Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hỉ Tương Phùng

Chương 44

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tề Dật Phàm cầm bút lông lên, thổi nhẹ đầu bút lông một cái, đôi mắt lạnh lẽo như sao đêm nhìn chằm chằm Hạ Lan Tử Kỳ: “Cô lải nhải nhiều điều kiện như vậy thì ta cũng phải đưa ra một điều kiện cho cô làm theo.”

“Điều kiện gì, ngươi nói đi!”

Tề Dật Phàm mỉm cười: “Ở trước mặt mọi người, ta sẽ nghe lời cô nhưng ở phía sau ngươi phải nghe lời ta, ta giao nhiệm vụ cho cô thì bất luận có như thế nào cô cũng phải nghe theo sai bảo ta.”

“Ngươi bảo ta giết người ta cũng phải làm sao?” Hạ Lan Tử Kỳ nuốt nước miếng, người này đánh trả cũng sảng khoái quá.

“Không đâu, những việc ta sai cô làm cũng chỉ là xung quanh việc điều tra hung thủ giết mẹ ta thôi, tuyệt đôi sẽ không bắt cô làm làm chuyện vi phạm lương tâm, đạo đức!” Tề Dật Phàm vẻ mặt nghiêm túc, chân thành nói khiến cho Hạ Lan Tử Kỳ tin tưởng hắn không phải là loại người như vậy, vì thế thuận theo: “Được, vậy ta nhất ngôn cửu đỉnh!”

Hai người thương lượng phương án hợp tác xong, Tề Dật Phàm bắt đầu viết hiệp ước đã bàn kĩ. Không nhìn thì thôi, vừa thấy chữ viết trong lòng Hạ Lan Tử Kỳ chấn động, đây không phải chữ của Hoa Tranh sao? Nàng ngẩng đầu lén nhìn Tề Dật Phàm, ánh mắt kia như muốn nhìn xuyên thủng hắn.

“Nhìn cái gì, chưa được à?” Tề Dật Phàm vẻ mặt khó hiểu.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

“Ta là Tề Dật Phàm a! Sao cô lại hỏi chuyện kì lạ như vậy?”

Hạ Lan Tử Kỳ quan sát khuôn mặt hắn, cảm thấy dáng vẻ này có vài phần giống với Hoa Tranh. Có điều trên mặt Hoa Tranh có bớt, bình thường bớt rất khó tẩy đi mà cho dù có tẩy đi được thì cũng sẽ để lại dấu vết. Mà trước mặt của hắn sạch sẽ không có một chút tỳ vết nào. Còn về giọng nói, giọng của Hoa Tranh trong trẻo, mà giọng hắn khi giả ngu giả dại có chút bất thường thỉnh thoảng sẽ có vài câu giống Hoa Tranh, nhưng về tổng thể vẫn là không giống.

Hạ Lan Tử Kỳ đối với suy nghĩ của mình có chút kinh ngạc, hắn rõ ràng không phải Hoa Tranh sao mình lại luôn có cảm giác như vậy chẳng lẽ là bởi vì quá nhớ Hoa Tranh đến nỗi sinh ảo giác sao?

Hạ Lan Tử Kỳ không nói gì, nhấc bút viết ra tên mình rồi ấn ngón tay điểm chỉ. Tề Dật Phàm nhìn ngắm tự thể này giống như đã từng nhìn thấy, chẳng qua chữ viết quá ẩu nên hắn không hề chú ý nhiều, khinh miệt nói: “Một cô nương nhà gia giáo mà chữ việt lại quá khó coi!”

Hạ Lan Tử Kỳ khinh thường, nàng không viết nắn nót đương nhiên là khó coi.

Chữ đã viết, lời đã định xong, “Ùng ục, ùng ục......” Bụng Hạ Lan Tử Kỳ cùng Tề Dật Phàm không hẹn mà cùng réo lên.

Thì ra hai người bọn họ chỉ lo nói chuyện, đầy bàn đồ ăn còn chưa đụng tới, lúc này hai người đều cảm thấy đói bụng.

“Nào, vì hợp tác thành công chúng ta cạn một chén!” Tề Dật Phàm mở miệng đề nghị.

“Được!” Hạ Lan Tử Kỳ vui vẻ đáp ứng, hai người đi đến bên cạnh bàn, rót đầy chén rượu cùng cạn một ly.

Nhưng khi bọn họ định ngồi xuống ăn cơm, mới phát hiện vì để qua lâu nên đồ ăn đã nguội ngắt rồi.

“Ta đi gọi người hâm đồ ăn nóng lên.” Hạ Lan Tử Kỳ mở cửa gọi người.

Bọn nha đầu vào phòng thấy thức ăn trên bàn, ngoại trừ có một bát canh ít đi một chút, tất cả những đồ ăn khác đều không hề nhúc nhích nên không khỏi thắc mắc. Đồ ăn đã mang lên hơn nửa canh giờ rồi, thiếu gia cùng thiếu phu nhân sao lại chưa ăn, bọn họ ở trong phòng lâu như vậy để làm gì?

Thế nhưng tò mò thì tò mò, bọn nha đầu cũng chỉ có thể để ở trong lòng, không ai dám hỏi, ngoan ngoãn đem đồ ăn mang đến phòng bếp hâm nóng.

Hạ Lan Tử Kỳ và Tề Dật Phàm bàn bạc thành công, hơn nữa thấy Tề Dật Phàm trong lòng đã có người, cũng sẽ không đối với nàng có suy nghĩ không an phận. Điều này khiến Hạ Lan Tử Kỳ có thể an tâm ở lại Hầu phủ, chờ tin tức của Hoa Tranh.

Mà Tề Dật Phàm vốn định một mình hăng say chiến đấu nhưng thân phận của hắn lại vô cùng bất tiện, hiện nay đã có Hạ Lan Tử Kỳ cùng hắn hợp tác, đạt được kết quả hai bên cùng có lợi như vậy khiến hắn rất hài lòng.

Đồ ăn nóng hổi được bưng lên bàn, sau khi bọn họ ăn uống no đủ xong Hạ Lan Tử Kỳ nhìn sắc trời đã rất muộn, đã sang đến canh hai rồi, nhưng thấy Tề Dật Phàm không có ý muốn rời đi.

Hạ Lan Tử Kỳ cố ý ngáp một cái: “Buồn ngủ quá!”

Nàng giương mắt thấy Tề Dật Phàm bưng chén trà chậm rãi uống, tựa hồ không có nghe thấy ám chỉ của Hạ Lan Tử Kỳ.

Đã muộn thế này còn chưa đi, hắn muốn làm gì? Tử Kỳ nhướng mày, thẳng thắn nói: “Đã canh hai rồi, ngươi không buồn ngủ à! Mau về ngủ đi!”

Hạ Lan Tử Kỳ vừa dứt lời, ngoài cửa truyền đến tiếng của Tử Đào của: “Tứ thiếu phu nhân đã ngủ chưa?”

Hạ Lan Tử Kỳ cao giọng nói: “Chưa ngủ, có chuyện gì?”

Tử Đào vội nói: “ A Châu trong phòng Phùng thiếp đến đây, nói có chuyện tìm tứ thiếu gia.”

“Ngươi còn không đi qua đó đi! Có người chờ đến nóng nảy rồi!” Hạ Lan Tử Kỳ quay đầu nhìn Tề Dật Phàm, nụ cười trên mặt mang ý tứ mờ ám, ái thiếp đã tìm đến đây, để xem hắn có thể không đi không?

Tề Dật Phàm biến sắc, nghe thấy Hạ Lan Tử Kỳ sung sướng nói vọng ra ngoài cửa: “Được, để nàng ta vào đi!”

A Châu đi vào trong phòng, đầu tiên cúi người bái kiến Hạ Lan Tử Kỳ, sau đó vẻ mặt đúng kiểu lo lắng nói với Tề Dật Phàm: “Tứ thiếu gia không xong rồi, Phùng thiếp vô cùng đau bụng đang lăn lộn khắp giường!”

Tử Đào nghe xong, liên tưởng đến chuyện đã xảy ra trong hoa viên, miệng nhếch lên, trên mặt lộ ra nụ cười khinh miệt.

Phùng thiếp là sợ Tề Dật Phàm qua đêm ở chỗ Hạ Lan Tử Kỳ, từ nay về sau sẽ lạnh nhạt với nàng cho nên mới nghĩ ra một chiêu như vậy, muốn lừa Tề Dật Phàm đến. Cái trò nhỏ này nàng ta bày ra Hạ Lan Tử Kỳ liếc mắt một cái đã nhìn ra rồi.

Nếu Hạ Lan Tử Kỳ thật sự là thê tử của Tề Dật Phàm mà Phùng thiếp dám trắng trợn bày trò không để nàng vào trong mắt như vậy, kéo người ở trong phòng nàng ra ngoài thì cho dù thế nào nàng cũng sẽ không để Tề Dật Phàm đi. Nhưng không giống như vậy! Hạ Lan Tử Kỳ ước gì Tề Dật Phàm nhanh chóng rời đi để nàng có thể yên tâm mà đi ngủ.

Nhưng mà Tề Dật Phàm cứ như là cố tình chống đối với nàng, lại bày ra biểu tình ngốc nghếch như ngày thường, nói mấy câu linh tinh: “Đau bụng là vì trong bụng có giun. Ta nói cho ngươi biết một cách, ngươi đến phòng bếp lấy một miếng thịt, buộc dây lên rồi dán bên ngoài miệng Lan nhi, mời nàng há to mồm không nhúc nhích. Chưa tới nửa canh giờ, cam đoan sẽ câu giun trong bụng nàng ra hết! Sau đó sẽ không đau nữa.”

“Tứ thiếu gia, chuyện này......” A Châu sửng sốt, nàng vốn tưởng rằng Tề Dật Phàm khi nghe nói Phùng thiếp bị bệnh, sẽ cấp bách chạy đến thăm. Không ngờ được Tề Dật Phàm lại bình tĩnh như không, còn nói mấy lời chẳng đâu vào đâu như vậy.

“Này cái gì mà này? Còn không mau đi làm theo lời ta nói?” Tề Dật Phàm không kiên nhẫn đứng lên, xua tay với A Châu: “Mau đi đi, đừng làm phiền ta cùng phu nhân chơi cưỡi ngựa!”

Tên hỗn đản đáng chết này, dám cố ý đẩy mình vào thế bí! Hạ Lan Tử Kỳ tức giận thiếu chút nữa hộc máu!

A Châu ngẩng đầu, vẻ mặt khó tin.

“Cô còn ngây ra làm gì? Không nghe thấy tứ thiếu gia nói muốn cùng Tứ thiếu phu nhân nghỉ ngơi sao?” Tử Đào tiến đến đuổi A Châu đi.

A Châu hoàn hồn, quay đầu chạy ra bên ngoài. Tử Đào cũng vội vàng đóng cửa lại, nhanh chân đuổi theo A Châu nói mấy câu hả giận: “Thất sủng chính là thất sủng, còn như con thiểu thân hao tổn tâm cơ nghĩ ra đủ trò như vậy làm gì? Hừ! Không biết xấu hổ, đúng là tôm tép nhãi nhép!”

A Châu lúc này vừa tức vừa vội, không nói gì nhanh bước chân hơn, nhanh như chớp chạy trở về phòng của Phùng thiếp.

......

Phòng trong chỉ còn lại có hai người Hạ Lan Tử Kỳ cùng Tề Dật Phàm, Tề Dật Phàm nghênh ngang ngồi lại trên ghế của mình, hai chân bắt tréo, một tay đặt ở trên mặt bàn gõ theo tiết tấu, mặt dày mở miệng: “Cô trừng mắt nhìn ta đủ chưa? Không mệt mỏi sao?”

“Ta thấy người nên mệt phải là ngươi mới đúng!” Hạ Lan Tử Kỳ suy nghĩ về tính tình của hắn, cơn tức này không thể không bùng nổ: “Ngươi có thể giả ngu, thế nhưng về sau đừng có coi ta làm bao cát!”

Tề Dật Phàm đương nhiên hiểu được nàng ám chỉ cái gì, cười nhạt một tiếng: “Ta đây là đang giúp cô, cô đúng là toàn nghĩ xấu cho người tốt, không hiểu lòng tốt của người khác!”

“Ngừng, đừng ngụy biện!” Hạ Lan Tử Kỳ chỉ cảm thấy hắn nói mấy lời kia là đúng sỉ nhục mình, lườm hắn nói: “Lúc nãy ngươi nói đủa thôi đúng không? Chẳng lẽ thật sự muốn ngủ lại chỗ ta thật?”

“Đùa cái gì, con người của ta từ trước đến nay không thích nói đùa!” Tề Dật Phàm đứng lên, bất ngờ đi vào phòng ngủ.

Hạ Lan Tử Kỳ vội vàng chạy theo, thấy hắn ngồi xuống trên giường của mình, tức giận hét to: “Này! Đây không phải là chỗ ngươi có thể ngồi!” Thật ra, Hạ Lan Tử Kỳ rất cuồng sạch sẽ, đồ đạc của nàng không thích người khác đụng vào, nhất là giường ngủ. Nàng ghét nhất bị người khác tùy tiện ngồi vào.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hỉ Tương Phùng
Chương 44

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...