Không đợi bà hạ quyết tâm, bên Đỗ Lương lại xảy ra vấn đề mới.
Hắn ăn uống không ngon , mặt mày hốc hác , chân tay gầy gò, nhưng bụng lại trương phình như nữ nhân m.a.n.g t.h.a.i sáu tháng.
Đại phu trong phủ không chẩn đoán ra bệnh, chỉ đành theo lệ kê vài thang t.h.u.ố.c dưỡng sinh.
Không ngờ bệnh tình ngày càng nghiêm trọng, Đỗ Lương thậm chí có lúc không thể đứng dậy được, chỉ có thể nằm trên giường rên rỉ.
Lão phu nhân nổi giận, hạ lệnh lục soát toàn bộ Mộng Trạch Hiên, quần áo thân cận, đồ ăn thức uống hàng ngày, bút mực, trầm hương của Đỗ Lương đều bị kiểm tra sạch sẽ.
Kết quả đương nhiên là không thu được gì .
Tiểu t.ử hầu hạ Đỗ Lương hàng ngày chỉ vào ta và la lớn với Lão phu nhân:
"Là nàng ta, Hầu gia ngày nào cũng uống trà nàng ta dâng, chắc chắn là nàng ta đã hạ độc!
Hôm đó nô tài nghe thấy rõ ràng ngoài cửa phòng nàng ta, nàng ta muốn đầu độc Hầu gia đến c.h.ế.t!"
Ta nhìn hắn, nhận ra hắn là tiểu t.ử có ý đồ bất chính với Lục Nguyên.
Trước đây Lục Nguyên bị người khác ức hiếp, hắn mỗi lần muốn sàm sỡ Lục Nguyên, nàng chỉ dám né tránh, không dám chống cự.
Từ khi ta đến, ta luôn che chở nàng, đe dọa hắn nếu còn dám như vậy, sẽ bẩm báo Hầu gia và Lão phu nhân. Khiến hắn phải chịu hậu quả.
Giờ đây, đổ tội lên đầu ta, Lục Nguyên sẽ là vật trong tay hắn.
Ta bị nhốt trong phòng củi, trà nước Đỗ Lương uống hàng ngày không bị kim bạc phát hiện có độc.
Lão phu nhân khẳng định ta và Đỗ Lương tương khắc , nếu không tại sao từ khi ta đến, hắn lại bị bệnh.
Ta cười thầm, bà ta định coi Đỗ Lương là con cờ bỏ đi , nhân tiện đá ta ra ngoài.
Chỉ có Lục Nguyên thường xuyên đến thăm ta, còn mang theo món bánh Vân Phiến mà ta thích nhất.
Ta vui vẻ ăn bánh, Lục Nguyên lại quay mặt đi không nhịn được rơi lệ:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-moc-lan/6.html.]
"Bây giờ ngươi bị nhốt ở đây, Lão phu nhân chắc chắn sẽ không thả ngươi ra trong thời gian ngắn."
"Đều tại ta, hại ngươi chịu khổ rồi."
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Ta buồn cười nhìn nàng, ta ngày nào cũng nói với nàng tám trăm lần về những lý lẽ của thời đại a tỷ, mà cô nương ngốc này vẫn luôn gặp chuyện là tự trách mình.
"Không được khóc, nếu ngươi thương ta, thì hãy đi làm việc cho ta."
Ta bị giam giữ hơn nửa tháng, nhưng bệnh của Đỗ Lương không hề thuyên giảm.
Thái y trong cung đến hết đợt này đến đợt khác, xem xét hồi lâu cũng chỉ có thể ấp úng nói chưa từng gặp ca bệnh nào như thế này.
Khi Lục Nguyên đến nói với ta, ta gần như bật cười thành tiếng.
Những gia đình giàu có này chưa bao giờ thiếu thốn trong ăn mặc sinh hoạt, cũng chưa từng mắc bệnh ký sinh trùng do nước uống không sạch.
Thái y quen chữa bệnh cho quan lại quý tộc tự nhiên không thể nào chữa trị được.
Điều khiến Lão phu nhân lo lắng hơn cả bệnh của Đỗ Lương, chính là tin đồn lan truyền khắp thành Kim Lăng.
Phương t.h.u.ố.c chữa dịch của An Định Hầu Đỗ Lương là ăn cắp từ một cô nương, hắn nhìn trúng nhan sắc của nàng, muốn nạp làm thiếp, nhưng lại chiếm đoạt phương t.h.u.ố.c của nàng.
Cô nương không đồng ý, hắn liền nhẫn tâm sát hại, nói dối là tiên nhân nhập mộng, ban cho hắn phương t.h.u.ố.c hay.
Cô nương c.h.ế.t không nhắm mắt, đầu t.h.a.i không thành, liền nhập vào bụng hắn, ngày ngày giày vò, chỉ để báo thù rửa hận.
Tin đồn lan truyền ngày càng xa, nói có sách mách có chứng , thậm chí có kẻ hóng chuyện còn đào ra được quê hương của cô nương – huyện Lễ.
Còn mạnh miệng tuyên bố, thật giả thế nào, cứ đến huyện Lễ hỏi thăm là biết, rất nhiều người già trong huyện Lễ đều chịu ơn huệ của nàng ấy.
Tin đồn ngày càng lan rộng, Hầu phủ căn bản không thể kiểm soát được lòng dân thực sự.
Chẳng mấy chốc đã truyền đến tai Thánh thượng.Thánh thượng nổi giận, hạ lệnh điều tra kỹ lưỡng sự việc này.
Nếu sự việc là thật, sẽ áp giải Đỗ Lương về kinh, tước đoạt tước vị, giáng làm thường dân, lưu đày biên cương.
--------------------------------------------------