Cứ như vậy, thử hết lần này đến lần khác.
Từ da hổ thử đến bàn tay gấu, rồi đến đuôi thỏ, tai cáo.
Nhưng khi ta đang mê ly thì gã đột nhiên rút ra.
"Không thử nữa."
Ngón tay ta run lên, ánh mắt mơ màng:
"Cái gì?"
Mặt Thẩm Mục Dã đỏ bừng, giọng nói khàn đục đầy nhẫn nhịn, nhưng không chịu nhìn ta:
"Không thử nữa."
"Lão tử đã hiểu ra rồi."
Giọng gã đầy ấm ức:
"Nàng chính là thèm thân xác của lão tử. Đã ăn sạch sành sanh lão tử nhiều lần như vậy, nhưng vẫn không chịu cho lão tử danh phận."
Danh phận?
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Thẩm Mục Dã, ta đã sinh con cho ngươi rồi, ngươi..."
Ta vừa bực vừa buồn cười, đ.ấ.m một cú vào n.g.ự.c gã:
"Ngươi có phải là ngốc không?"
Gã như không thể chịu đựng được nữa, ôm ta vào lòng, lại bắt đầu xâm chiếm khắp nơi.
Khi tình cảm nồng nàn nhất, gã dùng sức hôn lên cổ ta:
"Cầu xin nàng A Nguyên, hãy cho ta danh phận, ta sẽ cho nàng tất cả."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hao-han-cua-a-nguyen/9.html.]
Ngày con được một trăm ngày tuổi, chúng ta đã thành thân.
Thẩm Mục Dã một tay dắt ta, một tay ôm con, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Bên cạnh có người hò reo:
"Tứ đương gia, cô nương suy nghĩ lại đi, huynh đệ chúng ta cũng đã làm bách phu trưởng rồi!"
"Suy nghĩ cái rắm."
Gã đá vào m.ô.n.g người đang hò reo kia, "Lão tử đã là tiểu tướng quân rồi, các người có ngưu bằng lão tử không?"
"Tứ đương gia tốt nhất thiên hạ, đương nhiên chỉ có lão tử mới xứng!"
Ta cúi đầu, lén lút cùng mọi người cười.
Vượt chậu lửa, bái thiên địa, vào động phòng.
Thẩm Mục Dã làm từng bước một cách vô cùng nghiêm túc:
"A Nguyên, ta chỉ sợ rằng ta làm chưa đủ."
Ta nắm chặt dải lụa đỏ, lo lắng đến mức có chút lúng túng.
Chiếc khăn che mặt đột nhiên bị gã vén lên.
Thẩm Mục Dã mặt đỏ bừng, ánh mắt kiêu dũng oai vệ nhìn ta:
"A Nguyên, điều ước của ta luôn luôn là..."
"Có thể để A Nguyên của ta, mãi mãi hạnh phúc."
(Toàn văn hoàn )
--------------------------------------------------