Xung quanh cũng theo đó yên lặng một lúc, sau đó đám thanh niên độc thân trong sân đồng loạt cười phá lên.
"Mẹ kiếp, ông đây sống bao nhiêu năm cũng không nghĩ ra được cái lý do như vậy!"
"Không phải chỉ là tiền thôi sao? Trong quần ông đây đầy tiền đây này!"
"Mấy năm nay các cô gái trẻ xinh đẹp trong làng càng ngày càng ít, đừng có mà làm mất hứng của anh em chứ!"
Mặt trưởng thôn đã xanh lè, ông ta nhìn cha tôi một cái đầy phức tạp, rồi đuổi đám thanh niên độc thân đó ra ngoài sau đó móc từ túi ra hai viên kẹo cưới mà người trong làng chỉ ăn khi kết hôn, bảo tôi đi ra một bên tự chơi, ông ta có chuyện muốn nói với cha tôi.
Tôi ngậm nước mắt nhận lấy viên kẹo, lợi dụng lúc bọn họ không chú ý lén chạy vào phòng chị gái. Vừa khóc vừa lau người cho chị, tôi cẩn thận bóc một viên kẹo, nhét vào miệng chị.
"Chị ơi đừng khóc, kẹo ngọt lắm."
5
Chị tôi nhắm mắt, vẻ mặt bình tĩnh, dung nhan vẫn kiều diễm như cũ.
Qua cửa sổ phòng tôi nhìn thấy trưởng thôn nhét một xấp giấy da bò dày cộp cho cha tôi, còn cha tôi gãi đầu, vẻ mặt không thể tin được.
Sau đó, tôi bị trưởng thôn đưa về nhà.
Tôi giãy giụa, khóc lóc, níu chặt chị tôi không chịu buông ta. Cuối cùng cha tôi đ.ấ.m một cú, tôi mất ý thức.
Khi tỉnh dậy, trước mắt tôi là một khuôn mặt người trắng bệch mỏng như cánh ve. Mắt đen như mực, môi đỏ chót, hai bên má có vệt hồng kỳ dị, rõ ràng là hình nhân bà mai giấy! Trên mặt nó chi chít những đường vân giấy dày đặc, trông vô cùng âm u và đáng sợ.
Tôi sợ hãi vội vàng bịt miệng lại, sợ mình sẽ kêu lên.
"Ngươi là tân nương sao?"
Giọng nói của nó chói tai kinh khủng, như tiếng mèo sắp c.h.ế.t bị bóp cổ.
Thấy tôi không trả lời, khóe miệng nó nhếch lên một nụ cười quỷ dị, không cần gió mà bay về phía tôi.
"Ngươi tỉnh rồi sao? Tỉnh rồi sao không nói chuyện? À... tân nương tỉnh rồi nè."
Nó đột nhiên ghé sát vào mắt tôi, mang theo hơi thở lạnh lẽo áp lên sống mũi tôi.
Đôi mắt đen kịt đầy ác ý và ánh nhìn kinh tởm: "Ta... ngửi thấy hơi thở của ngươi."
Tôi không thể chịu đựng thêm nữa, hét lên nhảy xuống giường, chạy đi đập phá điên cuồng vào cửa sổ, cửa đã bị khóa chặt.
"Ngươi là ai! Ngươi là ai! Tôi muốn về nhà!!! Tôi muốn về nhà!!!"
Đột nhiên, cửa mở ra.
Trong khoảnh khắc, tôi cảm thấy hơi thở của mình ngừng lại. Ngoài cửa, là những đống hình nhân giấy dày đặc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-cot-do/chuong-2.html.]
Tôi theo phản xạ muốn lùi lại, nhưng lại nhớ đến hình nhân bà mai giấy đằng sau, hai đầu gối hoàn toàn mềm nhũn, trực tiếp quỳ sụp xuống đất.
"Hì hì hì..."
Đôi mắt đen kịt của chúng đảo qua đảo lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười ghê tởm.
Sau đó chúng xông lên, hoàn toàn nhấn chìm tôi.
6
Hồi nhỏ, quần áo của tôi đều do chị tôi tự tay may.
Tay chị vừa thon vừa dài, cầm thước dây mềm mại lần lượt quấn quanh vai, cổ tay, eo thon của tôi, mỗi bộ quần áo làm ra đều vừa vặn lạ thường.
Vì vậy tôi không biết, hóa ra khi kim may xuyên qua da thịt, lại đau đến vậy.
Đám hình nhân giấy màu đỏ xanh sặc sỡ này vây quanh tôi, "hì hì" cười toe toét. Trong miệng trắng xám của chúng rõ ràng là từng chiếc kim thêu quấn đầy chỉ đỏ. Kim thêu theo âm thanh cao thấp của hình nhân, vặn vẹo thành những đường cong khó tin như lưỡi rắn, thậm chí còn linh hoạt hơn cả lưỡi người. Chúng giữ chặt tôi đang giãy giụa, từng mũi kim thêu sợi chỉ đỏ mảnh mai, từng chút từng chút một, khâu vào người tôi.
Cơn đau khiến da thịt co giật, tôi cố gắng nắm chặt thứ trong tay mới miễn cưỡng chịu đựng được.
"Tốt quá, chưa c.h.ế.t hẳn."
"Chưa c.h.ế.t hẳn, tự đi, gặp chủ nhân phải quỳ lạy."
Khi chiếc kim thêu cuối cùng rời khỏi cơ thể tôi, tôi nghe thấy hình nhân bà mai giấy đứng một bên giơ gương lên, giọng the thé.
Trong gương, tôi thấy mình đang mặc một bộ hỷ phục cực kỳ lộng lẫy và tinh xảo mà tôi chưa từng thấy. Điều kỳ lạ là, dù biểu cảm trên mặt tôi có hoảng sợ đến đâu. Bóng hình trong gương vẫn luôn nở một nụ cười ngọt ngào, đôi mắt sâu thẳm dán chặt vào tôi không rời.
Sau đó tôi kỳ lạ đứng dậy, eo vặn vẹo thành một tư thế cực kỳ quyến rũ, mang theo vẻ phong tình bước về phía cánh cửa đen kịt bên ngoài.
Không, nói là tôi thì không bằng nói là bộ hỷ phục đỏ trên người tôi đang đi!
Tôi vấp váp, loạng choạng đi mãi cho đến nhà thờ tổ trong làng.
Những sợi chỉ đỏ trong cơ thể xé rách da thịt, những vệt m.á.u mảnh mai uốn lượn dọc đường, làm bộ hỷ phục trên người tôi càng thêm đỏ tươi.
Trong nhà thờ tổ tràn ngập khói lượn lờ, trên tường lờ mờ treo một bức họa phụ nữ. Dưới bức họa trải đầy thịt sống đẫm m.á.u và t.h.i t.h.ể động vật, còn có một chậu lửa đang cháy, bên trong là tiền giấy đang bốc cháy.
Mùi m.á.u nồng nặc hòa lẫn với từng đợt khói trong không khí, thật buồn nôn.
Bóng dáng gầy gò của trưởng thôn quỳ dưới đất, miệng lẩm bẩm không ngừng.
"...Lễ vật Vương Phan Đệ, 16 tuổi, sinh vào Năm Âm tháng Âm ngày Âm giờ Âm, Âm xử nữ… Kính mời Họa Tiên Nương Nương thụ hưởng..."
Nói xong, ông ta túm lấy tôi đang đứng cạnh, ấn mạnh xuống.
Tôi khuỵu mạnh gối xuống trên phiến đá xanh, "phụt" một tiếng, đầu gối lập tức bị sợi chỉ đỏ khâu vá xé toạc, m.á.u chảy không ngừng.
--------------------------------------------------