Lương phi tên là Giang Ninh Dao, nguyên là công chúa của nước Giang.
Nước Giang vì đầu hàng kịp thời nên về cơ bản không có ai chết, cả gia đình họ Giang cũng sống yên ổn ở huyện Giang.
Còn chuyện nàng ấy vào cung lần này, hoàn toàn là vì phụ thân nàng ấy muốn lấy lòng Tề Nghiên, nên mới đưa nàng vào.
Con mèo vằn là Giang Ninh Dao mang vào cung, không ngờ vào lúc đó đã mang thai.
Một tháng trước vừa sinh ba con mèo con, giờ chỉ còn sống sót một con.
Nàng ấy đã xin lỗi về tội lỗi của Mimi, nhưng dường như vẫn cảm thấy không yên lòng, đề nghị đợi mèo con lớn được ba tháng thì sẽ tặng ta nuôi.
Ta thấy nàng ấy rất không nỡ, chiếc khăn tay trong tay cứ vặn đi vặn lại, liền nói:
"Cũng không sao, cùng lắm thì ngươi tìm con gà khác trả lại cho ta."
Giang Ninh Dao cắn môi, kiên quyết nói:
"Không được, nương nương, thần thiếp nhất định sẽ để Mimi chịu trách nhiệm về cái c.h.ế.t của Cục Cục."
Lần này đến lượt ta, "Được rồi, cũng được."
Đến khi ta đến cung nàng ấy xem mèo con, ta mới hiểu tại sao nàng ấy lại kiên quyết như vậy.
Bởi vì đứa con của Mimi sinh ra có chút lộn xộn, đen thui, theo lời Giang Ninh Dao nói, thì giống một miếng giẻ rách.
"Không biết là con mèo đực vô lương tâm nào đã làm, chắc là tướng mạo cũng chẳng ra sao, lại còn làm hại Mimi."
Nàng ấy đầy vẻ phẫn hận.
Ta nhìn chằm chằm vào mèo con, lại không nghĩ vậy, "Cũng dễ thương mà, vậy đợi nó lớn một chút, cho ta nuôi đi."
Giang Ninh Dao gãi gãi đầu
"Vậy nương nương có muốn đặt tên cho nó không?"
Ta vuốt cằm, "Thì cứ nghe theo lời ngươi, gọi là Giẻ Rách đi."
Giang Ninh Dao: "..."
Ta và Giang Ninh Dao cứ thế bắt đầu qua lại.
Vì Giẻ Rách còn nhỏ và Mimi canh chừng rất chặt, không tiện mang đi mang lại, nên ta hiếm khi ra ngoài, thỉnh thoảng lại đến Thiện Hi đường của Giang Ninh Dao.
Giang Ninh Dao có chút tính cách tiểu thư, nhưng bản tính không xấu, dễ đối phó hơn Lương Tri Ý nhiều.
Quan trọng hơn, khi ta đưa bánh hoa đào cho nàng ấy, nàng ấy ăn còn nhiều hơn cả ta, ta liền thấy người này có thể kết giao.
Giang Ninh Dao rất lắm lời, trước kia chắc là nói chuyện với Mimi.
Bây giờ ta đến rồi, liền kéo ta lại mà nói.
Nàng ấy nói trước đây nghe đồn đều tưởng ta là mỹ nhân rắn rết, tâm cơ sâu nặng, khó mà ở chung.
Giờ gặp mới biết, tin đồn không thể tin.
Ta nghiêm túc sửa lời nàng ấy, "Cũng không phải tất cả đều không thể tin."
Nàng ấy ngẩn ra, "Hả?"
Ta nói từng câu từng chữ, "Ta quả thật là một mỹ nhân."
Giang Ninh Dao: "..."
Thật ra, mẹ ta vốn là người Tề quốc, vì quá xinh đẹp như tiên nữ nên bị phụ hoàng ta cưỡng ép bắt về làm phi tử, cuối cùng uất ức mà chết.
Còn những huynh đệ tỷ muội của ta, tuy có vài phần giống ta, nhưng rốt cuộc không có người mẹ xinh đẹp như mẹ ta, nên dung mạo cũng không bằng ta.
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
Chắc cũng vì ta quá giống mẹ nên phụ hoàng không muốn nhìn thấy ta, sợ lại nhớ về việc mình đã làm hại một người nữ tử vô tội.
Năm ta cập kê, cái tên quốc sư chó má kia đã bói một quẻ cho ta, nói ta là hồ ly tinh chuyển thế, hồng nhan họa thủy, định sẵn sẽ họa quốc ương dân, tệ lắm thì cũng khắc phu khắc tử.
Thế nên, triều đình nước Ân không một ai dám cưới ta.
Không tìm được phò mã, ta cứ thế ở vậy bốn năm, thành một cô gái già.
Sau đó, ta bị phụ hoàng "thông minh tuyệt đỉnh" của ta gả cho Tề Nghiên.
Ai cũng nói hồng nhan họa thủy, ngay cả bà v.ú đã nuôi ta từ nhỏ cũng nói, dung mạo xinh đẹp này đối với ta chỉ e là tai họa.
Nhưng ta nghĩ, ai mà biết được có khi lại là trong họa có phúc thì sao?
Ví dụ như bây giờ, ta có thể thành Hoàng hậu, dung nhan này chắc chắn có công lao.
Giang Ninh Dao lại dám chê ta :
"Thật là ba hoa, nói về nhan sắc, ta vẫn thích Thục phi hơn, chỉ là tính cách nàng ấy hơi kỳ lạ, ta thực sự không hợp."
Cuối cùng lại tám chuyện với ta:
"Ta nghe nói, nhà họ Lương vẫn luôn không yên phận. Thục phi gần đây được sủng, ta nghe nói chuyện này không thể không liên quan đến đệ đệ của nàng ấy."
Đệ đệ của Lương Tri Ý, nghe nói là một người có chí lớn, vốn đã bị giáng làm thường dân, nhưng không biết bằng cách nào lại trà trộn vào quân đội.
Trong lần dẹp loạn không lâu trước đây đã lập được không ít chiến công, bây giờ cũng xem như là một thiếu tướng đàng hoàng.
Ta vừa gãi cằm Giẻ Rách, vừa cảm thán:
"Một câu chuyện thật truyền cảm hứng."
Giang Ninh Dao liếc ta một cái, "Này, ngươi không có suy nghĩ gì sao?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hong-nhan-vo-han/6.html.]
"Suy nghĩ gì?"
Nàng ấy dùng khuỷu tay chọc chọc ta, "Trước đây không phải ngươi được sủng nhất sao?
Bây giờ Bệ hạ đã lâu như vậy không đến tìm ngươi..."
Ta như lại nhìn thấy Tiểu Thúy, vô cùng bất lực, "Hậu cung chẳng phải là như vậy sao?
Lo lắng nhiều như thế làm gì, chi bằng ăn ngon ngủ tốt. Ngươi nói có đúng không, Giẻ Rách?"
Giẻ Rách: "Meo oao..."
Ta gật đầu, "Ngươi xem, nó cũng đồng ý với ý kiến của ta."
Giang Ninh Dao: "..."
Tối đến, khi chuẩn bị ngủ, ta vẫn nghĩ đến Tề Nghiên, không nhịn được hỏi Tiểu Thúy:
"Bệ hạ đã bao lâu không đến chỗ chúng ta rồi?"
"Hơn một tháng rồi."
Tiểu Thúy giật mình, "Nương nương sao đột nhiên lại hỏi vậy?
Không phải người bị sốt rồi chứ?"
Ta hất tay nàng ấy ra, dở khóc dở cười, "Ngươi mới bị sốt đấy, càng ngày càng không biết trên dưới là gì."
Nhưng sợ cái gì thì cái đó đến, nửa đêm ta hiếm khi tỉnh dậy, chỉ thấy nóng nực vô cùng.
Vừa sờ, có người đang ôm ta, hồn ta lập tức bay mất, "Ai?"
Trên đầu truyền đến giọng nói lạnh nhạt quen thuộc, mang chút trêu chọc:
"Làm nàng tỉnh giấc rồi sao? Thật hiếm có."
"Bệ hạ? Tối nay người không phải ở lại Thính Vũ Hiên sao?"
Ta thấy cửa sổ hé mở, thở phào nhẹ nhõm, "Bệ hạ trèo cửa sổ vào sao?"
Hắn cũng không biết ngượng, "Ừ. Sao lại tỉnh? Nằm mơ à?"
"Bị nóng mà tỉnh," ta rất thành thật, vừa nói vừa đẩy hắn, "Bệ hạ, người đừng ở gần quá..."
Nóng đổ mồ hôi lát nữa lại phải tắm, điều này thật quá mệt mỏi.
Tề Nghiên ngược lại siết chặt eo ta hơn, tiện tay véo một cái, "Ừm" một tiếng, "Xem ra Hoàng hậu của Trẫm gần đây sống không tệ."
Ta cảm thấy giọng hắn lạnh lùng, như tâm trạng không tốt, liền nói đùa:
"Có lẽ là vì thần thiếp đã ăn gà mái già, tẩm bổ tốt hơn chăng."
Hắn thực sự bật cười một cách trầm trầm, vùi đầu vào cổ ta cắn một cái.
Cắn hơi mạnh, ta theo bản năng "hừ" một tiếng, liền cảm thấy cơ thể hắn càng nóng hơn.
"Ân Dao."
Hắn hiếm khi gọi tên ta, gọi xong lại không nói gì nữa.
Ta cảm nhận được một vài thay đổi, khẽ gọi hắn:
"Bệ hạ?"
Hắn siết chặt không cho ta động đậy, có chút nghiến răng nghiến lợi, "Im miệng."
"Ồ."
Thế là ta không nói nữa, cũng không động đậy.
Gọi là "tâm tĩnh thì tự nhiên mát", dần dần, ta cũng không còn cảm thấy nóng nữa, cứ thế theo tiếng thở của Tề Nghiên mà ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Tiểu Thúy nói, không thấy Bệ hạ.
Chắc là Tề Nghiên buổi sáng lại trèo cửa sổ về Thính Vũ Hiên rồi.
Về chuyện này, ta chỉ muốn nói:
Thật biết cách hành hạ người khác…
Thế nên, đợi đến khi Tề Nghiên lại trèo cửa sổ vào làm ta tỉnh giấc, ta không nhịn được thở dài:
"Bệ hạ, người hoàn toàn không ngủ sao?"
Hắn bóp cằm ta, ánh mắt rất nguy hiểm, "Không muốn Trẫm đến?"
"Không phải, Bệ hạ lúc nào cũng có thể đến, chỉ là động tác có thể nhỏ nhẹ hơn một chút không..."
Nửa đêm bị đánh thức, thực sự rất khó chịu.
Hắn không buông tha, "Vậy nàng có muốn Trẫm đến không?"
Bản năng sinh tồn của ta trỗi dậy, "Rất muốn, vô cùng muốn, nằm mơ cũng muốn Bệ hạ đến."
Hắn nhếch khóe miệng, hiển nhiên là không tin, nhưng tâm trạng đã tốt hơn một chút, thậm chí còn thuận nước đẩy thuyền, "Vậy sau này Trẫm ngày nào cũng đến.
" Ta: "Cũng được, người vui là được..."
Cùng lắm thì, ban ngày ta ngủ nhiều hơn một chút..
--------------------------------------------------