Hắn không tin.
Hắn rút kiếm c.h.é.m c.h.ế.t cung nhân đến canh giữ mình rồi cầm kiếm xông vào cung tìm Hoàng đế cữu cữu trong trạng thái điên cuồng.
Chưa kịp vào, hắn đã bị Cấm quân bắt lại.
Phế Thái t.ử bị áp giải đi gặp Hoàng đế cữu cữu.
Hắn vẫn không hối cải.
"Ta là con trai duy nhất của Mẫu phi! Ta là đích trưởng t.ử của ngươi!"
Nói rồi, hắn trừng mắt với mẹ ta trong giận dữ.
Mẹ ta nói với thái độ lạnh lùng: “Quả thực là bổn cung đã hứa với mẫu thân của ngươi, và vì lời hứa này mà những năm qua, bổn cung đã để chính con của bổn cung chịu thiệt! Còn ngươi, nếu như ngươi còn một chút nào là niệm tình ta đã nuôi dưỡng ngươi thì ngươi sẽ không đối xử với Ninh Ninh như vậy, càng sẽ không nói ra những lời kinh khủng như sau này, khi đăng cơ rồi, sẽ đưa mẹ con chúng ta đi làm kỹ nữ trong quân đội! Ngươi giỏi lắm! Đúng là chuyện lạ ngàn đời! Cháu trai lại muốn đưa cô mẫu và biểu muội của mình đi làm kỹ nữ trong quân đội!”
Lý Dụ cười lạnh lùng: “Ta là vua còn ngươi là bề tôi, để ngươi nuôi dưỡng ta là ân huệ mà ta ban cho ngươi, nhưng ngươi lại mượn ân để đòi hỏi nhiều năm, còn muốn con gái ngươi làm Thái t.ử phi! Ta đã bị phế, bị trục xuất, lẽ nào con gái ngươi có thể sống yên sao?! Nàng ta phải đi cùng ta, ai bảo nàng là vị hôn thê của ta chứ?! Những chuyện này đều là do các ngươi tự chuốc lấy!”
Mẹ ta ném tờ chiếu thư mà mà bà đã đòi từ Hoàng đế cữu cữu tới trước mặt hắn: “Nhìn cho rõ đi! Hôn ước của các ngươi đã sớm được hủy bỏ rồi. Tuy con gái bổn cung không có phu quân nhưng cũng đã có nam nhân. Thái t.ử điện hạ, đây là lần cuối cùng bổn cung gọi ngươi. Một ván bài tốt lại có kết quả thế này, nếu không phải huynh trưởng của bổn cung niệm tình mẫu thân ngươi thì đã phế truất ngươi tám trăm lần từ lâu rồi!”
Đoạn, mẹ ta quay sang nhìn Hoàng đế cữu cữu: “Bệ hạ, nơi này là Hoàng cung, người là Hoàng đế, không phải phú ông bên ngoài. Nếu con cái của phú ông không ngoan không giỏi thì cũng chỉ phá hoại gia sản của nhà họ mà thôi, nhưng nếu người kế vị có vấn đề thì thứ bị hủy hoại là vô số gia đình của bách tính trong thiên hạ! Bệ hạ, ngài hãy nghĩ cho kỹ, đừng mềm lòng nữa!”
Mẫu thân đi rồi, Hoàng đế cữu cữu nhìn Lý Dụ trong sự thất vọng: “Cho ngươi hết cơ hội này đến cơ hội khác, ngươi lại vô dụng, nếu ngươi làm đế vương thì thiên hạ khó mà yên ổn, nếu ngươi còn sống thì e rằng thiên hạ cũng sẽ không được an tĩnh. Người đâu, ban rượu tự vẫn.”
Sau khi Thái t.ử c.h.ế.t, ta vì quá đau đầu mà ngất lịm đi.
Khi tỉnh lại, trong đầu ta có thêm một đoạn ký ức đã biến mất.
Thì ra ta du hành thời không khi nguyên chủ còn trong bụng mẹ, nhưng cũng là xuyên vào một quyển sách.
Trong nguyên tác, con gái của Trưởng Công chúa là nữ phụ kiểu bia đỡ đạn.
Chỉ vì Thái t.ử thay lòng đổi dạ, qua lại với Phương Diệu Vân mà hắn hủy hôn ước với nàng.
Nàng không cam lòng, bèn bắt cóc nữ chính Phương Diệu Vân.
Vì vậy, nàng bị Thái t.ử tra tấn đến c.h.ế.t.
Sau khi nàng c.h.ế.t, chỉ còn lại Trưởng Công chúa điện hạ mất con, không từ mọi giá để báo thù Thái t.ử một cách điên cuồng.
Nhưng cuối cùng, bà ấy cũng c.h.ế.t dưới hào quang của nam chính.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoanh-than/chuong-8.html.]
Ta từng viết một bài bình luận dài ba ngàn chữ cho vai Trưởng Công chúa này.
Ta đau lòng cho tất cả những gì mà Trưởng Công chúa đã làm vì con gái.
Đồng thời, sâu thẳm trong nội tâm, ta cũng hy vọng rằng mình có được một người mẹ như vậy.
Sự chấp niệm mỗi ngày một sâu dày ấy đã đưa ta đến thế giới này.
May mắn thay, so với nguyên chủ trong nguyên tác, ta không yêu Lý Dụ.
Thậm chí, ta vô cùng căm hận hắn.
Anan
Ta chỉ yêu mẹ.
Ta chỉ yêu Trưởng Công chúa điện hạ!
Sau khi Thái t.ử c.h.ế.t, Bệ hạ đã chọn Tam hoàng t.ử - người có đức hạnh và tài năng - làm Thái tử.
Chuyện cũ khép lại.
Tuế Thất vùi đầu vào cổ ta, khẽ hỏi:“Điện hạ, người có thấy thoải mái không?”
Đôi mắt ta ngấn nước. Ta gật đầu, treo chiếc tú cầu mà ta đã kết xong từ hôm đó trước n.g.ự.c hắn.
“Tặng cho ngươi!”
Tai hắn đỏ bừng.
“Đa tạ Điện hạ, thần rất thích.”
“Ừm ừm ừm, ngươi thích là tốt rồi!”
Điều này chứng tỏ tay nghề của ta vẫn còn rất tốt.
Lần sau, ta phải kết cho mẹ một cái tú cầu còn to hơn cả đầu ta để tặng cho bà.
Mẹ nhất định sẽ vui vẻ mà tặng lại ta một thỏi vàng lớn hơn cả đầu ta.
Những ngày tháng như thế này thật sự quá tốt đẹp và đầy hứa hẹn.
(Hết)
--------------------------------------------------