nhưng ta muốn tặng cho nàng."
Ta đưa tay ra, gã nhẹ nhàng đặt chiếc đèn hoa đăng vào lòng bàn tay ta.
Trong lúc chạm vào, những ngón tay thô ráp của gã lướt qua ngón tay ta.
Tay ta đột nhiên co rụt lại, không hiểu sao lại cảm thấy hơi nóng.
Khoảnh khắc chiếc đèn hoa sen rơi xuống mặt nước, ta thầm cầu nguyện trời cao phù hộ cho người bên cạnh ta, có thể cả đời được bình an thuận lợi.
"Thẩm Mục Dã, ngươi có ước nguyện gì không?"
Nghe ta nói vậy, gã quay đầu nhìn ta.
Một lúc lâu sau, gã nói:
"Điều ước của ta, ngay ở đây."
Thẩm Mục Dã nói, hai mươi lăm năm ước nguyện trước đây của gã, là dẫn dắt Thanh Long trại trở thành sơn trại lợi hại nhất thiên hạ.
Vì mục tiêu này, gã không sợ chết, không sợ mệt.
"Nhưng giờ đây, tất cả điều ước của ta chỉ có một."
Thẩm Mục Dã đứng trước mặt ta, xách một chiếc đèn lồng thỏ đã biến dạng, nhìn mái tóc rối bù, và chuẩn bị nói cho ta biết điều ước lớn nhất của gã.
Gã nói: "Ta chỉ mong, có thể..."
"Ầm——"
"Ầm ầm——"
Pháo hoa nổ vang bên tai.
Ta chỉ thấy đôi môi gã khẽ động, nhưng lại không nghe rõ giọng nói của gã.
Ta hít một hơi thật sâu, ngón tay véo chặt vào lòng bàn tay, đột nhiên muốn dũng cảm một lần vì chính mình.
"Thẩm Mục Dã, ngươi có thể nói lại một lần nữa không?"
"Ta..."
Thế nhưng, một giọng nói kinh ngạc đồng thời vang lên:
"Tẩu tẩu Từ, sao lại ở đây?"
"Từ lang quân tìm người khổ sở lắm!"
--------------------------------------------------