Tề Nghiên ở lại Thính Vũ Hiên ba ngày, đợi Lương Tri Ý cuối cùng cũng tỉnh lại, phong nàng ấy làm quý phi.
Đệ đệ nàng ấy là Lương Chí Mẫn được phong làm tướng quân, được lệnh đợi đến mùa thu sẽ tiến quân vào nước Ân.
Ta ở Hoa Ninh cung sống yên ổn, mỗi ngày đều lấy Giẻ Rách ra trêu đùa làm niềm vui.
Đáng tiếc, cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.
Bên ngoài đã nổi lên lời đồn, nói rằng chuyện ám sát do nước Ân làm có liên quan đến Hoàng hậu, thậm chí đã có đại thần tấu lên, nên điều tra ta một cách cẩn thận.
Vừa hay, một con bồ câu đưa thư bị Giẻ Rách bắt được.
Ta lấy phong thư mật ở chân nó, đến Ngự thư phòng tìm Tề Nghiên.
Tính ra ta và hắn cũng đã bảy tám ngày không gặp, bầu không khí không còn hòa thuận như trước.
Tề Nghiên gầy đi một chút, thần sắc cũng lạnh lùng hơn, nhưng khi thấy người đến là ta, ánh mắt vẫn dịu đi vài phần :
"Thư mật của nước Ân, Hoàng hậu cứ thế mang đến sao?"
Trong thư, phụ hoàng ta đề ra một kế sách ngu ngốc, muốn ta nội ứng ngoại hợp ám sát Tề Nghiên, để tránh nước Ân bị thôn tính.
Ngay cả một kẻ vô dụng như ta cũng cảm thấy cạn lời.
Chưa nói đến việc nữ nhi của người có làm được hay không, cho dù Tề Nghiên bị giết, chẳng lẽ Tề quốc lại không đánh nổi nước Ân hay sao?
Nhưng bức thư này cũng có một điểm tốt, đó là nó chứng tỏ việc ám sát trước đó không phải do nước Ân làm.
Dù sao thì cùng một kế sách không thể dùng hai lần.
Ta thành thật nói mình không có gan đó, mọi chuyện đều nghe theo Bệ hạ quyết định.
Tề Nghiên không nói gì, vuốt ve tờ giấy, một lúc lâu mới nói:
"Ân Dao, nàng có hy vọng Trẫm c.h.ế.t không?" Ta ngây ngốc lắc đầu.
Hắn cười, "Nhưng nếu Trẫm diệt nước Ân của nàng, g.i.ế.c hết cả tộc nàng, nàng có hy vọng Trẫm c.h.ế.t không?"
Ta ngẩn ra một lúc lâu, thành thật đáp:
"Thần thiếp không biết."
"Từ khi thần thiếp vào cung, Bệ hạ luôn đối xử với thần thiếp rất tốt, hơn nữa thần thiếp cũng có nghe nói về những việc Bệ hạ làm ở triều chính.
Đối với thần thiếp, Bệ hạ là một vị vua nhân từ, nên sống thọ sánh cùng trời đất."
Hắn nghe như không nghe, chỉ từ từ đi đến trước mặt ta, nâng cằm ta lên.
Ánh mắt hắn mờ mịt không rõ, "Vậy còn lòng riêng của nàng? Hy vọng ta c.h.ế.t không?"
Giọng hắn nhàn nhạt, nhưng lại khiến ta nhớ đến hắn vào ban đêm, hơi thở dồn dập, đôi môi thỉnh thoảng thốt ra tên ta.
"Ân Dao..." Hai chữ ngắn ngủi được hắn nói ra đầy vẻ triền miên.
Ta dường như bị ánh mắt sâu như đầm lầy của hắn mê hoặc, không kiềm được mà đáp:
"Không hy vọng."
Vừa dứt lời, hắn đã cúi xuống hôn lên môi ta, đợi đến khi ta khó thở mới quyến luyến rời đi, cười mãn nguyện.
"Vậy Trẫm sẽ sống thật tốt."
Nói ra một cách nhẹ nhàng, nhưng lại như thề một lời thề quan trọng.
Ta trong lòng thắc mắc, hắn dễ dỗ dành đến vậy sao, sờ sờ đôi môi hơi sưng, hỏi ra câu hỏi đã ấp ủ từ lâu:
"Vậy Bệ hạ đối với Thục quý phi?"
Có chút vượt quyền rồi, nhưng ta không hiểu vì sao, lại muốn hỏi.
Hắn đã ngồi lại chỗ cũ, ôm ta vào lòng, không chút bận tâm nói:
Hi ! Bạn đang đọc truyện của nhà dịch Mây Trên Núi.
Follows Fanpage FB ( Mây Trên Núi ) để nhận thông báo ngay khi có truyện mới nhé!
"Chỉ là diễn kịch thôi."
"Nhưng nàng ấy dù sao cũng đã đỡ một đao cho người."
Hắn đã bắt đầu xoa nắn sau gáy ta, "Vậy thì sao?
Nếu đỡ đao mà Trẫm phải yêu thích người đó, thì trong cung đã có không dưới mười thị vệ từng đỡ đao cho Trẫm, chẳng lẽ Trẫm phải yêu thích tất cả sao?"
Cũng phải.
Sau đó Tề Nghiên không nói chuyện quốc sự nữa, chỉ lười nhác tựa vào người ta, dường như đã lâu không được nghỉ ngơi, mệt mỏi vô cùng.
Hắn có lẽ đang chơi một ván cờ lớn, mà bây giờ ta coi như đã cùng chiến tuyến với hắn, ít nhất là sinh tử tương quan.
Không mong giúp được gì, chỉ cần không gây rắc rối là được.
Thế là ta cứ như vậy để hắn ôm cả một buổi chiều.
Trước khi đi, hắn gọi ta lại, hỏi tên chữ lúc nhỏ của ta.
"Yểu Yểu," mặt ta hiếm khi đỏ lên, "Lấy từ 'Thánh đường tre xanh, tiếng chuông vang vọng'."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hong-nhan-vo-han/8.html.]
"Yểu Yểu," hắn nhấm nháp hai chữ đó, đầy vẻ thích thú, "Rất hợp với nàng, nghe rất hay."
Ta tức giận trừng mắt nhìn hắn, vội vã chạy đi như muốn trốn.
Những ngày tiếp theo, Tề Nghiên vẫn ngày ngày đến thăm Lương Tri Ý, bề ngoài cũng rất lạnh nhạt với ta.
Chỉ là nửa đêm lại bắt đầu trèo cửa sổ, rồi cắn ta một trận.
Hai chữ "Yểu Yểu" được hắn biến tấu thành đủ kiểu.
Hắn còn thỉnh thoảng yêu cầu ta gọi tên chữ của hắn:
"Mặc Chi."
Hắn cười ta như một tờ giấy trắng, còn hắn như cây bút, có thể vung bút vẽ mực, thỏa sức sáng tạo.
Về chuyện này, ta chỉ có một câu muốn nói:
"Bệ hạ, có chút buồn nôn rồi..."
Hắn cắn một cái vào sau gáy ta, "Gọi ta là gì?"
Ta: "..."
"Mặc Chi, có chút buồn nôn rồi."
Hắn cũng không giận, hôn lên mặt ta, cười khúc khích.
Cứ thế hoang đường hơn nửa tháng, cơ thể Lương Tri Ý đã khỏe hơn nhiều, Tề Nghiên liền lệnh cho Lương Chí Mẫn dẫn binh tiến vào nước Ân.
Khi thánh chỉ được ban ra, ta vẫn không khỏi cảm thấy bất an.
Cứ như một khi chiến tranh nổ ra, giữa ta và Tề Nghiên sẽ mãi mãi có một bức tường ngăn cách.
Dù sao thì, ta vốn là công chúa của nước Ân.
Lúc này, Lương Tri Ý vừa mới khỏi bệnh đã tìm đến ta, đưa cho ta một tờ giấy nhỏ, "Gió thu nổi, trống trận gầm vang."
Ta không hiểu ý tứ của nàng ấy, nhưng vẫn gặp.
Nàng ấy thân hình mảnh mai, yếu đuối như cây liễu, nhưng đôi mắt lại toát lên vẻ kiên cường :
"Nương nương, thần thiếp có một câu thơ không hiểu, muốn thỉnh giáo người."
Ta: "?"
Nàng ấy nói tiếp:
"Giang Nam Giang Bắc cố hương xưa, ba mươi năm qua giấc mộng thôi."
Nương nương có biết ý trong đó không?"
Ta: "Không biết..."
Từ khi sinh ra ta không có thầy dạy dỗ, cầm kỳ thi họa đều không biết gì.
Có thể đọc được chữ là nhờ bà v.ú đã nuôi ta.
Lương Tri Ý hiển nhiên không ngờ đến tình huống này, kinh ngạc lại xen lẫn chút tức giận :
"Nương nương, đây là câu thơ thể hiện nỗi đau mất nước!"
Ta gật đầu, "Ồ! Thì ra là vậy."
Lương Tri Ý ngẩn ra, trừng mắt nhìn ta.
Ta lại hỏi:
"Không phải ngươi đã biết ý nghĩa rồi sao?"
Vẻ mặt nàng ấy đã có chút xấu hổ, hít một hơi thật sâu mới nói tiếp:
"Nương nương, Bệ hạ đã quyết định xuất binh nước Ân. Dự tính, không quá ba tháng, nước Ân sẽ... Nương nương, mối hận mất nước, sao có thể quên được!"
Ta bị cảm xúc mãnh liệt của nàng ấy làm cho sợ hãi, co người lại, "À... không phải bây giờ vẫn chưa mất nước sao?
Lời này của ngươi, có nói thì cũng nên đợi ba tháng sau hãy nói chứ?"
Lương Tri Ý: "..."
Cuối cùng Lương Tri Ý bỏ đi, mang theo ánh mắt "sắt không thành thép" mà ta vô cùng quen thuộc.
Sau khi nàng ấy đi, Tiểu Thúy cẩn thận hỏi ta:
"Nương nương, Bệ hạ thật sự muốn..."
Ta xoa xoa con Giẻ Rách trong lòng, chỉ thở dài:
"Tiểu Thúy, thật đáng tiếc là nương nương của ngươi, thật sự chỉ là một kẻ vô dụng."
Chỉ có vẻ ngoài xinh đẹp, không làm được vị anh hùng lật ngược thế cờ.
--------------------------------------------------