Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Học Ngoan

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Âm thanh "loảng xoảng" kia là tiếng đầu Lâm Thiên Tây đập vào cửa kính. Sau đó cậu bất động tựa đầu vào trong góc.

Cố Dương ngừng tay đang đập đập cửa kính: "Anh ấy làm gì thế?"

Động tác này quá đột ngột, nhìn vào còn tưởng rằng Lâm Thiên Tây đang tự hủy.

1

Tôn Thành đáp: "Bất tỉnh rồi."

"Bất tỉnh á?" Cố Dương đứng lên: "Vậy mau đi giúp người ta thôi!"

Cậu nhóc còn chưa dứt lời đã chạy ra ngoài.

Tôn Thành nhìn về phía Lâm Thiên Tây, dáng vẻ cậu nép sát vào cửa kính hệt như một con chim non, mái tóc đen mềm ngoan ngoãn che đi phần trán, hơn nửa gương mặt chôn vùi trong bóng tối, chỉ có thể nhìn rõ một bên mắt đang nhắm nghiền, dưới mắt ánh lên bóng mờ hình rẻ quạt được phủ bởi hàng lông mi rũ xuống.

Chẳng giống chút nào so với thời điểm tỉnh táo.

Tôn Thành yên lặng ngồi một giây, rồi hai giây, sau đó giơ tay ấn ấn sau gáy, từ chỗ ngồi đứng lên.

Nhân viên tiệm bán lẩu nghe thấy tiếng động cũng chạy ra ngoài xem tình hình, phát hiện có người ói ở ngoài tiệm, đương sự còn ngã luôn trong góc cách đó nửa mét.

Cố Dương kéo Lâm Thiên Tây lên, nhưng người hôn mê bất tỉnh lại cực kỳ nặng, nhóc kéo chừng mấy lần cũng chỉ kéo được Lâm Thiên Tây nghiêng gần phía mình hơn một chút.

"Đậu má, sao lại nặng như thế, nhìn rõ là gầy mà..." Dùng quá nhiều sức khiến mặt nhóc phải đỏ lên.

Tôn Thành thanh toán xong xuôi thì rời khỏi tiệm, hắn đi tới ném cặp sách trong tay cho Cố Dương, một tay kéo cánh tay Lâm Thiên Tây đặt lên vai mình, tay kia giữ eo cậu xốc người lên.

Cố Dương bước hai bước tránh ra, đứng bên cạnh ôm cặp sách của hắn bắt đầu bày tỏ sự xúc động: "Oa, rốt cuộc anh Tây này là số gì thế, vai của anh em em còn chưa có được dựa xíu nào nha, vậy mà hôm nay lại cho anh ấy trinh vai luôn rồi."

4

Tôn Thành liếc nhóc một cái: "Tự đến sân bay nhé?"

"Xin lỗi xin lỗi em sai rồi," Cố Dương đi ra đường lớn: "Để em gọi xe cho."

Tôn Thành đỡ Lâm Thiên Tây đến bên lề đường, chỉ thoáng chốc sau đã có xe dừng lại.

Cố Dương tiến lên trước ngồi ở ghế sau, cũng đỡ cổ Lâm Thiên Tây giúp Tôn Thành, hắn đỡ người vào, sau đó tự mình cũng ngồi vào trong xe theo.

Ba người chen chúc ngồi ở đằng sau, kẻ ngồi giữa gục đầu xuống, trên người toàn mùi bia trộn lẫn mùi thịt nướng, hai người trái phải cũng đều im lặng mất một lúc.

"Anh ấy..." Cố Dương nghiêng đầu nhìn Lâm Thiên Tây chút, lại nhìn sang Tôn Thành: "Em còn chưa từng gặp phải chuyện thế này, anh à, giải quyết thế nào bây giờ?"

Tài xế cũng đang chờ bọn họ lên tiếng nói địa điểm đến.

Ánh mắt Tôn Thành nhìn lên người Lâm Thiên Tây. Đầu Lâm Thiên Tây gục xuống nghiêng về phía hắn, chỉ cách vai hắn nửa ngón tay, cằm bị ánh đèn vàng trong xe hắt xuống hiện rõ đường cong tinh xảo, người dần dần đổ ra phía trước.

Hắn duỗi chân, đẩy kẻ có thể ngã bất cứ lúc nào dựa lại vào ghế: "Cứ mang theo đi."

"Vậy cũng được." Cố Dương rất tinh tế, mở cặp sách của Tôn Thành đang ôm trong ngực, lấy ra áo khoác của hắn từ bên trong rồi đắp lên trên người Lâm Thiên Tây.

Sau đó Lâm Thiên Tây bị đánh thức.

Ban đầu cậu nằm mơ, trong mơ vẫn là đêm không thấy được ánh sáng đó, ở trên con phố nọ, cậu cõng Tần Nhất Đông đang bất tỉnh trên lưng, chạy thật nhanh, hai chân gần như tê liệt.

Chất lỏng dính nhớp nháp tràn đầy mùi tanh hôi chảy qua cổ cậu, tựa như bị một đôi tay bóp chặt lấy yết hầu.

Vào khoảnh khắc tưởng chừng sắp chết ngạt, cậu nghe được âm thanh ồn ào.

Rất nhiều, rất loạn; tiếng người nói, tiếng bánh xe lăn cán qua mặt đất, giống như có tiếng vọng rõ ràng, vọng về nơi nào đó trống trải.

Cậu mở mắt.

Đập vào mắt là một bàn tay có khớp xương nổi rõ, năm ngón tay hơi động để trên đầu gối, trên cổ tay là một vết bầm tím quen thuộc.

Lâm Thiên Tây nhìn lên dọc theo cánh tay, thấy người bên cạnh cúi đầu xem điện thoại, tóc ngắn bên tai cắt gọn gàng sạch sẽ, xương lông mày nhô cao, sống mũi thẳng như được gọt, ngay cả từng cọng tóc cũng giống như viết ba chữ "Đừng chọc ông", không phải Tôn Thành thì là ai.

Đầu cậu tạm ngừng hoạt động trong một giây.

Mình là ai, mình đang ở đâu, tại sao lại ở cùng một chỗ với tên này?

Đại sảnh bốn phía sáng như ban ngày, vô số hành khách đẩy hành lý đi đi lại lại, một giọng nữ đều đều vang lên từ đài: "Quý khách và các bạn thân mến, xin hãy chú ý..."

Bên ngoài lớp cửa kính cao từ trên trần xuống sàn, chiếc máy bay lóe sáng giương ra đôi cánh khổng lồ ầm ầm xẹt qua bầu trời đêm.

Tròng mắt Lâm Thiên Tây giật giật, bỗng nhiên ý thức được, đây là sân bay mà?

Sau đó lại cúi đầu tự nhìn mình, vừa rồi cậu đang nghiêng đầu dựa vào ghế ở khu nghỉ, một tay giữ cổ áo mình, túm lấy cái áo đắp trên người.

Tôn Thành từ bên cạnh quay đầu nhìn sang.

Một dấu chấm hỏi chói lọi xuất hiện trên mặt Lâm Thiên Tây, thế là cậu buột miệng: "Sao tôi lại ở đây?"

"Tôi mang tới."

"Cậu định làm gì?"

Ánh nhìn của Tôn Thành tựa như đang bổ đầu cậu ra để đếm chỉ số IQ, từ kẽ hở môi phun ra ba chữ: "Tôi vứt xác."

"..."

Lâm Thiên Tây và hắn nhìn nhau trong phút chốc, sau đó cậu hồi tưởng lại.

Cậu chạy đến chỗ người ta đang ăn rồi nôn ọe, tiếp đó thì cậu không còn ý thức nữa.

Con mẹ nó, xấu hổ như vậy cơ à?

Lâm Thiên Tây chậm rãi ngồi thẳng lên, vuốt tóc vài cái, khàn giọng nói: "Được rồi, nếu cậu chạy tới ói lúc tôi đang ăn, tôi cũng muốn mang xác cậu đi vứt."

Tôn Thành đáp: "Ồ." Thì ra cậu cũng biết mình vừa làm ra chuyện gì.

"Nhưng mà phản ứng bình thường không phải là nên đến bệnh viện hả?" Lâm Thiên Tây chỉ chỉ mũi mình: "Mẹ nó tôi ngất xỉu, ngã xuống đất luôn đó."

"Bia, đồ nướng, ói." Tôn Thành nhìn sắc mặt vẫn còn hơi trắng bệch của cậu: "Bình thường người ta gọi cái này là say."

"..." Lâm Thiên Tây không tiếp lời, chủ yếu là cậu như vậy thì cũng không khác say bia là mấy, nếu không cũng không còn cách nào giải thích được hành vi này, không say mà còn chạy tới nơi ăn uống của người ta rồi nôn ọe được chắc? Thèm đòn hay gì.

"Tôi phải tiễn người lên máy bay." Tôn Thành nói tiếp.

Hắn muốn tiễn người, lại chẳng thể ném cậu ra giữa đường, cuối cùng dứt khoát mang cậu đi theo luôn, quá hợp tình hợp lý.

Lâm Thiên Tây thật sự không biết nên nói gì, cho dù ai tỉnh lại thấy mình ở chỗ này cũng đều sẽ ngu người; ngón tay cậu lại luồn vào tóc chỉnh một chút, người tựa vào lưng ghế đằng sau.

Cậu giơ tay lên sờ sờ trán, hơi đau, chắc là do bị va đập lúc ngất đi, khả năng đã đỏ lên rồi, Lâm Thiên Tây cũng lười tìm gương soi thử.

Áo đắp trên người trượt xuống, cậu liếc nhìn, ống tay áo khoác màu đậm, trực giác mách bảo đây chính là của Tôn Thành, bèn túm áo lên vắt trên tay ghế giữa hai người.

Tôn Thành chỉ nhìn lướt qua, một tay sờ sờ bên người rồi đặt gì đó lên áo.

Lúc Lâm Thiên Tây nhìn sang thì phát hiện ra trên áo có thêm một đống kẹo socola ngọt đủ loại màu sắc.

Cậu kỳ quái liếc Tôn Thành, không có cách nào nhìn ra nổi sự liên kết giữa người này với mấy thanh kẹo.

Tôn Thành nâng mí mắt: "Cố Dương cho cậu." Nói xong lại bổ sung thêm: "Em trai tôi."

2

Lâm Thiên Tây nhớ ra rồi, lúc ấy người đập cửa kính gọi tên cậu là em trai hắn.

Từ nhỏ tới lớn cậu không ăn những thứ ngọt lịm chán ngấy này, nhưng vẫn cầm một cái lên, coi như là đáp lại ý tốt của người ta.

Tôn Thành lại vươn tay sang bên cạnh, lần này đặt xuống một chai nước cam lên áo: "Vẫn là Cố Dương cho cậu."

Lâm Thiên Tây ù ù cạc cạc không hiểu sao lại bị tống cho ăn, bất đắc dĩ giơ tay ra cầm lấy.

Tôn Thành lại rút tay về.

"Đm? Cậu..." Lâm Thiên Tây muốn nói Mẹ nó cậu không thể đưa tất cả cho tôi cùng một lúc được chắc, thế này là chơi tôi có đúng không?

Tôn Thành quay đầu sang nhìn cậu, vươn tay kéo cặp sách sắp rơi lên: "Làm sao?"

"..." Lâm Thiên Tây đáp: "Không có gì."

Làm phiền rồi, là ông đây tự mình đa tình.

Tôn Thành cất xong cặp sách, cầm di động lên gọi điện: "Cố Dương, đừng có lề mề, chuẩn bị đi."

Nói xong lập tức cúp máy.

Lâm Thiên Tây giờ mới biết người sắp đi là em trai hắn, mở nắp chai nước cam ra uống một hớp, nhìn hắn: "Cậu họ Tôn, em trai cậu lại họ Cố? Người một nhà mà có hai họ?"

Tôn Thành hai tay xoay xoay điện thoại: "Không được à, mẹ với con trai cũng chẳng phải là người một nhà mà hai họ sao."

Lâm Thiên Tây đáp: "Ò, tôi lại cùng họ với mẹ tôi."

Tôn Thành ngừng tay, liếc cậu một cái.

Lâm Thiên Tây lại uống thêm một hớp nước cam, dần dần tỉnh táo, từ trên ghế đứng lên: "Ở đây có nhà vệ sinh không?"

1

Tôn Thành chỉ bảng hướng dẫn bên trên.

Lâm Thiên Tây nghĩ bụng đúng là khí chất của cool guy, có thể không nói thì tuyệt đối sẽ không nói thêm lời nào, cậu vừa bước tới nhà vệ sinh, tay vừa móc ra điện thoại di động.

Trên màn hình hiện lên mấy tin nhắn Wechat, ngón tay cậu vuốt sang, đều là của Vương Tiếu gửi đến.

[ Anh Tây, Tần Nhất Đông về rồi. ]

[ Nó tìm khắp nơi cũng không thấy anh đâu. ]

[ Lúc ấy sắc mặt anh không tốt lắm, anh chạy đi đâu đó? ]

Lâm Thiên Tây đi đến nhà vệ sinh, bước vào một buồng ngăn riêng rồi đóng cửa lại, cậu mở Wechat lên, lại thấy mười mấy thông báo gọi nhỡ từ số lạ. Điện thoại cậu để chế độ im lặng, bao nhiêu cuộc gọi đến đều im hơi lặng tiếng.

Ngón tay Lâm Thiên Tây vuốt trên màn hình mấy cái, sau đó ấn trở về Wechat, gửi cho Vương Tiếu một tin nhắn.

[ Xe cậu còn xăng không? ]

Vương Tiếu rep rất nhanh: [ Còn, sao thế? ]

Lâm Thiên Tây phát địa điểm sân bay cho nó.

[ Tới đón anh một lát đi. ]

Vương Tiếu ở bên kia yên tĩnh mất ba giây, sau đó mới gửi đến một tin:

[ Vãi cả cớt anh chạy đường Marathon hả anh Tây? ]

Lúc Cố Dương trở về trong tay xách một túi giấy, không thấy Lâm Thiên Tây đâu thì hỏi Tôn Thành: "Anh ấy đâu rồi?"

"Nhà vệ sinh." Tôn Thành cúi đầu nhìn thông tin chuyến bay trên điện thoại, không muốn dây dưa lỡ việc.

"Em mua cho anh ấy một cái hamburger lót bụng, vừa nãy anh ấy ói hết rồi, tỉnh dậy chắc chắn sẽ đói. Anh cũng chẳng quan tâm bạn học mới một tí nào luôn."

"Chuyện của người khác mà mình rõ vậy." Tôn Thành đáp: "Học sinh tiểu học thì để ý ít thôi."

1

Cố Dương ngồi xuống: "Kết bạn đi, em cảm thấy anh ấy rất thú vị, chưa từng thấy trùm trường nào mà như anh ấy luôn đó."

"Mày quan tâm nhiều quá." Tôn Thành đứng lên: "Mau đưa giấy tờ cho anh."

Cố Dương biết hắn đi làm thủ tục cho mình nên rất ngoan ngoãn đưa tất cả giấy tờ cho hắn.

Lâm Thiên Tây rửa mặt xong, từ nhà vệ sinh trở lại, đã nhìn thấy cậu nhóc Cố Dương mặt mũi trắng trẻo đang ngồi trên chiếc ghế mình từng ngồi.

"Anh Tây." Cố Dương chủ động chào hỏi với cậu.

Lâm Thiên Tây nhìn xung quanh một lát, không thấy Tôn Thành đâu, chỉ thấy trên ghế còn sót lại mấy cái kẹo socola và chai nước cam còn một nửa: "Chuyện hôm nay cảm ơn nhóc nhé."

Cố Dương rất tinh ý: "Anh phải đi rồi ạ?"

"Ừm." Lâm Thiên Tây xua xua tay, cố gắng không nghĩ đến cảnh mình lăn đùng ngất xỉu trước mặt bọn họ, bày ra dáng vẻ vô cùng phong độ.

"Ơ, chờ một chút." Cố Dương gọi cậu lại, lấy điện thoại ra: "Thêm bạn tốt đi ạ, em sắp đi rồi, không có cơ hội gặp nữa."

Lâm Thiên Tây suy nghĩ trong chốc lát, sau đó cảm thấy cũng không có lý do gì để từ chối, bèn đưa điện thoại di động sang.

Thêm xong rồi, Cố Dương đề nghị: "Nếu không thì anh chờ anh của em ra đi, dù sao anh ấy cũng phải đi về."

Lâm Thiên Tây nghĩ thầm vẫn là thôi, anh em người ta ở chỗ này tiễn biệt nhau, cậu có mặt đã là thừa thãi rồi, bây giờ còn cùng tiễn em trai với người ta thì ra cái thể thống gì nữa: "Không được, có người đón tôi rồi."

"Vậy được." Cố Dương nói: "Sau này anh em ở chỗ này..."

"?" Lâm Thiên Tây nhìn cậu nhóc.

Cậu nhóc không nói gì nữa, cười cười: "Hì hì, không có gì đâu, để sau này nói đi ạ."

Lâm Thiên Tây vừa đi thì Tôn Thành trở về.

"Anh về chậm rồi." Cố Dương ngồi xuống, chỉ chỉ hướng cửa.

Tôn Thành cầm vé máy bay đưa tới: "Người đi rồi à."

"Anh biết ạ?"

"Cậu ta tỉnh rồi chắc chắn sẽ đi." Lúc Lâm Thiên Tây tới WC hắn đã hiểu rõ.

Cố Dương nhận lấy vé máy bay, nhìn thời gian trên màn hình điện tử ở sảnh, đột nhiên trầm mặc.

Tôn Thành lên tiếng: "Chú ý an toàn."

Đã nói lời từ biệt rồi đó.

Cố Dương nhìn hắn một lát, cười rộ lên: "Anh, nếu đã tới nơi ở mới rồi, thì cũng đừng nghĩ đến chuyện trước kia nữa, kết thêm nhiều bạn mới nhé."

Tôn Thành "Ừ" một tiếng, rất thấp.

Cố Dương đưa tay ra: "Sắp chia tay mà cũng không ôm em một cái ạ?"

"Lượn." Tôn Thành rất dứt khoát.

Cố Dương cười hì hì nói: "Được rồi, hôm nay anh đã chạm vào người anh Tây rồi, em cũng không tham gia góp vui đâu."

Tôn Thành không thèm để ý tới cậu nhóc nữa.

Cố Dương thu dọn tại chỗ một lát, hành lý rất ít, gần như là tay không: "Lần sau em về thăm anh nhé."

"Không cần thiết về thì đừng về." Tôn Thành bỗng nhiên nói, đứng trước mặt em trai mình một lúc lâu, cuối cùng vẫn đưa tay lên vỗ vỗ đỉnh đầu cậu nhóc: "Đi đi."

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 1: Cái đinh nhổ không ra.
Chương 2
Chương 2: Không giữ mặt mũi cho anh Tây à?
Chương 3
Chương 3: Anh đây không có hứng thú chơi cậu đâu.
Chương 4: Cool guy lại nhìn cậu: "Tôn Thành."
Chương 4
Chương 5
Chương 5: Cậu mãnh liệt thật nha
Chương 6:  Cậu cmn tự mình đi mà giải quyết đi!!
Chương 6
Chương 7
Chương 7: Cậu nhìn anh giống có cái đam mê đó à?
Chương 8
Chương 8: Vậy mà hôm nay cho anh ấy trinh vai luôn rồi.
Chương 9
Chương 9: Em trai vừa mới đi mà đã buông thả bản thân rồi?
Chương 10: Trâu bò
Chương 10
Chương 11
Chương 11: Mùi hoa quế.
Chương 12: Cậu có tránh ra không?
Chương 12
Chương 13
Chương 13: Đứng lên đi.
Chương 14
Chương 14: Cũng biết phối hợp diễn trò thật.
Chương 15
Chương 15: Thứ tôi có, đúng thật là cậu chưa chắc đã có.
Chương 16
Chương 16: Tôn Thành đạp chân thật mạnh, chở theo cậu trên xe rồi lao vù đi.
Chương 17
Chương 17: Giỏi lắm anh Tây, lần này nhất định làm được!
Chương 18
Chương 18: Bạn gái cậu muốn tán tỉnh tôi.
Chương 19: Bé ngoan?
Chương 19
Chương 20
Chương 20: Vòng eo thiếu niên
Chương 21
Chương 21: Em đang bắt nạt Tôn Thành!!
Chương 22
Chương 22: Giảng đề cho tôi đi.
Chương 23
Chương 23: Gọi ba đi.
Chương 24
Chương 24:  Hình như hiện tại bên cạnh Lâm Thiên Tây cũng chỉ có mỗi cậu thôi.
Chương 25: Chờ ba.
Chương 25
Chương 26
Chương 26: Bây giờ biết ngoan rồi?
Chương 27: Không có cậu ấy thì em không học ngoan được.
Chương 27
Chương 28
Chương 28: Để ba vào.
Chương 29
Chương 29: Ba có sắp xếp.
Chương 30
Chương 30: Học đi, ba đang nhìn cậu đấy.
Chương 31
Chương 31: Gọi như vậy xấu hổ lắm đó.
Chương 32
Chương 32: Ly, cặp, đôi?
Chương 33
Chương 33: Đừng có đụng đến cậu ấy.
Chương 34
Chương 34:  Lâm lưu manh rất giống như luôn bám theo cậu
Chương 35: Cậu không phải thẳng đúng không?
Chương 35
Chương 36
Chương 36: Nếu cậu ta là con gái thì chắc chắn là thích cậu.
Chương 37
Chương 37: Cậu ấy không phải là bạn thân.
Chương 38
Chương 38:  Dường như hắn đã nhìn thấy cả một bầu trời đầy sao.
Chương 39: Bỏ qua một bên đi.
Chương 39
Chương 40
Chương 40: Bây giờ cậu ấy thuộc về ai?
Chương 41
Chương 41:  Cậu thế mà lại có một ngày được ăn tôm Tôn Thành bóc vỏ.
Chương 42
Chương 42: Cậu đừng thương hại tôi, tôi không cần.
Chương 43: Tôi là tay đấm của cậu à?
Chương 43
Chương 44
Chương 44:  Chỉ huy Tôn? Cộng sự? Cool guy? Thành gia ơi?
Chương 45
Chương 45:  Có thể là do tôi đánh không đủ lực.
Chương 46
Chương 46: Thấy tôi vui đến vậy sao, bé ngoan?
Chương 47: Cho cậu thoải mái.
Chương 47
Chương 48
Chương 48: Muốn có cùng mục tiêu với tôi sao?
Chương 49
Chương 49: Chóp mũi suýt chút nữa cọ qua chóp mũi cậu
Chương 50
Chương 50: Chúc mừng hai người!
Chương 51: Cậu đánh là vì tôi
Chương 51
Chương 52
Chương 52: Ôm chầm lấy eo hắn từ đằng sau
Chương 53
Chương 53: Hai cây cơ kề bên nhau, nhẹ nhàng chạm vào nhau một cái.
Chương 54: Có thể là do tôi uống nhiều rồi.
Chương 54
Chương 55
Chương 55: Trước đây đã từng thích con gái chưa?
Chương 56: Xong rồi, Lâm Thiên Tây, mày xong rồi...
Chương 56
Chương 57
Chương 57: Cậu thế mà lại phải lòng Tôn Thành mất rồi.
Chương 58
Chương 58: Yêu đương sẽ gây ảnh hưởng đến học tập sao?
Chương 59
Chương 59: Lâm Thiên Tây, cậu đang bảo vệ tôi sao?
Chương 60
Chương 60: Hái một đám mây cho Thành gia vui nhé?
Chương 61: Tôi không cần bạn gái.
Chương 61
Chương 62
Chương 62: Giữ lại hái cho người khác đi.
Chương 63
Chương 63: Môi lấp kín môi cậu
Chương 64: Cuối cùng vẫn không thể nhịn được...
Chương 64
Chương 65
Chương 65: Tôi tuyên bố cậu kết thúc độc thân.
Chương 66
Chương 66: Không thì tôi cứ thế này mà bôi cho cậu nhé?
Chương 67: Miệng lại hư rồi, Lâm lưu manh.
Chương 67
Chương 68
Chương 68: Không phải bây giờ còn có tôi sao.
Chương 69
Chương 69: Cảm động thì gọi một tiếng ba đi.
Chương 70: Được hắn nắm tay thôi cũng cảm thấy nhịp tim không ổn.
Chương 70
Chương 71
Chương 71: Nhất định phần eo chuẩn nhất, tôi ôm rồi...
Chương 72
Chương 72: Hai người ở sau cửa hôn đến mơ mơ màng màng.
Chương 73
Chương 73: Tránh xa Lâm Thiên Tây ra một chút, cậu ấy có đối tượng rồi.
Chương 74: Cái này gọi là hẹn hò.
Chương 74
Chương 75
Chương 75: Về sau nếu ngày nào đó cậu không ngoan, còn có thể dùng để quất cậu.
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...