Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Học Ngoan

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nửa giờ sau, huấn luyện kết thúc.

Khương Hạo ở lại đóng cửa phòng dụng cụ, trước khi đi còn nhìn hai người kia, cảm giác càng lạ hơn so với trước đó.

Tôn Thành đi ra cổng trường, kéo áo thun đen ướt đẫm mồ hôi trên người, nhìn sang bên cạnh: "Cậu cười đủ chưa?"

Lâm Thiên Tây đút hai tay vào túi, không nhanh không chậm đi theo, cười nửa miệng, từ sau câu kia thì cứ trưng nụ cười lưu manh như thế, hệt như mới được lợi: "Tôi không thể cười chắc?"

"Có gì đáng cười đâu." Tôn Thành nói: "Không phải chỉ là một viên bi không vào thôi sao?"

Lâm Thiên Tây vốn đã chuẩn bị xong việc phải thua, thậm chí còn đang muốn làm sao để tiếp tục dỗ dành kẻ cứng nhắc này, kết quả viên bi kia đã đến miệng lỗ rồi mà nhất quyết không chịu lăn vào. Trừ phi cậu là thằng ngốc mới không thể nhìn ra được mánh lới bên trong.

"Cậu đang nhường tôi." Cậu nói.

Tôn Thành cũng không phủ nhận, rõ đến như thế rồi muốn phủ nhận cũng không được: "Biết cú đánh đó của cậu không phát huy tốt, cho nên tôi có thắng đi chăng nữa thì cũng chẳng có ý nghĩa gì."

Lâm Thiên Tây đá chân hắn một cái: "Cứ phải nói thế đúng không? Cậu chưa vào là chưa vào."

Tôn Thành đá lại cậu một cái: "Tôi chưa vào, cậu cũng không thắng, tôi lại chả cần nghe theo cậu."

Lâm Thiên Tây rụt chân về né một bước, nhìn chằm chằm hắn: "Mẹ nó, tôi phát hiện cậu quả là khúc xương cứng không tài nào gặm được!"

"Cậu đừng gặm, gặm gãy răng cậu đấy." Tôn Thành đút tay vào túi, đi lên trước.

Lâm Thiên Tây lại cười, đuổi theo trêu chọc hắn, đưa tay quơ quơ sau gáy hắn: "Tôi không biết đâu, dù sao bi của cậu chưa vào, chuyện này coi như không có, tôi tuyên bố cậu vẫn là chỉ huy Tôn của tôi, không cho phép cò kè mặc cả đâu!"

Tôn Thành nhìn cậu chạy về trước như một cơn gió, đưa tay sờ gáy một cái, chỗ ấy tóc ngắn, đâm hết cả vào tay.

Hành xử lưu manh. Hắn nhìn bóng lưng kia, nghĩ thế, đút tay vào túi quần rồi đi theo sau.

Lâm Thiên Tây tới chỗ của Dương Duệ trước, mồ hôi đầy đầu, muốn đi vào tiệm của anh lấy hai chai nước, chờ Tôn Thành đến rồi chia cho hắn một chai, ngâm nga bài hát, vừa đi đến cửa thì lại trông thấy chiếc moto quen thuộc đang dựng ở đấy, trong đầu vang lên tiếng: "Vương Tiếu?"

Lập tức có ba đứa chui ra khỏi tiệm, chính là bọn Vương Tiếu.

"Anh Tây, nghe nói hôm nay anh đi huấn luyện hả?"

Lúc Vương Tiếu hỏi cậu, Tôn Thành cũng vừa đến, thấy người ở đây hết nên đi tới.

Nó hỏi tiếp: "Thành gia cũng đi cùng sao?"

Lâm Thiên Tây nói: "Đúng vậy, đi cùng với Thành gia của mấy cậu đó, ba đứa ở chỗ này làm gì thế?"

"Chờ hai người đi chơi." Vương Tiếu thở dài: "Ngày chó má thật chứ, em còn tưởng rằng sẽ được nghỉ hè lâu lâu một chút, chí ít cũng được một tháng, ai mà dè là chỉ mấy ngày như vậy thôi đâu, đuổi ai vậy chứ hả, còn chưa tới nửa tháng nữa, ngày mai còn phải đi điểm danh! Chúng ta tranh thủ ra ngoài chơi một lát đi."

Lâm Thiên Tây nghe mà sững sờ: "Cậu nói cái giống ôn gì thế? Điểm danh cái gì cơ?"

"Thì là điểm danh đó, nói là có điểm rồi, cũng chia lớp xong hết rồi, không phải là vừa mới thông báo sao?" Vương Tiếu cầm điện thoại ra, mở cho cậu xem: "Em coi nào, ấy, ba giờ chiều nay vừa báo, còn mới tinh đây, tức là lúc mà anh đi huấn luyện đó."

Lâm Thiên Tây lấy điện thoại mình ra, quẹt ngón tay lên, lại lục từ trên xuống dưới: "Sao anh lại không nhận được nhỉ?" Cậu ngẩng đầu nhìn Tôn Thành, "Cậu có không?"

Tôn Thành còn chưa kịp nói gì thì điện thoại reo lên, hắn lấy ra, nhìn số rồi kề vào tai ấn nghe, quay lưng đi một bước: "Thầy Từ ạ... Vâng, em biết rồi... Cảm ơn."

Tắt máy xong, hắn quay đầu nói: "Ngày mai điểm danh, Từ Tiến vừa nói cho tôi biết."

"Đậu xanh rau má, không hổ là Thành gia, thế mà còn có thầy cô thông báo riêng cho nữa." Trên gương mặt đen nhẻm của Vương Tiếu là sự kinh ngạc, nó lắc lắc điện thoại: "Bọn em chỉ có mỗi nhóm phát tin thôi."

Lâm Thiên Tây nắm chiếc điện thoại không hề có chút động tĩnh nào: "Vậy là có ý gì, tại sao không ai cho tôi biết chứ?"

Vương Tiếu cũng không biết tại sao, nghĩ nghĩ, tìm một lý do: "Chắc chắn là chuyện tốt mà thằng chó lớp trưởng Chương Hiểu Giang của anh làm ra rồi, cố ý bơ anh đó."

Tiết Thịnh ló cái đầu to ì của nó ra từ sau lưng Vương Tiếu: "Lúc bọn em tới thì gặp phải Đinh Kiệt, nó cũng chưa nhận được thông báo, còn đang hơn hớn kia kìa, bảo là khỏi cần phải đi xem điểm..."

Tôn Khải kịp thời ngăn nó lại, đẩy về sau: "Con mẹ nó, mày nói nhăng nói cuội gì thế, ngậm cái mõm chó của mày lại! Anh Tây mà lại giống với thằng Đinh đần chắc?"

Dương Duệ đi ra từ trong tiệm: "Mấy đứa đứng bên ngoài hết không nóng à?"

Lâm Thiên Tây lấy điện thoại ra, quay đầu đi: "Tôi về trước."

"Cậu sao thế?" Dương Duệ ở bên trong thấy lúc cậu vừa tới còn tươi cười, bây giờ lại không chào hỏi gì, đi cũng chẳng thèm quay đầu lại, quay sang hỏi Tôn Thành: "Nó sao thế?"

Tôn Thành nhìn bóng lưng của Lâm Thiên Tây đã đi xa: "Hẳn là vẫn đang lo chuyện chia lớp."

Vương Tiếu và Tôn Khải đồng thời quay đầu trừng Tiết Thịnh.

Tiết Thịnh cũng biết mình nói sai: "Ý của tao không phải vậy, tao chỉ muốn an ủi anh Tây một tí thôi mà."

"Đừng có chíp chíp nữa, mau ngậm cái mồm của mày lại đi." Hai đứa cùng mắng nó.

Lâm Thiên Tây về nhà với tốc độ rất nhanh, cậu chạy ù lên lầu, còn chưa tới cửa đã móc chìa khóa ra, nhanh chóng mở cửa vào nhà.

Vừa đóng cửa là cậu lập tức vùi đầu vào trong hộc tủ ngay cửa lục lọi, tìm mãi cho tới khi vào phòng, lật hết mấy ngăn kéo ra, kết quả là vẫn không tìm được cách liên lạc của bất cứ ai trong lớp.

Lâm Thiên Tây chực đi chất vấn Chương Hiểu Giang có phải là bỏ qua cậu không thì lại phát hiện mình đã đi học lâu như vậy rồi, nhưng ngoài lăn lộn với mấy người kia ra thì vốn chẳng liên hệ gì với bạn học cùng trường cả.

Cậu ngồi trên giường, hai tay chống trán, trên người lại toát ra một lớp mồ hôi.

Chuyện có điểm lớn như vậy, cậu cũng đã chờ tới tận hôm nay, sao lại không thông báo cho cậu, giống với Đinh Kiệt? Mẹ nó rốt cuộc là có ý gì?

Đến cả kiểm tra mà Đinh Kiệt còn không muốn làm, nghĩ tới cái lớp không ai quản lí kia, cả chủ nhiệm cũng chưa chắc đã có, có lẽ không cần phải thông báo thật...

"Mẹ nó chứ..." Ý nghĩ này như là làm cậu bị điện giật, cậu lập tức lấy điện thoại ra, gọi điện thoại cho Ngô Xuyên.

Cuộc gọi kết nối, Ngô Xuyên bên đầu kia hỏi: "Sao hả Lâm Thiên Tây, gọi điện tới có phải là ngộ ra chuyện tôi phân tích cho em rồi không?"

Lâm Thiên Tây mở miệng hỏi ngay: "Thầy ơi, năm điểm kia thầy có thêm cho em không?"

"Em bị gì thế hả?" Giọng điệu của Ngô Xuyên không tốt lắm: "Sao ngày nào hở ra cũng đòi điểm thế, mấy điểm đó quan trọng đến vậy à?"

"Thầy cứ nói cho em biết là có cộng thêm hay không? Chắc chắn là thêm không ạ?" Giọng điệu của Lâm Thiên Tây còn tệ hơn so với ông: "Cmn điều này đối với em rất quan trọng!"

"Thêm rồi thêm rồi!! Một giáo viên như tôi mà còn có thể lừa gạt học sinh hay sao!" Ngô Xuyên tức ói máu: "Có cần tôi xin đóng mộc cho em xem không hả? Cái thằng khốn nạn này!"

"Được, em khốn nạn, chỉ cần thầy có cộng thêm cho em là được." Lâm Thiên Tây yên tâm, bị chửi cũng không sao, cúp điện thoại.

Tắt màn hình điện thoại, cậu lại bật lên, rồi lại tắt đi, lại bật, vẫn chưa có thông báo tới.

Có chuyện gì thế, chẳng lẽ năm điểm tăng thêm kia vẫn không dùng được?

Lâm Thiên Tây ngồi không yên, cậu đứng lên đi ra phòng khách, nhìn căn phòng trống rỗng rồi lại yên lặng trở về phòng mình.

Lúc đi tập luyện cũng chẳng phát hiện trường học có động tĩnh gì, rốt cuộc điểm chấm xong phát đi đâu chứ, cậu đang chăm chú suy nghĩ xem có đường tắt để xem sớm hơn một chút hay không.

Điện thoại bỗng nhiên vang lên, là âm thanh có cuộc gọi thoại đến.

Lâm Thiên Tây vẫn luôn cầm điện thoại, cũng chưa kịp nhìn là ai đã lập tức bấm nghe: "Alo?"

"Là tôi." Cái chất giọng lãnh cmn đạm này chỉ có mình Tôn Thành thôi.

"Đệch, tôi còn tưởng rằng cuối cùng thông báo cũng tới..." Lâm Thiên Tây trầm giọng nói: "Thì ra không phải."

Trong điện thoại có tiếng Tom sủa, cả tiếng vang "Lộp cộp" khi đổ thức ăn cho chó vào chậu, chắc là Tôn Thành đã về tới nhà, hắn nói ở đầu dây bên kia: "Cậu có để lại số điện thoại cho họ không?"

"Hả" Lâm Thiên Tây hỏi: "Là sao?"

"Tôi hỏi là cậu có cho số điện thoại của cậu cho người trong lớp không, cậu có chắc rằng bạn học trong lớp có thể báo tin đến cậu không?" Tôn Thành nói.

Lâm Thiên Tây khựng lại, ngẫm nghĩ cẩn thận: "Không chắc lắm, hình như tôi chưa từng cho."

"Vậy cậu bộp chộp cái gì, không có thông báo đến cho cậu không phải là bình thường sao?" Tôn Thành trầm giọng nói: "Có ngốc không hay không chứ, ngày mai đến trường sẽ biết."

Điện thoại "tút" một tiếng, cúp cái rụp.

1

Lâm Thiên Tây đưa điện thoại lên trước mặt nhìn, đúng, trước kia cậu không thích tới trường thì làm sao mà để số cho cả lớp chứ, tại cuống quá nên mới không để ý tới chuyện này..

Ngày mai, còn phải chờ tới ngày mai!

Lâm Thiên Tây ngả người xuống giường, kéo chăn trùm kín đầu.

Mẹ bà nó, để cậu thoải mái chút đi!

Cứ nói thẳng cho cậu biết là con đường học ngoan này có phải là ngõ cụt hay không, chỗ nào trống nào cũng chui hết rồi, điểm gì cũng cố lấy hết rồi, có phải đến cả khe hở cũng không thể cạy ra không hả, tới đi, cứ thẳng thắn đi...

Đêm nay muốn ngủ ngon cũng không được.

Tập luyện cả buổi, trước đó còn đánh với Tôn Thành một trận, thật ra lúc đầu Lâm Thiên Tây mệt lắm, nhưng cậu ngủ không được thật, nấn ná trong đầu đều là những con số ả rập, toàn là điểm số mà cậu đoán bậy đoán bạ.

Sau lại không biết mấy giờ thì ngủ thiếp đi.

Dường như cũng chỉ ngủ một lát, mở mắt ra thấy trời đã sáng, cậu lập tức bò dậy đi vào toilet.

"Đừng kích động, bình tĩnh lại nào anh Tây." Lúc rửa mặt, cậu nói với mình trong gương, mặc một cái áo tay ngắn thuần trắng, kéo cổ áo, hít thở một hơi, coi như bình tĩnh lại một chút sau đó mới quay người đi ra ngoài, còn cất công vào bếp lấp đầy cái dạ dày của mình.

Cậu ăn một bát, còn một bát thì để lại trong nồi, cũng không biết mẹ cậu làm ca tối xong có về hay không, sau khi về thấy thì có ăn không nữa.

Làm xong thì đi ra cửa, thẳng tiến đến trường học.

Bình tĩnh, phải bình tĩnh. Suốt dọc đường Lâm Thiên Tây tự tưới súp gà cho mình, gì mà người làm được việc lớn phải giữ vững sự bình tĩnh, gì mà bình tĩnh ôn hòa thì mới có tương lai, rồi nghĩ tới cái giọng cmn cực kì nâng cao tinh thần kia của Tôn Thành, khá hơn nhiều rồi, bình tĩnh đi tới cổng trường.

Đã có kha khá người đến trường.

Lúc Lâm Thiên Tây vào cổng trường thì thấy Chương Hiểu Giang đeo cái kính dày cộm như đít chai, còn định qua đó chứng thực chuyện không thông báo cho cậu là thật hay giả.

Ai biết được Chương Hiểu Giang vừa thấy cậu đã xoay người chạy mất, lẩn vào trong đám người hệt như chim non bị dọa sợ.

"Bị khùng hả..." Lâm Thiên Tây chưa từng ức hiếp cậu ta, không biết tại sao cậu ta lại sợ mình đến thế, cũng lười đuổi theo, cậu còn phải đi xem điểm nữa.

Trên đỉnh đầu, tiếng mở micro chói tai phát ra từ loa phát thanh lớn của trường, sau đó vang lên giọng của một thầy giáo.

Lâm Thiên Tây đã nghe kỹ rồi, là giọng của lão Chu ——

"Mời các bạn đã đến tự tới bảng thông báo để xem thành tích, nhận bảng điểm và lớp đã phân, ai học lớp nào thì điểm danh tại lớp đó. Nhắc lại, mời các bạn đã đến tự tới bảng thông báo xem thành tích, nhận bảng điểm và lớp đã phân, ai học lớp nào thì điểm danh tại lớp đó..."

Lặp lại ba lần liên tục, loa phát thanh không có tiếng nữa, tựa như phát tự động.

Lâm Thiên Tây vọt ra ngoài cái vèo, còn nhanh hơn cả lúc huấn luyện, chạy tới bảng thông báo.

Bình tĩnh gì đó cút mẹ đi, không bình tĩnh nổi!

Bảng thông báo ngay phía dưới lầu học, dán kín nguyên một mặt tường trắng xanh.

Lâm Thiên Tây chạy một mạch tới chỗ đó, khắp nơi toàn là người, nhưng vóc dáng cậu không thấp, nhìn không tốn sức, nhón chân nhìn giấy xếp hạng được phóng to mười mấy lần dán trên đó, chiếm cả mặt tường, một nửa là lớp xã hội, một nửa là lớp tự nhiên.

"Chậc chậc, anh Tây tới rồi." Bốn phía nháo nhào, có tiếng Trương Nhậm đang cười cợt.

Lâm Thiên Tây quay đầu thấy bản mặt cười bỉ ổi kia thì lập tức đẩy người ra, vội quá đâm ra cũng phát cáu: "Mẹ mày, tránh đường!"

Người xô kẻ đẩy thấy là cậu thì đa số đều chủ động né tránh.

Trương Nhậm nhìn vẻ mặt cậu không ổn lắm nên chen sang bên cạnh một chút: "Làm gì đó, tao cũng có nói gì đâu."

Lâm Thiên Tây ngẩng đầu nhìn tường, không thèm cho cậu ta nửa con mắt, vu vơ tìm tên mình khắp nơi: "Có thấy điểm của tao không?"

"Không." Trương Nhậm nói: "Mày đi hỏi thẳng lớp mới là lớp nào là được mà, lắm chuyện thế làm éo gì."

Lâm Thiên Tây quay đầu, lạnh lùng nhìn cậu ta: "Cho mày hai giây, cút được bao xa thì cút lẹ."

Trương Nhậm không dám ở gần cậu quá, sợ bị cậu đánh thật, chen ra một đoạn, đến chỗ đông người mới quay đầu nói: "Đầu của tao mày để mày đá được chắc? Chờ mày ở lớp mới nhé anh Tây."

"Đệt con mẹ..." Lâm Thiên Tây quay đầu lại nhìn thì cậu ta đã chửi xong rồi chuồn mất.

Lớp mới, lớp mới cái con mẹ mày!

2

Lâm Thiên Tây quay đầu tiếp tục tìm điểm, chợt phát hiện hai nữ sinh bên cạnh cầm giấy xếp hạng trong tay, cỡ giấy A4, nhiều hơn cả trên tường, bèn thuận theo hướng hai cô nàng đi ra, nhìn lên hàng đầu, thấy chỗ đó bày một cái bàn dài, có mấy thầy cô ngồi ở đó.

Chu Học Minh ngồi ở giữa, trong tay là bình trà, còn có cái micro. Bên cạnh ông là Từ Tiến, trước mặt hai người là một xấp bảng điểm được xếp gọn gàng, bên cạnh là một hộp dán nhãn "A8", bên trong có một đống giấy nhỏ đã được xếp xong xuôi.

Lâm Thiên Tây đi qua, đưa tay rút một bảng điểm ở giữa hai người.

"Lâm Thiên Tây!" Từ Tiến thấy cậu thì la lên: "Em tới sớm ghê nhỉ!"

Lão Chu nâng kính nhìn ông một cái, vẫn rất bình tĩnh, ông khụ một tiếng, hắng giọng, mở tờ giấy nhỏ từ trong hộp nhiều giấy ra, tìm được tên cậu, cầm đưa: "Bảng điểm của em đây, cầm đi, xem xem lớp mình ở đâu thì tới điểm danh, để bạn đằng sau còn tới lấy nữa."

Lâm Thiên Tây một tay cầm bảng điểm, một tay cầm xếp hạng thành tích, tựa như là cầm hai quyển sổ khám bệnh quyết định sống chết vậy, mím chặt môi rồi quay đầu rời đi.

Đi thẳng đến bên dưới cầu thang dưới lầu dạy học rồi, xung quanh an tĩnh, cậu mới cúi đầu nhìn.

Xem xếp hạng thành tích trước, đây chính là phiếu điểm mà cậu đã đợi rất lâu, không nhìn gì khác mà nhìn tổng điểm trước, ngón tay đè xuống chỗ đó, không dám rời khỏi, nửa ngày sau mới dịch một tí, thấy số đầu là "3", sát sau nó là số "2", cuối cùng là số "0".

Lớp tự nhiên không tính tổng điểm của các môn xã hội. Quốc ngữ, Tiếng Anh, Toán và Khoa học Tự nhiên, ba môn chính mỗi môn 150 điểm, tổng tối đa Khoa học Tự nhiên là 300 điểm, suy ra tổng điểm của cả kỳ thi là 750, cậu thi được 320, còn không được nổi một nửa.

Lâm Thiên Tây cũng không nói được là tốt hay xấu với tổng điểm như thế này, bởi vì đây đã là số điểm cao nhất từ trước tới giờ mà cậu thi được. Cậu lại nhìn bảng xếp hạng, người ở bốn lớp tự nhiên lít nha lít nhít, phải lật đến phần cuối mặt sau mới thấy tên cậu.

Cậu nhìn lướt qua, không có xếp hạng riêng của lớp 8 mà chỉ có của cả khối. Nhưng chó đẻ là cái bảng xếp hạng này chỉ có kết quả của top 100, còn mấy đứa sau không được ghi rõ xếp hạng, trừ khi cậu đếm lần lượt từng người một để xem mình hạng trăm mấy hay hai trăm, chứ đến cùng là có xử lí được 15 đứa cuối cùng ở lớp A8 cũ không cũng không biết.

"Mẹ nó, xếp hạng rác rưởi gì thế này..." Cậu gần như là nghiến răng phỉ nhổ, chợt nhớ đến lão Chu lại cầm bảng điểm lên xem lại một lần, thấy cột lớp có điền thêm một cái gạch đen, viết số 8.

Bên dưới có một dấu sao, đánh dấu chú thích: Học sinh không bị phân tới lớp mới, vì là xáo trộn ngẫu nhiên nên lúc phân dùng màu khác và số đánh dấu khác, tăng thêm lớp mới, tất cả năm số năm màu, đi lên tòa giảng dạy tìm lớp tương ứng điểm danh là được.

Lâm Thiên Tây không khỏi nở nụ cười với con số 8 có gạch đen kia.

Trong bi-a 8 bóng, người chơi đưa được viên bi số 8 màu đen vào lỗ cuối cùng sẽ thắng. Cái số này mẹ nó quả là một số có ý nghĩa, cậu vốn cũng học A8, chẳng biết có phải là chuyện tốt hay không.

Cậu cầm giấy đi lên lầu dạy học, tìm từng lớp, chợt nhớ tới gì đó bèn lật bảng xếp hạng lại nhìn một cái, dứt khoát nhìn thẳng lên trên cùng, ánh mắt đông cứng: "Cái đệt...."

Xếp hạng: 1; Họ tên: Tôn Thành; Tổng điểm: 731.

1

Lâm Thiên Tây nhìn số điểm lại lần nữa, mồm vẫn nói: "Đệt con mẹ..."

Làm sao làm được vậy hả trời, tính điểm tổng toàn bộ thì chỉ thiếu 19 điểm nữa thôi đó? Cậu lại bị người kia làm cho khiếp sợ lần nữa.

Không hổ là người mà cậu tìm được, chỉ dùng từ trâu bò thôi cũng chẳng đủ để diễn tả nữa.

Lâm Thiên Tây không đành lòng nhìn lại mấy con điểm của mình, ánh mắt lờ đờ bay tới bay lui, thấy được lớp bên cạnh, trên cửa dán giấy A4, nét bút thô to gạch một gạch đen dày đậm, bên dưới là số 8.

Là ở đây.

Cậu đi cửa sau vào.

"Anh Tây!"

Lâm Thiên Tây ngẩng đầu, thấy Vương Tiếu, Tiết Thịnh và Tôn Khải, ba đứa không thiếu một ai ngồi ở hàng thứ hai.

"Móa, cùng một lớp với anh!" Vương Tiếu ra chỗ ngồi trước, hưng phấn kéo cho cậu cái ghế hàng cuối cùng, đẩy cậu tới ngồi: "Ngồi đây này anh Tây, cmn kích động vãi chưởng!!!"

Ánh mắt của Lâm Thiên Tây quét từ trên mặt nó cho tới mặt Tiết Thịnh, rồi lia tới gương mặt của Tôn Khải, trái tim lạnh đi một nửa, rồi lại nhìn quanh lớp một vòng.

Bây giờ cũng chưa được mấy người, nhưng cậu đã biết.

Quả nhiên, vẫn không thành.

Tôn Khải thấy không đúng bèn kéo Vương Tiếu một cái, nháy mắt về phía Lâm Thiên Tây ra hiệu.

Vương Tiếu mới phản ứng kịp, từ cười tươi thành cười gượng: "Anh Tây, không phải, thật ra trước khi thi bọn em cũng ôn bài, thật đó."

Tôn Khải cũng nói: "Đúng vậy đó anh Tây, không phải là anh đã phân tích với bọn em rồi sao, chỉ cần xử lí được mười lăm người dưới cùng trong lớp mình là được, lúc đó bọn này cũng bị anh lây nhiễm, vừa đúng lúc ba bọn em học ngu, cảm thấy cũng có thể thử một chút, thật sự học tập, cho nên đây cũng không nhất định là cái lớp mà không ai quản lí kia đâu."

Lâm Thiên Tây không thèm nghe, cũng không biết nên nói gì, đầu óc trống rỗng, ngực như bị nghẹn lại.

Thật sự vẫn không được, con đường học ngoan trở thành ngõ cụt, một kẽ hở cũng không mở được nữa.

"Mẹ nó..." Cậu cầm bảng xếp hạng, siết thật chặt, siết đến mức ngón tay cũng trắng bệch.

"Mọi người cũng ở đây sao?" Có người đi vào.

Là Khương Hạo, nhìn thấy một đống người quen đều ở đây hết, rất bất ngờ: "Chung lớp hết hả?"

Vương Tiếu nhìn thấy cậu ta cũng kinh ngạc: "Cậu cũng học lớp này à?"

Lâm Thiên Tây liếc cậu ta một cái, khóe miệng giật giật, muốn cười cũng không cười nổi, mắt dời sang chỗ khác, bỗng nhiên thoáng thấy có người vào cửa, ánh mắt vừa mới dời đi lại vòng về.

Tôn Thành đút một tay trong túi, vào từ cửa sau, đi tới chỗ cậu, tay kia cầm bảng điểm, mép giấy vểnh lên lộ ra đường gạch đen bắt mắt.

Lâm Thiên Tây mở to mắt, hoài nghi rằng mình bị ảo giác, một mực nhìn theo hắn đi đến cạnh mình, nhìn chằm chằm mặt hắn, hàng lông mày rạch một đường kia, xác định là hắn thật, hệt như vừa bị đánh đến tỉnh người, lập tức đứng vọt lên: "Đậu má!!!!"

Những người khác đều nhìn sang.

Tôn Thành đưa chân gạt chiếc ghế bên cạnh cậu ra rồi ngồi xuống, hắn nhìn cậu, giọng rất trầm: "Thấy tôi vui đến vậy sao, bé ngoan?"

16

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Cái đinh nhổ không ra.
Chương 2
Chương 2: Không giữ mặt mũi cho anh Tây à?
Chương 3
Chương 3: Anh đây không có hứng thú chơi cậu đâu.
Chương 4: Cool guy lại nhìn cậu: "Tôn Thành."
Chương 4
Chương 5
Chương 5: Cậu mãnh liệt thật nha
Chương 6:  Cậu cmn tự mình đi mà giải quyết đi!!
Chương 6
Chương 7
Chương 7: Cậu nhìn anh giống có cái đam mê đó à?
Chương 8
Chương 8: Vậy mà hôm nay cho anh ấy trinh vai luôn rồi.
Chương 9
Chương 9: Em trai vừa mới đi mà đã buông thả bản thân rồi?
Chương 10: Trâu bò
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Mùi hoa quế.
Chương 12: Cậu có tránh ra không?
Chương 12
Chương 13
Chương 13: Đứng lên đi.
Chương 14
Chương 14: Cũng biết phối hợp diễn trò thật.
Chương 15
Chương 15: Thứ tôi có, đúng thật là cậu chưa chắc đã có.
Chương 16
Chương 16: Tôn Thành đạp chân thật mạnh, chở theo cậu trên xe rồi lao vù đi.
Chương 17
Chương 17: Giỏi lắm anh Tây, lần này nhất định làm được!
Chương 18
Chương 18: Bạn gái cậu muốn tán tỉnh tôi.
Chương 19: Bé ngoan?
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Vòng eo thiếu niên
Chương 21
Chương 21: Em đang bắt nạt Tôn Thành!!
Chương 22
Chương 22: Giảng đề cho tôi đi.
Chương 23
Chương 23: Gọi ba đi.
Chương 24
Chương 24:  Hình như hiện tại bên cạnh Lâm Thiên Tây cũng chỉ có mỗi cậu thôi.
Chương 25: Chờ ba.
Chương 25
Chương 26
Chương 26: Bây giờ biết ngoan rồi?
Chương 27: Không có cậu ấy thì em không học ngoan được.
Chương 27
Chương 28
Chương 28: Để ba vào.
Chương 29
Chương 29: Ba có sắp xếp.
Chương 30
Chương 30: Học đi, ba đang nhìn cậu đấy.
Chương 31
Chương 31: Gọi như vậy xấu hổ lắm đó.
Chương 32
Chương 32: Ly, cặp, đôi?
Chương 33
Chương 33: Đừng có đụng đến cậu ấy.
Chương 34
Chương 34:  Lâm lưu manh rất giống như luôn bám theo cậu
Chương 35: Cậu không phải thẳng đúng không?
Chương 35
Chương 36
Chương 36: Nếu cậu ta là con gái thì chắc chắn là thích cậu.
Chương 37
Chương 37: Cậu ấy không phải là bạn thân.
Chương 38
Chương 38:  Dường như hắn đã nhìn thấy cả một bầu trời đầy sao.
Chương 39: Bỏ qua một bên đi.
Chương 39
Chương 40
Chương 40: Bây giờ cậu ấy thuộc về ai?
Chương 41
Chương 41:  Cậu thế mà lại có một ngày được ăn tôm Tôn Thành bóc vỏ.
Chương 42
Chương 42: Cậu đừng thương hại tôi, tôi không cần.
Chương 43: Tôi là tay đấm của cậu à?
Chương 43
Chương 44
Chương 44:  Chỉ huy Tôn? Cộng sự? Cool guy? Thành gia ơi?
Chương 45
Chương 45:  Có thể là do tôi đánh không đủ lực.
Chương 46
Chương 46: Thấy tôi vui đến vậy sao, bé ngoan?
Chương 47: Cho cậu thoải mái.
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Muốn có cùng mục tiêu với tôi sao?
Chương 49
Chương 49: Chóp mũi suýt chút nữa cọ qua chóp mũi cậu
Chương 50
Chương 50: Chúc mừng hai người!
Chương 51: Cậu đánh là vì tôi
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Ôm chầm lấy eo hắn từ đằng sau
Chương 53
Chương 53: Hai cây cơ kề bên nhau, nhẹ nhàng chạm vào nhau một cái.
Chương 54: Có thể là do tôi uống nhiều rồi.
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Trước đây đã từng thích con gái chưa?
Chương 56: Xong rồi, Lâm Thiên Tây, mày xong rồi...
Chương 56
Chương 57
Chương 57: Cậu thế mà lại phải lòng Tôn Thành mất rồi.
Chương 58
Chương 58: Yêu đương sẽ gây ảnh hưởng đến học tập sao?
Chương 59
Chương 59: Lâm Thiên Tây, cậu đang bảo vệ tôi sao?
Chương 60
Chương 60: Hái một đám mây cho Thành gia vui nhé?
Chương 61: Tôi không cần bạn gái.
Chương 61
Chương 62
Chương 62: Giữ lại hái cho người khác đi.
Chương 63
Chương 63: Môi lấp kín môi cậu
Chương 64: Cuối cùng vẫn không thể nhịn được...
Chương 64
Chương 65
Chương 65: Tôi tuyên bố cậu kết thúc độc thân.
Chương 66
Chương 66: Không thì tôi cứ thế này mà bôi cho cậu nhé?
Chương 67: Miệng lại hư rồi, Lâm lưu manh.
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Không phải bây giờ còn có tôi sao.
Chương 69
Chương 69: Cảm động thì gọi một tiếng ba đi.
Chương 70: Được hắn nắm tay thôi cũng cảm thấy nhịp tim không ổn.
Chương 70
Chương 71
Chương 71: Nhất định phần eo chuẩn nhất, tôi ôm rồi...
Chương 72
Chương 72: Hai người ở sau cửa hôn đến mơ mơ màng màng.
Chương 73
Chương 73: Tránh xa Lâm Thiên Tây ra một chút, cậu ấy có đối tượng rồi.
Chương 74: Cái này gọi là hẹn hò.
Chương 74
Chương 75
Chương 75: Về sau nếu ngày nào đó cậu không ngoan, còn có thể dùng để quất cậu.
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...