Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hỉ Tương Phùng

Chương 19

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Chàng cùng Kim nha đầu ở chỗ này chơi đi! Thiếp tới đại sảnh sẽ lập tức quay về!” Hạ Lan Tử Kỳ có ý ngăn cản.

“Không được, ta cũng muốn đi!” Tứ thiếu gia vung tay đem cục xương ném cho Kim nha đầu, hai tay ở vạt áo lau lau mấy cái có vẻ đã chuẩn bị chỉn chu hết cả rồi.

“Chẳng lẽ ngươi buổi tối không muốn chơi trò cưỡi ngựa sao?” Hạ Lan Tử Kỳ nhìn hắn, hơi hơi nheo mắt.

Tứ thiếu gia gật đầu: “Muốn!”

“Thế thì ngươi ngoan ngoãn ở đây đi.”

“Ừ! Vậy được rồi!” Tứ thiếu gia quay đầu, lại chạy theo Kim nha đầu đang thưởng thức miếng xương. Kim nha đầu vừa mới lấy được miếng xương, sao có thể lại để cho người ta lấy mất được, nhanh chóng chạy về phía hoa viên. Một lúc sau, một người một chó đã biến mất hút.

Hạ Lan Tử Kỳ quay đầu liếc mắt nhìn bà Ngô một cái, ngoảnh lại thấy bọn nha đầu đã vây quanh phía dưới liền nhanh nhẹn hướng đại sảnh đi tới.

Nhìn thấy bọn họ đã đi xa, Ngô mụ lúc này mới vào nhà, đi đến bên giường vén chăn lên. Khi thấy máu đỏ trên tấm vải trắng kia bà vui mừng nở nụ cười, xem ra những lo lắng khi trước của bà đều thừa rồi. Nhị tiểu thư đã biết cách ở trong nghịch cảnh có thể tạo ra cho mình lợi thế tốt nhất.

Nàng đem vải trắng nhét quay về mặt trong, xoay người xuất môn, kêu bọn nha đầu tiến đến thu thập phòng, chính mình tắc chuyển tới chỗ không có người, đem rót đầy máu gà cá phao ném tới góc tường.

......

Tân nương tử vào cửa, việc kính trà này là không thể tránh. Hạ Lan Tử Kỳ thầm nghĩ sau khi ứng phó với bọn họ xong, sẽ tìm đến nơi không có người để gọi Tiểu Bạch truyền tin đến chỗ Hoa Tranh. Hiện tại nàng muốn giải thích ngày đó tại sao mình không giữ lời, thứ hai nàng càng muốn biết nàng đã như vậy rồi, Hoa Tranh có khi nào đã không còn cần nữa!

“Tứ thiếu phu nhân đến rồi!”

Vừa dứt lời, Hạ Lan Tử Kỳ hít sâu một hơi, ưỡn ngực ngẩng đầu, không chớp mắt, lấy tư thái đoan trang trầm ổn đi vào đại sảnh.

Nàng lập tức đi đến gần cái ghế bành ở chính giữa phòng trước tiên, hướng ông già đang ngồi trên đó, cúi người bái: “Cháu dâu Tiểu Kỳ, bái kiến lão thái gia!”

“Cháu dâu, miễn lễ!” Lão thái gia thanh âm già nua tuy rằng không lớn, nhưng cũng nghe ra thanh âm kia là thoải mái, vui vẻ.

Hạ Lan Tử Kỳ đứng thẳng người, nhận thấy ở trong Hầu phủ này địa vị cao nhất, tôn quý nhất chính là lão gia. Chỉ thấy ông ấy ngồi ở chỗ kia, tay cầm một cây trượng làm bằng gỗ lim tơ vàng, mặc cẩm bào màu đỏ tía thêu hoa văn vạn phúc. Không hề phúc hậu như Hạ Lan Tử Kỳ tưởng tượng mà là dáng người gầy gò, thần thái quắc thước, thân thể thập phần cường tráng.

Tóc của ông bạc gần nửa, trên cằm còn có để một chòm râu dê, tuy rằng thưa thớt trắng đen lẫn lộn, nhưng sạch sẽ, từng sợi được chuốt gọn gàng, thoạt nhìn cũng không khiến người khác chán ghét.

Lúc này, một nữ tử ở bên người lão thái gia mở miệng nhẹ giọng khen: “Dật Phàm nhà chúng ta thật đúng là phúc khí tốt! Có thể lấy được đứa con dâu tốt tìm trăm dặm mới thấy được như thế này.”

Hạ Lan Tử Kỳ đảo mắt nhìn lại, thấy nàng kia ước chừng ba mươi tuổi, mặc áo màu lúa non thêu hoa xuân, dáng người cao gầy, tướng mạo đoan chính, tuy rằng không thể coi là mỹ nhân, nhưng toàn thân toát ra một khí chất lãnh ngạo.

Nàng là ai? Lúc lão thái gia nói chuyện dám tùy tiện xen mồm? Hơn nữa nhìn kiểu dáng y phục của nàng không giống hạ nhân, nhưng vải dệt lại không phải thượng hạng như loại vải dành cho chủ tử! Người này chủ không phải, nô bộc không phải, lại đứng ở bên người lão thái gia, nói vậy đích thị là người của lão thái gia rồi. Hay nàng là tiểu thiếp lão thái gia?

Hạ Lan Tử Kỳ đang mãi suy nghĩ, lão thái gia mở miệng hỏi: “Cháu dâu, cổ họng của cháu làm sao vậy?”

Hạ Lan Tử Kỳ biết hiện tại thanh âm của mình rất khó nghe, theo bản năng hắng giọng một cái: “Đúng như lời lão thái gia…, Tiểu Kỳ đang bị viêm họng, cho nên thanh âm khàn khàn. Nhưng mà không có gì đáng ngại, hai ngày nữa sẽ tốt thôi ạ!”

“À” lão thái gia gật gật đầu, trầm ổn nói: “Mẹ Dật Phàm mới mất hơn một năm, đáng lí ra không nên để nó vội vã cưới vợ như vậy. Nhưng mọi việc đều có ngoại lệ, thứ nhất hắn vẫn chưa có con nối dòng, thứ hai nghe cao nhân chỉ điểm cưới vợ sẽ xung hỉ, bệnh ngốc của Dật Phảm sẽ chuyển biến tốt! Cho dù việc này đã rất tốt rồi nhưng chờ tân nương tử sinh đứa nhỏ sẽ còn tốt hơn nữa! Ta tin mẹ Dật Phàm muốn nó tốt hơn bất kì ai khác, cho nên ta mới làm chủ đem cháu cưới vào cửa.”

Nghe những lời ấy, Hạ Lan Tử Kỳ thật muốn rớt nước mắt! Đây là chuyện gì? Không nên cưới vợ còn đem nàng cưới vào cửa? Trông cậy vào nàng sinh con cho nhà bọn họ? Nghĩ gì thế?

Lão thái gia lại nhắc nhở: “Về sau cháu chính là con dâu của Tề gia, phải tuân thủ nghiêm ngặt nữ tắc, chiếu cố Dật Phàm thật tốt!”

Trường hợp này, Hạ Lan Tử Kỳ cũng không thể phát hỏa, đành phải kiên nhẫn đáp: “Dạ, Tiểu Kỳ nhớ rõ.”

Lúc này, Tử Đào mang khay trà cụ đến trước mặt, Hạ Lan Tử Kỳ tự mình châm trà, rồi cầm chén trà quỳ trên mặt đất: “Thỉnh lão thái gia uống trà của cháu dâu!”

Nữ tử vừa xen mồm vào đứng ở bên cạnh người lão gia kia vội đi lên phía trước nhận lấy chén trà, đưa cho lão thái gia.

Lão thái gia nhìn nàng kia mỉm cười, vẻ mặt không chỉ có vui mừng mà còn tràn ngập tin cậy, có thể thấy được quan hệ của bọn họ không tầm thường! Nói vậy cô gái này không thể nghi ngờ đích thị là thụ…nhất sủng tiểu thiếp, nhưng mà tuổi tác thật sự là kém quá xa. Hạ Lan Tử Kỳ âm thầm cảm thán.

Lúc này, lão thái gia uống xong trà của cháu dâu, nhẹ phất tay liền có hạ nhân bưng một chiếc khay khác đưa đến trước măth Hạ Lan Tử Kỳ. Hạ Lan Tử Kỳ nhìn lướt qua, thấy được phủ một lớp vải đỏ, cho dù không nói cũng biết bên trong là đồ đạc ban thưởng cho nàng.

Nàng tạ ơn, Tử Đào bưng khay đi đến vị trí đầu tiên phía bên phải.

Ngồi trên ghế là một nam nhân trung niên khoảng bốn mươi tuổi, ông mặc cẩm bào màu xanh thẫm, đầu đội ngọc quan, trên môi có râu cá trê, biểu tình hết sức nghiêm túc. Nhưng mà lớn lên so với lão thái gia phúc hậu hơn. Có điều Hạ Lan Tử Kỳ quan sát nét mặt, phát hiện khí sắc của Hầu gia không tốt lắm, phổi bị vượng hỏa, xem ra ngày thường cực kỳ lao tâm khổ trí làm việc.

Hạ Lan Tử Kỳ đi đến trước mặt của ông, quy quy cách cách quỳ xuống dâng trà: “Thỉnh cha chồng nhận trà của con dâu!” Hầu gia là một người không nói cười tùy tiện, đáp li, uống chèn trà rồi cũng giơ tay cho thưởng.

Theo quy cách, cũng đã tới lúc phải kính phu nhân trà rồi. Mẹ chồng nàng dâu trời sinh là oan gia, mối quan hệ này thật khó xử! Tốt xấu gì đây cũng là mẹ chồng trên danh nghĩa, dù thế nào trước mắt cũng phải giải quyết xong cửa ải là bà ấy cho tốt đã. Hạ Lan Tử Kỳ cầm lấy bình trà trong tay nha hoàn, tự mình rót lấy một chén, nhu thuận quỳ xuống trước mặt phu nhân, cung kính nhẹ nhàng nói: “Con dâu kính mẹ chồng chén trà!”

Phu nhân nhận lấy chén trà nhưng cũng không hề uống mà đột nhiên bỏ lên trên bàn. Tâm Hạ Lan Tử Kỳ rơi xuống “lộp bộp”, âm thầm nghĩ: hay là phu nhân vừa gặp mặt đã muốn ra oai phủ đầu với mình?

Phu nhân thấy nàng khẩn trương, trên mặt mỉm cười ôn hòa, vươn tay về phía Hạ Lan Tử Kỳ mang vẻ hòa ái dễ gần, đúng mực nói với nàng: “Tiểu Kỳ lại đây, để mẹ chồng nhìn con một cái nào!”

Hạ Lan Tử Kỳ ngẩng đầu, thấy phu nhân trời sinh mỹ mạo đoan trang, giơ tay nhấc chân đều ý nhị thể hiển rõ là quý phụ nhân. Hơn nữa bởi vì bà chăm sóc tốt nên làn da ngoại trừ ở khóe mặt hơi có vết nhăn nhưng nơi khác đều căng mịn. Thế nhưng màu da lại đen tối, sợ là thân thể có bệnh không tiện nói ra.

Hạ Lan Tử Kỳ trong lòng bồn chồn, bất an rụt rè vươn tay ra đã được phu nhân kéo đứng dậy: “Con dâu, Dật Phàm số khổ, mẹ đẻ năm trước vừa bệnh mất năm nay nó lại si ngốc. Giờ con đã về đây rồi, ta đem Dật Phàm giao lại cho con, hi vọng con về sau có thể dùng tâm mà chiếu cố nó, không chê nó, có thể thật lòng mà thương nó. Chúng ta vẫn luôn luôn tìm y hỏi thuốc cho bệnh tình của Dật Phàm, tin rằng ông trời phù hộ, mong rằng có thể xua mây đón trăng.”

“Vâng, con dâu nhớ kỹ.” Hạ Lan Tử Kỳ cúi đầu: “Con cam đoan, sẽ chiếu cố tốt tứ thiếu gia.”

Nghe được những lời này, phu nhân mới đem trà lên uống, đồng thời cũng thưởng cho nàng một mâm nhỏ các thứ. Lôi kéo tay nàng, lại nói: “Tiểu Kỳ! Con cùng Dật Phàm thành thân, ngũ thiếu gia cùng lục thiếu gia ra ngoài làm việc, vốn là tính trở về nhưng Trùng Châu ôn dịch hoành hành, quan phủ cố gắng phong tỏa kiềm chế dịch bệnh. Hiện tại nội bất xuất, ngoại bất nhập bọn họ chưa thể trở về. Nói đến chuyện này, thật đúng là khiến người khác lo lắng! Nhưng mà, nhị ca, tam ca của con, còn có tiểu cô đều đang chờ ở đây, con chào qua một tiếng đi!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hỉ Tương Phùng
Chương 19

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 19
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...