Ta vốn nghĩ những ngày tháng như vậy sẽ cứ tiếp diễn, cho đến ngày chiếc xe ngựa dừng trước cửa nhà.
Thân xe lộng lẫy , ngay cả con ngựa kéo xe cũng được trang trí bằng những chuỗi ngọc trai đắt giá.
Người đ.á.n.h xe truyền lời, nói trong nhà có người bị bệnh, muốn mời a tỷ đến chữa trị, tiền thưởng mười lạng bạc.
Miệng nói là "mời", nhưng cùng đi với xe ngựa còn có tám tên thị vệ cầm đao, đen kịt một vùng chắn trước cửa nhà.
A tỷ nhìn thấy kiểu dáng xe ngựa không tầm thường, liền đoán thân phận bệnh nhân rất cao quý, bảo ta lén lút trốn đi, còn mình thì ra ngoài đối phó.
Lần đi này, a tỷ không bao giờ quay về nữa.
Bây giờ ta dùng những lời tương tự an ủi Lục Nguyên trong vòng tay.
Nàng khóc một trận, trút hết nước mắt, đôi mắt đỏ hoe, khiến ta nhớ đến Nha Đản.
Nha Đản ở nhà chúng ta, rẽ phải, rẽ phải lần nữa, rồi rẽ trái, bị nhiễm bệnh, gia đình sợ lây sang em trai út, liền vứt cô bé vào chuồng cừu, mặc cô bé tự sinh tự diệt.
A tỷ lén lút đi thăm, cô bé toàn thân không có lấy một mảnh quần áo lành lặn, chỉ quấn một chiếc chiếu cỏ.
A tỷ không đành lòng, nhặt cô bé về, nhưng Nha Đản đã yếu đến mức không thể ăn uống được, chưa đầy hai ngày, cô bé đã tắt thở. Trước khi c.h.ế.t, cô bé nắm tay chị ta khóc lóc nói:
"Tỷ tỷ Thanh Nhiên, muội thật ghen tị với tỷ, tỷ hiểu nhiều thứ như vậy."
"Cha mẹ luôn nói muội là đồ bỏ đi , muội không trách họ, nhưng muội chỉ muốn sống, điều đó cũng sai sao?"
Lúc đó Nha Đản khóc hệt như Lục Nguyên lúc này.
Khóc cho một đời bị khinh rẻ, một đời bị khinh rẻ hơn nữa vì thân phận nữ nhi.
An Định Hầu phủ đến đời Đỗ Lương sớm đã nhân đinh tiêu điều, không còn chút vinh quang tổ tiên nào, tước vị cũng chỉ thế tập đến đời cha của Đỗ Lương.
Năm năm trước, người đến mời a tỷ chữa bệnh chính là Đỗ Lương.
Hắn xuất thân từ những gia đình giàu sang như vậy, vốn khó mà mắc bệnh dịch, nhưng hắn thích lui tới lầu xanh , lâu dần liền nhiễm bệnh.
A tỷ chữa khỏi cho hắn, nhưng Đỗ Lương lại nảy sinh ý đồ xấu . Hắn dẫm lên xác a tỷ, được phong tước Hầu tước.
Tước vị tuy được tấn phong, nhưng Hầu phủ đã bị sự chi tiêu vượt quá thu nhập nhiều năm làm cho tiêu hao hết cả gia sản, Hầu phủ hiện tại đã suy tàn , mong manh như sương sớm .
Ân điển "người hầu hai mươi tuổi được hoàn tịch" trong phủ, chẳng qua cũng chỉ là để duy trì chút thể diện cuối cùng của Hầu phủ.
Lục Nguyên dung mạo xinh đẹp, tay nghề thêu hai mặt lại là thứ ngàn vàng khó cầu.
Đỗ Lương nhìn trúng nhan sắc của nàng, Cố Lão phu nhân không nỡ bỏ đi tài sản mà nàng mang lại, nên mới có màn kịch đêm Trung thu đó.
Hai mẹ con bò trên người nàng, hận không thể uống máu, ăn thịt, hút tủy xương , vắt kiệt mọi giá trị của nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-moc-lan/4.html.]
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta dùng hai tay nâng mặt Lục Nguyên, nhìn chằm chằm vào đôi mắt nàng, ánh mắt rực lửa chậm rãi nói:
"Ngươi đừng tìm cái c.h.ế.t nữa, người còn sống, mới có hy vọng."
"Ngươi tin ta, ta có cách, ta sẽ g.i.ế.c Đỗ Lương."
Tuy nhiên, rạng sáng ngày hôm sau, Mộng Trạch Hiên đã cho người truyền lời gọi ta đến hầu hạ.
Ta an ủi Lục Nguyên xong, liền đi bái kiến Đỗ Lương.
Đỗ Lương sống ẩn dật , ngay cả khi đi thỉnh an Cố Lão phu nhân cũng tránh mặt người hầu, đây là lần đầu tiên ta gặp hắn.
Hắn nửa nằm trên giường, trên tường treo bốn bức họa, lư hương đặt ở giữa đang đốt trầm hương, khói lượn lờ, khiến ta hơi khó nhìn rõ mặt hắn, chỉ cảm thấy ánh mắt dính dấp của hắn lướt trên người ta như một con rắn:
"Nghe Mẫu thân nói, ngươi xuất thân từ gia đình quyền quý sa sút, là người biết đọc sách hiểu lễ nghĩa ."
Hắn hồi lâu mới mở miệng, giọng nói the thé , khó phân biệt nam nữ. Đây là một trong những di chứng của hắn.
Ta mắt nhìn xuống mũi, miệng giữ trong lòng:
"Chỉ là biết sơ vài chữ thôi, không dám múa rìu qua mắt thợ trước mặt Thiếu gia."
Lục Nguyên nói với ta, Đỗ Lương tự cho mình là giỏi giang , luôn tự nhận là văn nhân mặc khách, làm ra vẻ thanh nhã, bình thường thích ngâm thơ vẽ tranh nhất.
Đáng tiếc là thiên phú bình thường, bị người ta chê bai là văn dở, tranh kém .
Người bình thường như vậy, phần lớn sẽ tự kiểm điểm bản thân, còn hắn thì tự thương hại bản thân , tự ví mình như Lý Thái Bạch tái thế, than thở vì không được người có học thức thưởng thức.
"Ngươi xem bốn bức họa này, bức nào là đẹp nhất?"
Bốn bức họa đều là sơn thủy hoa điểu, chỉ có một bức ở góc có bóng một người nữ nhân nhìn nghiêng, dường như đang rơi lệ.
"Bốn bức họa này đều công phu tinh xảo , sống động nhẹ nhàng , đều thuộc hàng thượng phẩm "
Ta ngừng lại một chút, tiếp lời:
"Duy chỉ có bức này, lấy người để ví với cảnh, toát ra một nỗi bi thương, như đang đợi cố nhân đến."
Đỗ Lương lúc này mới nhìn thẳng vào ta:
"Cũng có chút thú vị, ngươi nói nàng ta đang đợi điều gì?"
A tỷ từng nói, những thi nhân sĩ đồ gian nan, không được coi trọng thường thích viết thơ khuê oán , bề ngoài là than thở cho nữ nhân, thực chất là bày tỏ sự bất mãn của mình.
"Đang đợi một người phu quân có thể thưởng thức mình."
Bức tranh này vẽ thực sự khó coi, so với ba bức kia, trông lạc lõng, ta nghĩ không nhìn ra cũng khó.
--------------------------------------------------