Hôm đó, Tề Nghiên với vẻ mặt kỳ lạ sai ta trở về, rồi hạ một đạo thánh chỉ, phong ta làm Hoàng hậu.
Tiểu Thúy kinh ngạc, run rẩy lo sợ, "Nương nương, người sẽ không phải đã bỏ thuốc vào trứng hấp rồi chứ?"
Ta cầm lấy đạo thánh chỉ như một củ khoai nóng, nghe lời nàng ấy nói mà không nhịn được trợn mắt :
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Nói bậy, trứng là do chính tay ngươi từ chuồng gà lấy ra, quá trình ta làm ngươi đều thấy rõ, chẳng lẽ ngươi không biết trứng đó chính tông đến mức nào sao?"
Nguyên liệu chính tông, cách làm chính tông, hương vị cũng chính tông, rõ ràng là món trứng hấp đơn giản không thể giản dị hơn.
Còn về việc tại sao Tề Nghiên lại đột nhiên "phát điên" phong ta làm Hoàng hậu?
Tất cả đều bắt đầu từ vị đại thần đã tấu lên xin Thánh thượng làm đầy hậu cung.
Trước kia cứ dâng một mỹ nhân là c.h.ế.t một người, nên các quan không dám tấu xin nạp phi nữa.
Nhưng nay thấy ta, một công chúa không được sủng ái của nước chư hầu, vẫn bình an vô sự lâu như vậy, ý nghĩ của họ lại bắt đầu sống dậy.
Ngày ta đi dâng trứng hấp, vị đại thần trung thành này vừa tấu xong, rằng sau khi dẹp yên loạn lạc, mấy tiểu quốc đã bị thôn tính cũng muốn dâng công chúa đến hòa thân.
Có lẽ Tề Nghiên sau khi bận rộn việc nước cũng cảm thấy nhàm chán, liền đồng ý.
Rồi ta bước đến, để lại một chút ấn tượng, khiến hắn nhớ ra hậu cung không phải hoàn toàn trống không.
Ta đoán hắn cũng ngại phiền phức, nên dứt khoát phong ta làm Hoàng hậu, để khỏi phải nghe đám đại thần kia tấu lên ai thích hợp làm Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Dù sao thì trước đó ta đã "sủng ái khắp hậu cung", nay thành Hoàng hậu cũng rất hợp lý.
Chỉ là, nhìn hai người mới tươi tắn rực rỡ trước mắt, ta có chút đau đầu.
Trời cao có thấu, ta chỉ muốn yên ổn trồng rau nuôi gà, chứ không muốn quản lý hậu cung chút nào…
Nhưng Tề Nghiên lấy vườn rau và chuồng gà ra uy h.i.ế.p ta, vì thế ta chỉ còn cách gắng gượng làm một Hoàng hậu hiền thục suốt một ngày.
Đến tối, ta đã như một phế nhân, vừa để Tiểu Thúy xoa bóp vai, vừa than vãn:
"Trâm cài đầu của Hoàng hậu Đại Tề các ngươi sao lại nặng như vậy chứ?"
Ta thấy trâm cài của Hoàng hậu nước Ân chúng ta rất nhẹ
Chỉ có thể nói không hổ là phong thái của đại quốc, trâm cài cũng có "trọng lượng" của đại quốc.
Tiểu Thúy thì vui vẻ hớn hở, miệng cười toe toét, "Nương nương, điều này chứng tỏ trọng lượng của Hoàng hậu lớn đó ạ.
Hơn nữa, như vậy thì sau này dù có ai muốn tranh sủng với người, cũng không thể uy h.i.ế.p được địa vị của người."
"Ban ngày nô tỳ thấy Lương phi sắc mặt không tốt, chắc chắn không phải là người dễ đối phó.
Thục phi thì có vẻ im lặng, nhưng nương nương cũng phải cẩn thận, chó cắn không sủa..."
Không biết nữ tử này còn nhỏ tuổi mà đâu ra ý chí cung đấu mạnh mẽ thế.
Ta nghe mà đau đầu, liền ngắt lời nàng ấy, "Tối nay cho gà ăn chưa?"
Tiểu Thúy: "Vâng, nô tỳ đi ngay..."
Thế là tai ta được yên tĩnh.
Khi sắp đi ngủ, Tề Nghiên đến, cũng không làm gì, chỉ ôm eo ta rồi định ngủ.
Trước khi ngủ, hắn vùi đầu vào cổ ta hít hà, đột nhiên hỏi:
"Nàng đổi hương liệu sao?"
Ta đã gần ngủ say, cố mở mắt ra nói:
"Không có, thần thiếp chưa bao giờ dùng hương liệu. Có lẽ là ban ngày gặp hai vị muội muội, nên bị vương lại mùi hương chăng."
Mùi hương của ta chắc chỉ có mùi cải trắng... Ban ngày, Thục phi quả thật có một mùi hương thoang thoảng, rất dễ chịu, nghe nói là bí phương của nhà nàng ấy.
Tề Nghiên lại không vui, kéo ta dậy :
"Đi tắm đi."
"Thần thiếp đã tắm rồi."
Ta ngáp một cái, chỉ thấy hắn thật kỳ lạ.
"Đi gội đầu đi," giọng hắn lạnh nhạt, nhưng không cho phép phản bác.
"Hoặc Trẫm không ngại kéo nàng đi tắm chung đâu."
Cơn buồn ngủ lớn đến mấy cũng bay biến, ta lại uể oải bò dậy, gội đầu qua loa, tóc còn ướt sũng đã muốn ngủ, bị Tề Nghiên giám sát suốt quá trình kéo lại, "Lại đây."
Khi ta thực sự buồn ngủ, thì hoàn toàn không kiềm chế được, chuyện gì xảy ra cũng không thể ngăn cản ta ngủ.
Tề Nghiên tựa vào giường, ta cố gắng chống lại cơn buồn ngủ để nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn, rồi nghĩ một lát, dứt khoát chen vào lòng hắn, gối đầu lên n.g.ự.c hắn mà ngủ.
Nửa tỉnh nửa mơ, dường như nghe thấy hắn thở dài một tiếng, rồi lấy một chiếc khăn giúp ta lau tóc.
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì đến ta đâu?
Ta ôm cái lò sưởi khổng lồ ngủ ngon lành.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Tiểu Thúy nói với ta, Tề Nghiên đã miễn việc thỉnh an hàng ngày, còn dặn dò Thục phi đừng đến cung ta khi không có việc gì.
Ta vốn không muốn dậy sớm chỉ để nghe vài câu thỉnh an, nên rất vui mừng.
Nhưng Thục phi lại không vui, ba lần bảy lượt mời gọi, nói rằng nếu nàng ấy không thể đến cung ta, thì mong ta có thể đến cung nàng ấy ngồi chơi.
Ta không muốn đi, nhưng Tiểu Thúy cứ lải nhải bên tai:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hong-nhan-vo-han/4.html.]
"Nương nương, đây là cơ hội tốt để thị uy đó ạ."
Ta đau đầu, đành mang theo một đĩa bánh hoa đào mà đi.
Thục phi tên là Lương Tri Ý, vốn là công chúa nhỏ nhất của nước Lương.
Nghe nói sau khi nước Lương bị thôn tính, nam nhân , hài tử trưởng thành trong tông tộc nàng ấy đều bị c.h.é.m đầu, chỉ còn lại nàng ấy và đệ đệ nhỏ được ở lại huyện Lương.
Giờ đây, vài năm trôi qua, nàng ấy lại được chính đệ đệ ruột đưa vào cung.
Lương Tri Ý có vẻ ngoài của một thiếu nữ vùng sông nước Giang Nam, thân hình mảnh mai.
Chỉ cần nàng ấy ngồi ở đình nghỉ mát thôi, cũng đã giống như một bức tranh thủy mặc.
"Hoàng hậu nương nương vạn an."
Thấy ta đến, nàng ấy dịu dàng hành lễ, "Thiếp sớm đã nghe danh tiếng của nương nương, luôn muốn được gần gũi với người.
Hôm qua vội vàng, chưa thể nói chuyện nhiều với nương nương, nên hôm nay mời người đến Thính Vũ Hiên. Nương nương sẽ không để bụng chứ?"
Giọng nàng ấy ấm áp và dễ nghe, mang chút mềm mại của vùng Giang Nam, thêm cả mùi hương thoang thoảng trên người, khiến cơ thể ta mềm nhũn một nửa.
"Không, không sao."
Tiểu Thúy nhéo tay ta, ý muốn ta phải thể hiện chút uy nghiêm của Hoàng hậu.
Ta thì lười quản, vui vẻ đưa đĩa bánh hoa đào cho nàng ấy, "Điểm tâm do cung ta làm, ngươi nếm thử xem."
Lương Tri Ý khẽ cười, ăn từng miếng nhỏ.
Một lúc sau ăn hết một miếng, phần còn lại đều vào bụng ta.
"Nương nương nhìn gầy gò, mà khẩu vị lại tốt đến vậy." Nàng ấy cười nói.
Ta nghe vậy cũng không giận, "Đều là lương thực mà, không thể lãng phí."
Trong lòng thầm nghĩ, ta thật ra cũng không gầy, chỉ là đều giấu đi rồi.
Tề Nghiên thích véo những chỗ mềm mềm ở eo ta mà đùa.
Không đúng, sao lại nghĩ đến hắn rồi?
Ta và hắn tính ra mới ngủ cùng nhau hai lần, sao những chi tiết như thế cũng nhớ rõ?
Ta lơ mơ suy nghĩ, một lúc sau mới nghe rõ Lương Tri Ý đang hỏi ta điều gì.
Nàng ấy hỏi Tề Nghiên thích ăn gì, nàng ấy muốn tự tay làm một món để đưa qua.
Ta nghĩ một lát, không chắc chắn lắm "Có lẽ là... trứng hấp?"
Lương Tri Ý: "?"
Tối đến, Tề Nghiên lại đến, đến sớm hơn hôm qua, vì thế vừa vào đã ngửi thấy mùi hương trên người ta.
"Đi gặp Thục phi rồi à?"
Hắn hỏi vậy, nhưng dường như không bất ngờ, rồi quay đầu dặn người hầu hạ ta tắm rửa thay y phục.
Khi ta bước ra với mái tóc ướt, hắn liền kéo ta lại, cầm chiếc khăn trong tay giúp ta lau tóc.
Mọi động tác đều rất thuần thục, ta còn chưa kịp phản ứng đã tựa vào lòng hắn.
Ta sau đó mới nhận ra, "Bệ hạ không thích mùi hương trên người Thục phi sao?"
Giọng hắn lười nhác, "Trẫm không thích."
"Ồ, vậy sau này Bệ hạ muốn đến thì nói trước một tiếng, thần thiếp sẽ đi tắm rửa sạch sẽ."
Động tác của hắn khựng lại, khẽ cười một tiếng, "Không tò mò vì sao Trẫm không thích sao?"
"Bệ hạ tự nhiên có lý lẽ của mình."
Chủ yếu là ta lười hỏi, vạn nhất đụng đến chuyện cũ xưa gì đó thì không hay.
Hắn rời ra một chút, nâng cằm ta lên, cười nói:
"Vậy Hoàng hậu phải chuẩn bị trước cũng vất vả, hay là vì Trẫm, đừng qua lại với Thục phi nữa, được không?"
Ta thành thật nói :
"Mọi người đều ở trong cùng một cung, điều đó có vẻ không thực tế cho lắm?"
Ánh mắt Tề Nghiên dần sâu thẳm, tuy miệng cười nhưng đôi mắt lại lạnh lùng, giống như mặt hồ đóng băng trong đêm đông, phản chiếu ánh trăng u tối, giả vờ như vẫn đang chầm chậm chảy.
Dù ta có ngốc cũng nhận ra có điều không ổn, ngay lập tức tỏ ra yếu thế
"Nếu Bệ hạ đã yêu cầu, thần thiếp sẽ tuân theo."
Ánh sáng trên mặt hồ lóe lên, "Ngươi nghe lời Trẫm như vậy sao?"
Ta gật đầu như bổ củi, "Vâng, vâng."
Dù sao thì ngươi mới là ông chủ lớn của cung này.
Hơn nữa, Thính Vũ Hiên thực sự rất xa, ta cũng lười đi lắm...
Tề Nghiên: Nàng ấy thật nghe lời, trong lòng có ta.
Ân Dao: Nam nhân còn không thiết thực bằng một con gà mái già.
--------------------------------------------------