1.
Khi chị tôi được tìm thấy, cha tôi đang đ.á.n.h mạt chược ở nhà trưởng thôn.
Tôi chạy quá nhanh, vấp ngã chúi đầu xuống đất: "Cha! Chị được tìm thấy rồi!"
Cha tôi đang định ù, bị tiếng hét của tôi làm giật mình mà đ.á.n.h rơi con bài xuống đất.
Ông ta c.h.ử.i thầm một tiếng, nhấc chân đá mạnh vào n.g.ự.c tôi.
"Mày gào như mẹ mày c.h.ế.t đám tang ấy, chị mày c.h.ế.t tám đời rồi, tìm thấy cái quái gì chứ?!"
C.h.ế.t rồi? Rõ ràng năm đó chị tôi được báo là mất tích mà. Sao cha lại biết chị đã c.h.ế.t?
"Cha, chị thật sự được tìm thấy rồi, cầu sập, chị ấy được người ta đào ra từ trụ cầu ở đầu làng!" Bụng tôi đau dữ dội, nhất thời không thể cử động, nằm bệt trên đất yếu ớt nói.
Sắc mặt cha và trưởng thôn bỗng trở nên khó coi cực độ.
"Phan Đệ, tôi nói là…" Râu trên mặt trưởng thôn run bần bật, mãi lâu sau mới thốt ra mấy chữ tiếp theo: "Cầu, sập rồi?"
Tôi vội vàng gật đầu.
"Trời đ.á.n.h thánh vật! C.h.ế.t rồi cũng không chịu yên!"
Cha tôi lén nhìn sắc mặt trưởng thôn, n.g.ự.c phập phồng không ngừng, ông ta c.h.ử.i rủa một tiếng, khạc một bãi đờm đặc sệt vào mặt tôi.
Tôi rụt người lại, không dám lau đi.
Trưởng thôn lạnh lùng nói: "Thôi được rồi, bày đặt ra vẻ uy phong gì với con bé, trước tiên đi xem rốt cuộc là chuyện gì đã! Nếu Chiêu Đệ đi không yên lòng, rồi hãy nghĩ cách khác."
Cha tôi theo sau trưởng thôn từng bước, luôn miệng dạ dạ vâng vâng.
2
Khi chúng tôi đến nơi, xung quanh trụ cầu đã có không ít người vây xem.
Người đào chị tôi ra từ trụ cầu là Lỗ Lão Tam, một thanh niên độc thân lâu năm trong làng.
Anh ta nói mình đi ngang qua thì thấy cầu sập. Thấy trong trụ cầu nứt ra có một người nằm đó, vội vàng tiến lên đào chị tôi ra. Khi anh ta nói những lời này, đôi mắt ạnh ta cứ vô tình hay cố ý dán chặt vào chị tôi.
Lâu như vậy rồi, chị ấy vẫn đẹp như hoa đào, sống động như thật, vẫn xinh đẹp như khi còn sống.
Trưởng thôn nhìn t.h.i t.h.ể của chị tôi, sắc mặt thâm trầm khó đoán.
Ông ta hất cằm về phía cha tôi: "Bây giờ trời đã tối rồi, anh đưa Chiêu Đệ về nhà trước đi, chuyện sau này tính. Nhớ rải một vòng m.á.u ch.ó đen xung quanh nó."
Cha tôi chê xúi quẩy, không chịu chạm vào t.h.i t.h.ể chị tôi, nhưng cũng không dám làm trái lời trưởng thôn, đành đứng nguyên tại chỗ c.h.ử.i bới t.h.i t.h.ể chị tôi.
Lỗ Lão Tam đỡ lấy thân thể mềm nhũn của chị tôi, ánh mắt mơ màng, mép chảy nước dãi, đôi mắt bé như hạt đậu cứ liếc nhìn cha tôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-cot-do/chuong-1.html.]
Cha tôi thấy vậy cười hề hề: "Giúp đưa con bé này về nhà, tao sẽ cho mày sướng đủ."
Tôi không chịu, muốn xông lên ngăn cản, nhưng bị cha tôi tát một cái trời giáng ngã lăn ra đất.
Lỗ Lão Tam vác chị tôi lên vai, suốt đường đi bàn tay to lớn cứ nhéo qua nhéo lại m.ô.n.g và n.g.ự.c chị tôi.
Vào đến sân, tôi bị chặn lại bên ngoài không cho vào nhà, chỉ có thể nghe thấy tiếng đàn ông thở hổn hển liên tục truyền ra từ trong nhà. Cuối cùng, kèm theo một tiếng gầm nhẹ, Lỗ Lão Tam kéo quần ra ngoài. Anh ta nheo mắt, bước đi loạng choạng, có vẻ vô cùng thỏa mãn.
Tôi lướt qua anh ta, không dám quay đầu lại. Bởi vì ở phía sau, còn có vô số thanh niên độc thân trong làng đang chờ đợi.
3
Lúc này mặt cha tôi đỏ bừng vì phấn khích, đếm tiền mà nước miếng cứ văng tung tóe. Miệng ông ta còn không ngừng lẩm bẩm, dùng hết những gì có thể, dùng hết những gì có thể.
Cuối cùng tôi không thể chịu đựng nổi, liều mạng muốn đóng cổng sân lại, để đám súc sinh đó biến khỏi người chị tôi.
Tuy nhiên, tôi quá gầy yếu, chỉ trong chốc lát đã bị những thanh niên độc thân lực lưỡng kia đè chặt vào tường. Bọn họ vừa cười dâm đãng vừa lướt tay vào quần, vừa cọ xát vào bộ n.g.ự.c thiếu nữ vừa mới phát triển của tôi, mùi hôi thối trên người khó ngửi vô cùng.
Tôi sợ hãi đến mức hét khan cả giọng, vừa khóc vừa kêu: "Cha ơi cứu con! Cha ơi cứu con!"
Điều khiến tôi tuyệt vọng là, lúc này cha tôi đã đếm tiền đến đỏ cả mắt, cộng thêm tiếng gầm gừ của đàn ông phát ra từ người chị gái.
Ông ta hoàn toàn không nghe thấy tiếng kêu than cầu xin của tôi.
Gã thanh niên độc thân đang đè lên người tôi thấy vậy liền cưới phá lên, động tác cởi quần càng nhanh hơn, móc ra thứ gì đó định nhét vào miệng tôi: "Mẹ kiếp, không ngờ hôm nay còn có thể ngủ được một con bé còn trinh!"
Xung quanh có biết bao nhiêu người, ánh mắt họ nhìn tôi phức tạp như dã thú.
Tôi nhắm chặt mắt.
4
"Biến khỏi người con bé đó!"
Một giọng nói già nua nhưng đầy uy lực vang lên.
Tôi chợt thấy người mình nhẹ bẫng, tiếp đó, tai tôi nghe thấy tiếng rên rỉ của mấy gã thanh niên độc thân kia.
Tôi cẩn thận mở mắt, nhìn thấy người đến thì giật mình kinh ngạc.
Là trưởng thôn!
Lúc này, ông ta đi đến bên cạnh cha tôi, giơ tay tát một cái, miệng còn mắng: "Nhìn xem bọn chúng đã làm chuyện tốt gì với con gái anh! Mắt ch.ó của anh bị mù rồi sao?!"
Chỉ khi như vậy cha tôi mới như tỉnh cơn mê. Thấy cảnh quần áo tôi xộc xệch, ông ta lập tức nổi trận lôi đình, cầm cục gạch bên tay bước nhanh đến đập mạnh một viên gạch xuống bên cạnh gã thanh niên độc thân vừa đè tôi, miệng bắt đầu c.h.ử.i bới không ngừng: "Mấy chục tệ mà cũng muốn ngủ gái còn trinh sao?! Mày mẹ kiếp thật sự coi ông đây là thằng ngốc sao?!"
Nghe lời cha nói, tôi đờ đẫn đứng tại chỗ, không dám tin cơn giận của cha lại chỉ vì chuyện này.
--------------------------------------------------