Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hỉ Tương Phùng

Chương 161

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hạ Lan Tử Kỳ nhất thời chưa tìm ra lý do thích hợp, do dự, muốn nói lại thôi.

Nam Cung Hoàng nghi hoặc nhìn chằm chằm nàng: “Nàng có chuyện gì không tiện sao?”

Hạ Lan Tử Kỳ bất đắc dĩ, xem ra nếu mình không tìm ra lý do thích hợp gì để thoái thác, chắc chắn hắn sẽ không đồng ý. Rốt cuộc phải tìm ra cái cớ gì để hắn tin đây? Hạ Lan Tử Kỳ vắt hết óc, ánh mắt chợt lóe lên, cúi đầu, thẹn thùng lí nhí nói: “Bởi vì, bởi vì, bởi vì hai ngày này thân thể ta không tiện cho lắm.”

Nam Cung Hoàng đầu tiên cũng sửng sốt, nhưng bởi vì là người từng trải, hắn nhanh chóng hiểu ý. Sau khi đã hiểu ý Hạ Lan Tử Kỳ, Nam Cung Hoàng cười đê tiện: “Thì ra là thế, vậy mấy ngày nữa nàng có thể đến?”

“Hai ngày sau, ngươi ở biệt uyển chờ ta.” Hạ Lan Tử Kỳ đã ám chỉ rất rõ rang cho hắn biết, đồng ý cùng hắn thực hiện giao dịch này.

“Được, quả nhiên nàng là người thông minh. Vậy hai ngày sau chúng ta không gặp không về.” Nam Cung Hoàng nhớ thương Hạ Lan Tử Kỳ đã không phải là một ngày hay hai ngày rồi, cái cảm giác cầu không được này vẫn luôn ám ảnh lấy hắn.

Nam Cung Hoàng hao tổn tâm cơ như vậy cũng chính là để chờ ngày này, sờ được vào bảo bối rồi lại dùng bảo bối để lừa mỹ nhân. Đây thật sự là một mũi tên trúng hai đích, thấy chuyện trước mắt sắp thành, sao hắn có thể mất hứng cơ chứ?

Thấy Nam Cung Hoàng dương dương đắc ý chuẩn bị ra về, Hạ Lan Tử Kỳ vội vàng ở phía sau gọi lại: “Đợi chút”

Nam Cung Hoàng một chân trong cửa một chân ngoài cửa, quay đầu lại hỏi nói: “Sao thế? Nàng còn có chuyện gì?”

“Hai ngày sau ở biệt uyển, ta muốn nhìn thấy chén Bạch Linh Lung, khi đó mới có thể với ngươi......”

Nam Cung Hoàng lập tức nói: “Không thành vấn đề, trước đó ta sẽ đưa chén cho ngươi.”

Hạ Lan Tử Kỳ đứng lên, cực kỳ nghiêm túc cảnh cáo: “Khi ta được gả vào Tề gia, lão thái gia đã cho ta xem qua bảo bối đó rồi. Nếu ngươi dám dùng chén giả để lừa thì ta sẽ liều mạng với ngươi đó.”

“Con người ta luôn thương hương tiếc ngọc, sao có thể lấy mấy thứ đồ giả để lừa nàng chứ? Yên tâm đi, ta cam đoan, thứ giao về tay nàng, tuyệt đối là chén Bạch Linh Lung thật.” Nam Cung Hoàng tặng nàng một nụ cười tín nhiệm, rồi xoay người đi.

Lần này sau khi đã trò chuyện xong, Hạ Lan Tử Kỳ vẫn luôn thành thật ở trong khách điếm, bởi vì nàng biết, Nam Cung Hoàng không ngốc, tất nhiên sẽ ở một nơi bí mật nào gần đó để giám thị nàng.

Nam Cung Hoàng đi rồi thì chạng vạng ngày hôm sau, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng gõ cửa, ngay sau đó là tiếng của một nam nhân: “Tứ thiếu phu nhân, tiểu nhân tới đưa cơm cho nàng.”

Hạ Lan Tử Kỳ vừa nghe đã biết là người dẫn đầu trong đám vệ binh luôn bảo vệ nàng, Lớn tiếng trả lời Tiêu Đại rồi bảo bà Ngô ra mở cửa.

Cửa vừa mở ra, Tiêu Đại dẫn theo một vệ binh, tay cầm khay thức ăn đi vào.

Thì ra đây là do Tề Dật Phàm sắp xếp từ trước, vì sự an toàn của Hạ Lan Tử Kỳ mà tất cả thức ăn chuẩn bị cho Hạ Lan Tử Kỳ đều được nhóm vệ binh thử qua trước, rồi mới đem đến cho nàng ăn.

Vệ binh đem từng món ăn trong khay đặt lên bàn, Tiêu Đại hỏi: “Tứ thiếu phu nhân, ngài có gì dặn dò không?”

“Không có việc gì đâu, các ngươi cũng đi xuống ăn cơm đi.”

Tiêu Đại gật đầu, xoay người đi mất. Nhưng có một vệ binh vẫn chưa đi, cứ đứng yên ở trong phòng.

“Sao ngươi không đi ăn cơm? Ở đây ta đã có bà Ngô hầu hạ rồi, không cần đến ngươi.” Hạ Lan Tử Kỳ ngẩng đầu ngầm soi xét hắn.

Nam tử kia dáng người cao gầy, tướng mạo bình thường, Hạ Lan Tử Kỳ chưa từng thấy qua. Lúc này bắt đầu thấy lo, giọng hơi cao: “Ngươi là ai?”

Bà Ngô thấy thế vội vàng lao đến, giang hai tay chắn lấy, che trước mặt Hạ Lan Tử Kỳ: “Ta cảnh cáo ngươi, nếu ngươi dám làm tổn thương Tứ thiếu phu nhân nhà ta, lão thân sẽ liều mạng với ngươi”

Nam tử cười nhạt một tiếng, mở miệng nói: “Tử Kỳ, là ta.”

“Dật Phàm?” Hạ Lan Tử Kỳ nghe ra đó là tiếng của Tề Dật Phàm, vừa mừng vừa sợ, vẻ mặt không thốt lên lời: “Chàng, sao chàng lại thành cái bộ dạng này rồi?”

Bà Ngô kinh ngạc không thôi, khó tin nói: “Tứ thiếu gia, là cậu thật sao?”

Tề Dật Phàm mỉm cười nói: “Là ta, ta lo cho Tử Kỳ nên dịch dung để đến đây, thay một vệ binh ở lại bên cạnh bảo vệ nàng ấy.”

“Tứ thiếu gia đến đây thì thật sự tốt quá rồi” bà Ngô mừng thay cho Hạ Lan Tử Kỳ, đồng thời cũng biết điều, lên tiếng: “Tứ thiếu gia, tứ thiếu phu nhân hai người trò chuyện đi, lão nô ra ngoài trông chừng thay hai người.”

Trong phòng chỉ còn lại hai người Tề Dật Phàm cùng Hạ Lan Tử Kỳ, Tề Dật Phàm một tay kéo nàng vào trong lòng: “Tử Kỳ, đã mấy ngày không gặp, nàng có nhớ ta không?”

“Ừ, nhớ.” Vòng ôm này, hơi thở này, đều là thứ thuộc về riêng Tề Dật Phàm. Hạ Lan Tử Kỳ vô cùng quen thuộc, kích động gật đầu, nhưng bỗng nhiên nàng lại lo lắng: “Dật Phàm, chàng đến đây không sợ Nam Cung Hoàng phát hiện sao?”

Tề Dật Phàm tự tin nói: “Không đâu, bởi vì ta cùng gia gia đều đã thương lượng cả rồi, tuyên bố ra bên ngoài là ta bị mắc bệnh truyền nhiễm, phải bị cách ly. Hắn đang phái người âm thầm giám thị, vẫn chưa phát hiện ta đã xuất phủ. Cho nên nhất định cho là ta còn ở trong phủ. Sau đó ta dịch dung đến đây, trà trộn giả làm một hộ vệ, chắc chắn hắn sẽ không biết được.”

“Vậy là tốt rồi.” Hạ Lan Tử Kỳ kéo hắn ngồi xuống, không đợi hắn hỏi, đã tự giác kể lại ht chi tiết mọi chuyện cho hắn nghe, sau đó hai người cùng nhau thương thảo chiến lược ngày mai.

......

Hôm sau, chính là thời điểm mấu chốt, Nam Cung Hoàng phái người tới đón Hạ Lan Tử Kỳ đến. Bởi vì chỉ cho nàng đi một mình, Hạ Lan Tử Kỳ lấy lý do muốn trang điểm để người đến đón nàng ra ngoài đợi, cùng Tề Dật Phàm nói lời cáo biệt.

“Dật Phàm thiếp phải đi rồi, chàng yên tâm, thiếp sẽ tự bảo vệ bản thân mình.” Hạ Lan Tử Kỳ sờ lên mặt của hắn, mỉm cười cho hắn sự yên tâm.

Tề Dật Phàm bắt lấy tay nàng, gắt gao nắm lấy, ánh mắt thật nhiều cảm xúc lẫn lộn pha trộn, có cảm kích, có áy náy, có cả bất đắc dĩ: “Tử Kỳ, vì Tề gia chúng ta mà để nàng phải một thân một mình đi vào hang hổ, ta......”

Hạ Lan Tử Kỳ duỗi ngón tay ra, chặn miệng của hắn lại, thật lòng nói: “Dật Phàm, chúng ta không phải người một nhà sao? Không phải có phúc cùng hưởng sao? Thiếp gả cho chàng, thiếp chính là người của Tề gia, những việc này là việc thiếp nên làm, chàng không cần đắn đo......”

Tề Dật Phàm đem bàn tay của nàng đặt lên ngực: “Được, nàng yên tâm, ta cam đoan, ta sẽ không để cho nàng phải chịu bất cứ thương tổn gì.”

Hạ Lan Tử Kỳ cố gắng gật đầu: “Được, chúng ta y kế hành sự, thiếp đi đây?”

Tề Dật Phàm vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng, thâm tình hôn lên trán nàng: “Đi thôi, mọi chuyện ta đã an bài thỏa đáng rồi. Có ta bảo vệ cho nàng, chúng ta nhất định sẽ thành công.”

Ngồi trên xe ngựa mà Nam Cung Hoàng phái tới đón nàng, Hạ Lan Tử Kỳ trong lòng không yên. Kỳ thật, nếu nói không sợ đó là giả dối, nhưng không còn cách nào khác, không vào hang cọp, sao bắt được cọp con. Vì muốn tìm về chén Bạch Linh Lung, vì vị trí thế tử của Tề Dật Phàm, Hạ Lan Tử Kỳ chấp nhận bất cứ giá nào.

Nam Cung Hoàng xây một biệt uyển ở ngoại ô cách xa Úy thành, nơi đó non xanh nước biếc, phong cảnh tuyệt đẹp. Biệt uyển bắt mắt, thiết kế khéo léo tuyệt vời, hết sức tao nhã.

Xe dừng lại, Hạ Lan Tử Kỳ được mời xuống. Nhìn đại viện sâm nghiêm kia, trong lòng có chút lo lắng nhưng vẫn kiên quyết đi vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 161
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...