9.
Phó Thanh lần nữa gọi điện thoại đến là sau đó hai ngày.
“Chị ơi, em lại gặp cô ta rồi. Chúng em đã đi ăn cơm, cô ta còn nắm tay em, chúng em dường như trò chuyện rất tâm đầu ý hợp. Cô ta hiểu rõ tất cả sở thích của em, giống như mỗi một câu nói, mỗi một động tác đều có thể đ.â.m trúng tim em vậy. Em cứ không tự chủ được mà nhìn về phía cô ta, hoàn toàn không bị khống chế”.
“Em đã hỏi người khác, họ đều nói đó có thể là thiện cảm, là yêu thích. Nhưng chị ơi, trong lòng em đã có người rồi, em rõ hơn ai hết. Em sẽ không thích cô ta đâu, nhưng cái cảm giác đó rốt cuộc là chuyện gì đã xảy ra?”
Phó Thanh rất lo lắng, cậu ấy từ nhà chạy thẳng đến công ty, hình như chỉ đến khi nhìn thấy tôi mới có thể thở phào nhẹ nhõm.
“Chị ơi, em cảm giác mình sắp điên rồi, cơ thể giống như muốn vỡ ra, em rất sợ chính mình sẽ biến thành một bộ dạng mà bản thân không còn nhận ra nữa.” Phó Thanh nhìn tôi, vành mắt hơi đỏ lên.
“Tối qua cậu đi ăn cơm với Thẩm Thanh sao?”
“Dạ.” Phó Thanh vẫn còn chút ngơ ngác nhìn tôi.
Tôi giơ điện thoại lên: “Cậu và Thẩm Thanh lên hot search rồi, tối qua hai người bị chụp trộm.”
“Cái gì?” Phó Thanh giật mình.
Trên hot search bỗng nhiên xuất hiện đoạn video Phó Thanh cùng Thẩm Thanh đi ăn cơm, sau đó cậu còn lái xe đưa cô ta về nhà.
[Đây là hiện trường gây sốc gì thế này? Phó Thanh là nghệ sĩ do Lâm Trăn nâng đỡ mà, Thẩm Thanh không phải đang bất hòa với Lâm Trăn sao? Bây giờ Phó Thanh lại dây dưa với Thẩm Thanh à?]
[Cứu mạng, trước giờ tôi toàn "đẩy thuyền" Phó Thanh với Lâm Trăn thôi, chị gái và "chó con" siêu đẹp đôi luôn. CP của tôi tan nát rồi sao? Không được, không được đâu.]
[Phó Thanh thế này chẳng phải là người vô ơn sao? Là Lâm Trăn nâng đỡ cậu ta, cậu ta biết rõ Thẩm Thanh và Lâm Trăn đang căng thẳng như vậy mà còn qua lại với Thẩm Thanh, quá kỳ lạ.]
[Có gì mà kỳ lạ chứ? Rõ ràng trông cũng rất xứng đôi mà, Phó Thanh thích ai là quyền của cậu ấy, các người quan tâm làm gì.]
[Ánh mắt Phó Thanh nhìn cô ấy thâm tình lắm luôn, là chân ái rồi.]
[Cái ánh mắt đó của Phó Thanh nhìn con ch.ó cũng thấy thâm tình, có thể đừng lấy cái đó ra nói chuyện không?]
Lúc đầu, những tiếng chất vấn dành cho Thẩm Thanh vẫn còn rất cao, nhưng kỳ lạ là sau khi cô ta đăng một bản tuyên bố trên nền tảng và mở một tài khoản livestream mới, lại như có phép màu mà thu hút được một đống người hâm mộ ủng hộ.
Với sự tăng thêm mị lực từ hệ thống, cô ta tự nhiên sẽ càng dễ chiếm được cảm tình của người khác
10.
Hệ thống trở lại rất nhanh, nó giống như vừa được nâng cấp vậy, có thể giám sát được tiến độ nhiệm vụ công lược của đối phương, thỉnh thoảng còn đưa ra cảnh cáo:
[Độ thiện cảm của Phó Thanh lại tăng lên gấp đôi rồi, ký chủ, nguy to!]
Tôi đã sớm quen rồi, bởi vì chỉ một giây sau đó, hệ thống lại nói: [A, độ thiện cảm lại rớt về như cũ rồi.]
[Đây đã là lần thứ ba xuất hiện tình huống này, cái cậu Phó Thanh này thật lợi hại. Đối mặt với sự công lược chuẩn xác của hệ thống mà còn có thể giãy giụa không bị mê hoặc, người như vậy rất hiếm.]
[Thẩm Thanh với hệ thống của cô ta chắc đang tức điên lên rồi, đến giờ vẫn chưa công lược được một ai, lại chọn ngay một mục tiêu cứng đầu như Phó Thanh.]
Tâm trạng tôi cực kỳ tốt, ngay lập tức mua một bộ thiết bị thu âm mới tinh gửi đến nhà Phó Thanh.
“Chị ơi.” Phó Thanh dạo này bận rộn ghi hình chương trình liên tục, trông có vẻ hơi mệt mỏi, nhưng khi nhìn thấy tôi, đôi mắt cậu ấy lại sáng lên. “Đây là... cái gì vậy ạ?”
Cậu ấy nhìn nhóm công nhân và mấy thùng hàng đóng gói cao ngất phía sau tôi.
“Lần trước chị nghe cậu nói nếu ở nhà có thể thu âm ca khúc thì tốt biết mấy, chị nghĩ thiết bị ở nhà cậu cũng cần nâng cấp một chút nên mua trọn bộ cho cậu luôn.”
Phó Thanh sờ vào đống đồ mới, yêu thích không nỡ rời tay, kích động đến mức hai má đỏ bừng, nhưng lại ngượng ngùng lên tiếng:
“Thế nhưng, bộ này quý lắm phải không chị? Em không thể nhận đâu.”
“Không sao, biểu hiện của cậu rất tốt, đây là thứ cậu xứng đáng nhận được.”
Phó Thanh hơi ngơ ngác, nhưng dưới sự kiên trì của tôi, cậu ấy vẫn nhận lấy.
“Đừng có ngại, tiền cậu kiếm về cho công ty đã sớm vượt xa con số này rồi. Nếu cậu muốn cảm ơn, hay là nấu cho chị một bữa cơm tối đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/he-thong-pk-he-thong/chuong-4.html.]
“Vâng ạ.”
Phó Thanh vội vàng bắt tay vào làm. Đôi tay vốn để đ.á.n.h đàn của cậu ấy khi nấu cơm trông cũng cực kỳ đẹp mắt. Đôi mắt rũ xuống chăm chú cắt thức ăn, góc nghiêng tinh tế không tì vết. Một chàng trai vừa đẹp trai vừa biết chăm sóc người khác thế này, không biết sau này sẽ thuộc về ai đây.
Cậu ấy rất có năng khiếu nấu ăn, cứ hễ được nghỉ là Phó Thanh lại thích tự mình nấu nướng rồi mang đến cho tôi. Cậu ấy biết rõ khẩu vị của tôi, hương vị món ăn lúc nào cũng chạm đến trái tim người khác.
Tôi ăn rất ngon miệng, Phó Thanh chỉ yên tĩnh ngồi bên cạnh nhìn tôi, thỉnh thoảng lại đưa khăn giấy.
“Dạo này Thẩm Thanh còn đến tìm cậu không?”
“Có ạ, cô ta thường xuyên xuất hiện ở những nơi mà em không ngờ tới.” Phó Thanh có chút buồn rầu.
“Lịch trình của em vốn không công khai, không biết làm sao cô ta biết được. Hơn nữa, cô ta giống như có thể nghe được tiếng lòng của em vậy, mỗi lần em cần gì cô ta đều xuất hiện kịp lúc.”
“Theo lý mà nói, cô ta làm việc chu đáo tỉ mỉ như vậy thì rất khó để không có ấn tượng tốt. Nhưng em không thích thế, cảm giác giống như mọi thứ đều đã được sắp đặt sẵn vậy. Ngay cả người hâm mộ và người nhà của em cũng âm thầm có thiện cảm với cô ta, ngầm thừa nhận em nên ở bên cạnh cô ta, nhưng điều này không đúng.”
Phó Thanh nhìn tôi, đôi mày vẫn không thể giãn ra: “Chị ơi, em thật sự sợ có một ngày chính em cũng quên mất người mình thật sự thích là ai, rồi lại trở thành một người giống như những gì họ mong muốn.”
11.
Phó Thanh bị bệnh. Ngay vào ngày hôm sau khi tôi đi thăm cậu ấy, hệ thống lại bắt đầu phát cảnh cáo, hơn nữa lần này, thanh tiến độ của Phó Thanh tăng lên rất nhanh.
Tôi vô cùng khó hiểu, không biết Thẩm Thanh đã làm gì mà lại có hiệu quả như vậy.
Mở cửa nhà cậu ấy ra, người tôi thấy chính là Thẩm Thanh. Cô ta nhìn thấy tôi cũng có chút kinh ngạc.
Phản ứng đầu tiên của cô ta là lùi lại, nhưng rồi cô ta nhanh ch.óng lấy lại bình tĩnh, đứng chặn ngay cửa ra vào:
“Chị đến đây làm gì?”
“Tôi tìm Phó Thanh.”
“Anh ấy không khỏe, đang nghỉ ngơi, tôi đã giúp anh ấy xin phép nghỉ rồi. Sếp lớn như chị, chắc không đến mức ngay cả thời gian nghỉ bệnh của nhân viên cũng không cho phép chứ?”
Tôi không buồn để ý đến giọng điệu khó chịu của cô ta, bước thẳng về phía trước. Cô ta vẫn đứng đó nhất quyết không chịu nhường đường.
Tôi nhíu mày, đẩy mạnh cô ta sang một bên rồi đi thẳng về phía phòng ngủ.
“Này, Lâm Trăn, chị quá bất lịch sự rồi đấy! Không được sự cho phép mà dám tự tiện xông vào phòng người khác như thế à?”
“Cô lấy tư cách gì mà ngăn cản tôi? Cô có quan hệ gì với Phó Thanh? Nếu muốn chăm sóc cậu ấy thì cũng chưa đến lượt cô đâu.”
Phó Thanh không thể nào vô duyên vô cớ mà đổ bệnh, Thẩm Thanh lại trùng hợp xuất hiện ở đây, rõ ràng là cô ta muốn tăng độ thiện cảm nên mới khiến cậu ấy thành ra thế này. Con người ta lúc sinh bệnh là lúc yếu lòng nhất.
“Thẩm Thanh, Phó Thanh là nghệ sĩ của công ty tôi, tôi sẽ sắp xếp trợ lý đến chăm sóc cậu ấy. Dù thế nào đi nữa tôi cũng có tư cách đứng ở đây hơn cô. Mời cô lập tức rời khỏi đây cho.”
“Không, tôi không đi. Tôi là bạn gái của Phó Thanh, anh ấy cần tôi.” Thẩm Thanh sải bước đến cạnh giường Phó Thanh, nắm c.h.ặ.t lấy tay cậu ấy.
“Phó Thanh, em là bạn gái của anh có đúng không? Anh cần em ở bên cạnh đúng không?” Thẩm Thanh ghé sát tai cậu ấy, thì thầm đầy mê hoặc.
Phó Thanh theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy tay cô ta, hệ thống sắp nổ tung tới nơi:
[Không ổn rồi, không ổn rồi! Độ thiện cảm của Phó Thanh lại tăng vọt, ký chủ mau ra tay, cướp Phó Thanh lại đây!]
Thẩm Thanh đắc ý nhìn tôi, tay vuốt ve khuôn mặt Phó Thanh:
“Ngoan, em không đi đâu cả, em sẽ ở đây với anh.”
“Chị còn không đi sao? Lâm Trăn, da mặt chị cũng dày thật đấy.”
Cô ta đang lúc đắc ý thì Phó Thanh chợt cử động, cậu ấy khó khăn mở mắt ra, mơ màng nhìn người trước mắt.
“Cô...?” Cậu ấy giơ tay, lập tức đẩy mạnh Thẩm Thanh ra khiến cô ta ngã xuống giường.
“Phó Thanh!” Thẩm Thanh còn định kéo tay cậu ấy lần nữa, nhưng Phó Thanh chỉ nhìn chằm chằm vào tôi, cố gắng bò dậy từng chút một dịch người về phía tôi.
“Không... tôi không muốn cô... Tôi muốn... tôi muốn chị.”
--------------------------------------------------