Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hoa Nhỏ Và Mùa Xuân

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc tôi tỉnh lại lần nữa là ở trong bệnh viện. Nhìn tấm ga giường trắng muốt dưới thân, tôi cảm thấy có chút mơ hồ. Khi tầm mắt chuyển dời, tôi thấy Thẩm Thanh Chu đang nằm bên cạnh, đôi mắt nhắm nghiền.

Tôi trợn tròn mắt. Chuyện này là sao? Tại sao Thẩm Thanh Chu lại ở đây? Chẳng phải anh ấy đã...

Đúng lúc này, một y tá bước vào. Thấy tôi đã tỉnh, cô ấy chạy ra ngoài gọi lớn:

"Lâm Tịch Lạc ở phòng bệnh số 1 tỉnh rồi! Bác sĩ ơi, mọi người mau đến đây đi!"

Chẳng mấy chốc, quanh giường tôi đã vây kín người. Các bác sĩ nhìn tôi, ân cần hỏi han:

"Lâm Tịch Lạc, giờ cô cảm thấy thế nào?"

Tôi bỗng có chút luống cuống:

"Tại sao tôi lại ở đây? Hệ thống đâu rồi? Thẩm Thanh Chu sao lại ở đây?"

Bác sĩ mỉm cười:

"Lâm Tịch Lạc, cô nhìn kỹ lại xem, đây là thế giới nào? Đây là thế giới thực mà!"

Tôi sững sờ:

"Đây là thế giới thực sao? Chẳng lẽ tôi đã hoàn thành nhiệm vụ, được hồi sinh ở thế giới cũ rồi?"

Ông ấy lắc đầu:

"Tịch Lạc à, cô nghĩ lại xem, thực sự có một thế giới khác sao? Tất cả mọi chuyện chỉ là một giấc mơ mà thôi."

Vì một câu nói của bác sĩ, tôi bắt đầu chìm vào những suy nghĩ khó khăn. Cuối cùng, tôi cũng bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra, tất cả mọi chuyện đều chỉ là một giấc mơ. Người cần được cứu rỗi không phải là Thẩm Thanh Chu. Từ đầu đến cuối, người đó luôn là tôi.

*

Tên thật của tôi không phải là Lâm Tịch Lạc, mà là Thẩm Thanh Dao. Tôi là em gái cùng cha khác mẹ của Thẩm Thanh Chu.

Năm đó, mẹ tôi vì muốn bước chân vào hào môn nên đã quyến rũ cha của Thẩm Thanh Chu. Thậm chí, bà còn dùng tin tức mình m.a.n.g t.h.a.i để kích động mẹ anh, khiến bà ấy lên cơn đau tim mà qua đời.

Thế nhưng mẹ tôi cũng không được gả vào nhà giàu như bà tưởng tượng. Bởi vì sau cái c.h.ế.t của vợ, cha Thẩm đã vô cùng hối hận.

Vào một ngày nắng đẹp, ông ta vờ đưa mẹ tôi đi chọn nhẫn cưới, nhưng thực chất là lái xe lao thẳng xuống biển. Hai người cùng c.h.ế.t chung. Còn tôi khi ấy vừa mới chào đời, được quản gia gửi vào cô nhi viện.

Tôi lớn lên trong cô nhi viện dưới sự chăm sóc hết mực của mẹ viện trưởng. Cho đến năm 12 tuổi, tôi được anh trai ruột là Thẩm Thanh Chu đón về.

Khi mới trở về nhà, tôi có rất nhiều điều không thích nghi được, thường xuyên cãi nhau với anh.

Vào một đêm nọ, sau một trận cãi vã nảy lửa với Thẩm Thanh Chu, tôi giận dỗi bỏ nhà đi, nói rằng muốn quay về cô nhi viện.

Nhưng thực tế tôi không hề quay về mà chỉ trốn ở ven đường khóc nức nở.

Thẩm Thanh Chu lại tin là thật nên đã gọi điện cho mẹ viện trưởng.

Mẹ viện trưởng biết tin tôi bỏ đi thì lo lắng cuống cuồng chạy đi tìm, kết quả không may bị một chiếc xe vượt đèn đỏ đ.â.m trúng, t.ử vong tại chỗ. Cũng chính ngày hôm đó, tôi được người ta cho biết mẹ mình chính là thủ phạm khiến gia đình Thẩm Thanh Chu tan nát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoa-nho-va-mua-xuan/chuong-7.html.]

Kể từ đó, tôi sống trong nỗi đau khổ tột cùng. Tôi cho rằng sự xuất hiện của mình không chỉ khiến Thẩm Thanh Chu mất đi gia đình, mà còn hại c.h.ế.t cả mẹ viện trưởng.

Cứ thế kéo dài, tôi mắc chứng trầm cảm nặng, đã từng vài lần tìm đến cái c.h.ế.t. Nhưng Thẩm Thanh Chu không hề từ bỏ đứa em gái này.

Anh đã đưa tôi đi gặp hầu hết các danh y trong và ngoài nước, hy vọng có thể tìm ra phương pháp chữa lành cho tôi.

*

Một tháng trước, anh đưa tôi đến bệnh viện này. Nghe theo lời khuyên của bác sĩ, chúng tôi áp dụng phương pháp trị liệu bằng giấc mơ.

Trong giấc mơ, "tôi" là một viện trưởng cô nhi viện đã c.h.ế.t rồi được hồi sinh ở thế giới khác.

"Tôi" có một nhiệm vụ chính tuyến là chữa lành cho Thẩm Thanh Chu đang mắc bệnh trầm cảm. Viện trưởng cô nhi viện và Thẩm Thanh Chu chính là hai người mà tôi cảm thấy mắc nợ nhất ở thế giới thực.

Còn trong giấc mơ, "tôi" quên đi tất cả những nợ nần đó, hành động theo các quy tắc đã được thiết lập sẵn để đạt được hiệu quả giải tỏa tâm lý.

Bác sĩ nói với tôi rằng kết quả điều trị rất tốt. Các kết quả kiểm tra và thử nghiệm cho thấy triệu chứng trầm cảm của tôi đã giảm nhẹ rõ rệt.

Ông ấy nhìn Thẩm Thanh Chu vẫn còn đang hôn mê, thở dài một tiếng:

"Anh trai cô tháng này vất vả lắm, luôn phối hợp với chúng tôi để tạo ra giấc mơ. Anh ấy đã vì cô em gái này mà hao tâm tổn trí thực sự."

Tôi chờ đợi từ ngày đến đêm, cuối cùng cũng đợi được đến lúc anh mở mắt. Tôi khẽ gọi một tiếng: "Anh trai."

Vành mắt Thẩm Thanh Chu đỏ hoe:

"Thanh Dao, đây là lần đầu tiên em gọi anh là anh trai đấy."

Bất thình lình, anh ôm c.h.ặ.t lấy tôi:

"Chuyện cũ cứ để nó qua đi. Anh chưa bao giờ trách em cả, anh biết em cũng là nạn nhân. Sau này hai anh em mình cùng sống thật tốt, có được không?"

Cuối cùng tôi không thể kìm nén được cảm xúc của mình nữa mà òa khóc nức nở.

*

Sau khi xuất viện, tôi và anh trai tiếp quản cô nhi viện đó. Chúng tôi dùng cách mà mẹ viện trưởng từng sưởi ấm tôi để sưởi ấm cho mỗi đứa trẻ không nơi nương tựa. Chúng tôi gieo vào lòng mỗi đứa trẻ không được yêu thương một bông hoa nhỏ.

Bởi vì mẹ viện trưởng từng nói: "Khi trong lòng nở một bông hoa nhỏ, tuy chỉ nhỏ bé thôi, nhưng nó sẽ cắm rễ nảy mầm, phát triển thành cả một mùa xuân."

Vào mùa xuân năm thứ hai, tôi đưa lũ trẻ đi tảo mộ mẹ viện trưởng. Lũ trẻ phát hiện ra trong kẽ hở của ngôi mộ bỗng mọc lên một bông hoa nhỏ. Chúng kinh ngạc nhìn bông hoa rồi hỏi tôi:

"Chị ơi, có phải mùa xuân sắp đến rồi không?"

Tôi mỉm cười, nhìn vào bức ảnh của mẹ viện trưởng, thầm hỏi bà trong lòng:

"Mẹ ơi, có phải mùa xuân sắp đến rồi không?"

Tôi nghĩ là đúng vậy.

Hết.

------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hoa Nhỏ Và Mùa Xuân
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...