Đôi khi, sự hạn chế của thời đại cũng khiến bà nói ra những lời như vậy với ta:
"A Dụ là biểu ca của con, con gái thì rồi cũng phải lấy chồng. Sau này, khi mẹ không còn, con cũng có thể hưởng vinh hoa phú quý cả đời."
"Dù cho con có thất sủng, hắn có chán ghét con thì con cũng là biểu muội của hắn, hắn cũng sẽ không để kết cục của con quá thê thảm."
Nhưng khi bà nhìn thấy nụ cười ngày càng ngây dại, máy móc của ta.
Nắm đ.ấ.m của bà lại càng siết chặt, ánh nhìn mà bà dành cho Thái t.ử dần có chút sát khí.
Bà nghẹn ngào trong đau khổ:
"Thực ra con không cần phải lấy chồng, dù mẹ có mất đi, mẹ cũng sẽ để lại cho con số tiền mà con tiêu không hết trong mười mấy đời."
"Mẹ còn có đất phong nữa, con gái của mẹ sao phải chịu khổ như vậy."
"Hơn nữa con còn có thể kế thừa đám trai lơ của mẹ, khi cô đơn buồn bã thì chơi đùa với họ, dù mẹ không còn thì cũng sẽ có rất nhiều người bầu bạn với con."
?!
Buồn cười quá, mẹ ta điên rồi.
Khi mẹ ta làm Công chúa, cuộc sống của bà rất thuận lợi, cái tiếng ngang ngược, tùy hứng lan khắp Kinh thành.
Cho đến nay, ta vẫn không biết cha ta là Thừa tướng, Đại tướng quân hay quan Thượng thư nữa...
Anan
Mẹ có thể tùy hứng, có thể phóng túng, có thể không cần học bất cứ thứ gì, ngày ngày nghe hát, xem vũ điệu nóng bỏng, nuôi trai lơ (không giới hạn loại hình, mưa móc đều ban).
Nhưng bà vẫn có thể sống tốt, sống một cách thoải mái.
Và lẽ ra ta cũng phải được như thế.
Ngay lúc ta nghĩ rằng mình sẽ bị các bà v.ú uốn nắn, đắp nặn thành một bức tượng đất mà sống trọn cái kiếp đầy kịch tính này, bước ngoặt đã đến.
Năm nay, ta mười sáu tuổi.
Theo lý mà nói, ta nên thành hôn với Thái t.ử rồi.
Nhưng Thái t.ử lại thay lòng.
Hắn không muốn cưới ta nữa.
Hắn gặp được một cô con gái dòng thứ nhà quan nhỏ bị các tiểu thư nhà quyền quý khác bắt nạt ở sân đ.á.n.h mã cầu.
Thái t.ử và cô con gái dòng thứ đó vừa gặp đã yêu nhau.
Không lâu sau, hắn lén nuôi nàng ở một căn nhà bên ngoài.
Hắn không cần ta ngủ cùng vào ban đêm nữa mà vẫn ngủ được.
Thậm chí, hắn và cô gái kia còn có con với nhau.
Khi Phương Diệu Vân vừa khóc lóc vừa nói với hắn rằng nàng ta đã m.a.n.g t.h.a.i và sắp sinh, nàng không còn mặt mũi nào mà sống trên đời này nữa.
Sự tự cao tự đại của một Thiên Long nhân khiến Thái t.ử chạy đến Ngự thư Phòng và thú nhận mọi chuyện với Hoàng đế cữu cữu.
Thái t.ử muốn hủy hôn với ta.
Đúng vậy, hắn là Thái t.ử Điện hạ Thiên Long nhân siêu cấp ngầu, từ hắn trở xuống, tôn ti có trật tự rõ ràng.
Cho nên danh tiếng, tôn nghiêm, thể diện... mọi thứ của ta đều không quan trọng. Thậm chí, chúng còn không bằng sự bộc phát cảm xúc trong nhất thời của hắn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoanh-than/chuong-3.html.]
Mọi người đều cho rằng Thái t.ử điên rồi.
Làm sao mà hắn có thể hủy hôn với vị hôn thê đã bầu bạn với mình suốt mười sáu năm, cùng chung giường gối với hắn cơ chứ?
Ngay cả các bà v.ú vốn luôn thấy chướng mắt với ta cũng phải thét lên trong kinh hãi.
"Ôi… Không…!"
"Quận chúa Nhu Giai Thục Thuận mới là người phù hợp nhất với vị trí Thái t.ử phi!"
"Quận chúa chỉ hơi lười biếng một chút, nhưng nàng ấy là người lương thiện, con gái dòng thứ nhà quan nhỏ kia sao có thể so được!"
"Chưa cưới đã mang thai, làm gì có chút gì được gọi là phong thái của con gái nhà quyền quý!"
Quả nhiên người đến sau còn tệ hơn, đến cả v.ú già cũng có thể khen ta rồi.
Thậm chí mẹ ta - Trưởng Công chúa Điện hạ - tức giận đến mức bắt đầu liên lạc với vài người cha của ta, chuẩn bị tạo phản, g.i.ế.c c.h.ế.t Thái tử.
Mẹ điên rồi.
Nhưng mà mẹ ơi, con yêu mẹ.
Hôn gió~
Hoàng đế cữu cữu chỉ vào ta trong ngơ ngác, đau lòng tột độ mà tát Thái t.ử hết lần này đến lần khác.
"Con bé biết phải làm sao?! Con bé là biểu muội thanh mai trúc mã của ngươi! Là vị hôn thê của ngươi cơ mà!"
Ta thở phào nhẹ nhõm: "Ta bằng lòng tác thành cho họ."
Có Trời biết việc làm Thái t.ử phi khiến người ta cảm thấy mệt mỏi đến nhường nào và Thái t.ử thì ngốc nghếch ra sao.
Ta là Quận chúa có tiền có quyền, chính là Thiên Long nhân vạn ác kia.
Ta thực sự không có hứng thú với việc hầu hạ một Thiên Long nhân khác.
Sao chuyện này không thể được xem là một sự giải thoát cơ chứ?
Hy sinh mười sáu năm đổi lấy hạnh phúc sáu mươi năm.
Sáu mươi năm độc thân ăn uống no nê, không thiếu vàng bạc (ta sẽ nuôi trai lơ, tiện thể thừa kế một ít trong số trai lơ của mẹ nữa, chắc chắn rồi).
Ta không dám nghĩ mình sẽ sung sướng đến mức nào.
Cứ coi như đã học xong mười sáu năm trung học đi.
Nhưng Thái t.ử lại vô cùng phẫn nộ, hắn nhìn ta bằng ánh mắt lạnh lùng.
"Ngươi khỏi phải lấy lui làm tiến, cố ý khiến Phụ hoàng thương xót, ta nhất định phải hủy bỏ hôn ước này."
"Ta yêu A Vân, trong lòng, trong đầu ta đều là hình bóng của nàng ấy, ngươi hiểu không?"
Ta gật đầu.
"Hiểu, khi nào cưới thì biểu ca nhớ báo cho ta, ta khá thích đi ăn tiệc."
Hoàng đế cữu cữu đạp hắn ra ngoài mà quỳ.
Trong Ngự thư Phòng, chỉ còn lại ta và Hoàng đế cữu cữu.
Ông ấy đau lòng, an ủi ta: "Ninh Ninh, con đừng buồn, cữu cữu sẽ ban c.h.ế.t cả nhà người đàn bà đó, ban c.h.ế.t hết! Bao gồm cả cái thứ oan nghiệt kia, Hoàng thái tôn chỉ có thể được ra đời từ bụng con."
--------------------------------------------------