Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HƯỚNG VỀ ÁNH SÁNG

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

*

Nhân lúc mẹ Hứa mải suy nghĩ và buông tay, tôi nhanh chóng chạy đến bên bà nội.

Bàn tay đen sạm của bà nắm chặt một chiếc khăn tay. Trước đó, bà đã lén dùng khăn lau nước mắt.

Tôi ôm chầm lấy bà, như hồi bé vẫn thường làm. Quay đầu nhìn về phía cha mẹ Hứa, tôi kiên định nói:

"Có những ân tình trên đời không thể đo đếm bằng tiền bạc. Bà nội đã nuôi dưỡng con, nếu mọi người chê bà, hãy để con cùng đi."

Cha mẹ Hứa nhìn nhau rất lâu, không nói lời nào.

Tôi biết mẹ Hứa là người dễ xúc động, cũng dễ bị những lời tình cảm làm mủi lòng. Bà vừa kéo tay cha Hứa, vừa khóc nghẹn:

"Hãy làm theo ý Hạ Hạ. Nếu A Minh và Gia Gia đối xử với tôi được như thế, tôi không biết sẽ được bao người ngưỡng mộ."

Đúng vậy, ngay cả sự xúc động của bà cũng mang tính cao ngạo. Với bà, những tình cảm giữa con người chỉ là một công cụ để trang trí và phô bày.

Thậm chí, sự thiện chí bà thể hiện với tôi lúc này cũng chỉ nhằm mong rằng tôi sẽ gắn bó, trung thành với bà giống như với bà nội tôi.

Dù vậy, mục đích của tôi đã đạt được. Bà nội được phép ở lại nhà họ Hứa và nhận sự đối xử như một vị khách.

Hiếm hoi lắm, cha Hứa mới khen ngợi tôi:

"Không hổ danh là con gái của Hứa Trạch, trọng tình nghĩa, biết ơn nghĩa."

Nhưng tôi không quan tâm đến lời khen ấy. Ánh mắt của ông ta khi nhìn tôi chẳng khác nào đánh giá một món hàng hóa chuẩn bị được mang đi rao bán.

Tôi không muốn trở thành một Hứa Gia Gia thứ hai, một hình ảnh giả tạo được tô vẽ bằng những bông hoa và lời nói dối.

Khi cha Hứa cảm ơn bà nội đã "dạy dỗ" tôi tốt, tôi nhanh chóng ngắt lời ông, dắt bà về phòng của mình.

*

Phòng ở của nhà họ Hứa rộng rãi, sạch sẽ, không bị dột hay lạnh lẽo như căn nhà cũ. Điều này khiến bà nội có chút không quen.

Ngồi bên giường, tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay bà, nói:

"Đây vốn là trách nhiệm mà cha mẹ con phải gánh vác từ trước. Bà đã thay họ nuôi con bao nhiêu năm, giờ đây cứ yên tâm sống tại đây, không có gì phải áy náy cả."

Tôi nói thêm:

"Chẳng bao lâu nữa, con sẽ tự lập. Con cũng có thể kiếm tiền, dù ít hay nhiều, bà sẽ không còn phải sống trong một căn nhà tồi tàn, chỉ cần gió mạnh là có thể bị cuốn bay đi."

Đôi mắt đục ngầu của bà lại ngân ngấn nước. Bà gật đầu liên tục, rồi ôm tôi vào lòng:

"Bà tin con, bà tin. Hạ Hạ của bà là đứa trẻ tốt nhất trên đời."

*

Bỗng có tiếng gõ cửa vang lên.

Hứa Minh bước vào, ánh mắt đầu tiên dừng lại trên đôi mắt còn hoe đỏ của tôi, sau đó chuyển sang hình ảnh tôi và bà nội đang ôm chặt lấy nhau.

Anh ta xin lỗi, một lần nữa. Có vẻ gần đây anh ta luôn phải xin lỗi tôi.

"Lúc nãy, mặc dù tôi ngăn cản không cho bà nội vào phòng giúp việc, nhưng thật ra cũng chỉ là vì tôi nghĩ đó là phép lịch sự tối thiểu của gia đình giàu có. Trước đây, tôi chưa từng nhận ra rằng trên đời này, có những tình cảm không thể mua được bằng tiền bạc."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huong-ve-anh-sang/5.html.]

Để bày tỏ thành ý, kể từ hôm đó, Hứa Minh bắt đầu gọi bà nội là “bà” giống như tôi.

Ban đầu, bà nội không dám đáp lại, nhưng rõ ràng bà rất quý mến anh ta.

Trong khả năng của mình, bà chăm sóc Hứa Minh từng chút một. Lúc đầu, anh ta còn từ chối, vì không quen với sự quan tâm mà không phải trả lương.

Nhưng rồi, có lần Hứa Minh bị cảm cúm nặng, sốt cao liên tục. Bà nội không ngủ suốt đêm, chăm sóc anh ta từng li từng tí.

Cứ nửa tiếng một lần, bà lại thay khăn ướt đặt lên trán anh.

Lần cuối cùng tôi thay khăn ướt cho Hứa Minh, cơn sốt của anh ấy đã hạ. Trong ánh mắt anh ánh lên một tia sáng ươn ướt, và anh dõi theo bóng dáng còng lưng của bà nội khi bà bước ra ngoài, rất lâu, rất lâu.

Từ đó, Hứa Minh không còn phản kháng việc để bà chăm sóc nữa.

Anh bắt đầu thoải mái tiếp nhận sự quan tâm và chăm lo từ bà. Thậm chí, thỉnh thoảng còn làm nũng với bà.

Có lần, tôi và Hứa Minh cùng năn nỉ bà làm món sườn xào chua ngọt. Cảnh tượng này bị mẹ Hứa bắt gặp khi bà đi ngang qua.

Chiều hôm đó, bà gọi Hứa Minh vào nói chuyện.

Tôi không biết hai người đã nói những gì, chỉ thấy khi rời đi, lớp trang điểm tinh tế trên gương mặt mẹ Hứa đã bị nước mắt làm nhòe.

Còn Hứa Minh, lại trông như vừa trút được gánh nặng lớn, thở phào nói:

"Cuối cùng anh cũng đã nói ra."

"Tại sao?" Tôi hỏi anh.

"Anh đã nói với mẹ rằng, việc phải đóng vai một người con trai cả hoàn hảo như một cỗ máy suốt bao năm qua khiến anh mệt mỏi đến mức nào."

Vừa nói, Hứa Minh vừa cởi chiếc áo đồng phục, dang rộng hai tay rồi thả mình nằm phịch xuống sofa.

 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞  蘭

 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 﫶

 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Động tác này, trước đây anh tuyệt đối không bao giờ làm.

Trước mặt mọi người, anh luôn giữ hình tượng chỉn chu không tì vết.

Nhưng bây giờ, anh ngửa mặt nhìn lên trần nhà, chẳng còn màng đến dáng vẻ, rồi thở dài nói:

"Ha Hạ, em biết không, hồi nhỏ anh cũng từng bị bệnh, nhưng bố mẹ chưa từng chăm sóc anh dù chỉ một lần."

Tôi không ngắt lời, chỉ lặng lẽ lắng nghe. Hứa Minh tiếp tục nói:

"Họ chỉ chăm sóc Gia Gia khi nó bị bệnh, vì những chuyện đó sẽ được truyền thông đăng tải. Nực cười thật. Trước đây, anh thấy thương hại em, nghĩ rằng em đáng thương. Nhưng giờ anh nhận ra, người thực sự méo mó và đáng thương là anh."

Anh tự cười mỉa chính mình.

"Nhờ có bà, anh mới hiểu rằng, tình yêu không phải là món hàng có thể mang ra định giá. Ha Hạ, anh rất ngưỡng mộ em. Em lớn lên giữa bao sóng gió mà chưa bao giờ đánh mất chính mình."

Hứa Minh buông câu nói đó rồi im lặng. Tôi cũng không trả lời, chỉ quay người, cầm xấp bài tập đi vào phòng mình.

Tôi nghĩ, theo một khía cạnh nào đó, tôi thực sự là một người bất hạnh.

Nhưng xét ở khía cạnh khác, tôi lại may mắn hơn rất nhiều người.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HƯỚNG VỀ ÁNH SÁNG
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...