Dù trong suốt quá trình trưởng thành, tôi chẳng có bao nhiêu sự đủ đầy về vật chất, nhưng tình yêu thì chưa bao giờ thiếu.
Tôi có người bà yêu thương tôi hơn tất cả mọi thứ trên đời.
Và bây giờ, tôi đã trở về nhà họ Hứa. Cuối cùng tôi có thể đưa bà đi khám bệnh.
Tôi biết, tuổi bà đã cao. Lần ngã đau hôm mưa hôm đó đã làm tổn thương nghiêm trọng phần lưng của bà.
Nhưng vì không có tiền, bà không thể đến bệnh viện.
Bà thường ngồi lặng lẽ trong phòng, đôi mày cau chặt lại, trông đầy trăn trở.
Thế mà mỗi khi tôi về đến nhà, bà lại nở nụ cười, như thể không có chuyện gì xảy ra.
Hồi đó, tôi sợ cái chết, bà cũng vậy.
Chúng tôi sợ rằng nếu một trong hai người rời đi, người kia sẽ phải sống cô độc giữa thế gian này.
Vì thế, dù là bạo lực học đường hay những nỗi đau bệnh tật, cả hai đều cố nhẫn nhịn.
Nhưng giờ đây, chúng tôi không cần phải chịu đựng nữa.
07
Hứa Gia Gia chuyển ra khỏi nhà họ Hứa, nhưng chúng tôi vẫn là bạn cùng lớp.
Trong mắt người ngoài, cô ấy vẫn là tiểu thư cao quý của nhà họ Hứa.
Vợ chồng nhà họ Hứa chưa từng công khai mối quan hệ giữa tôi và Hứa Gia Gia. Cô ấy vẫn dựa vào danh tiếng nhà họ Hứa để phô trương thanh thế bên ngoài.
Còn tôi, vẫn là Doãn Hạ Hạ.
Vợ chồng nhà họ Hứa chưa từng đề cập đến chuyện đổi họ của tôi, và tôi cũng chưa bao giờ chủ động nhắc đến.
Tôi biết họ vẫn còn liên lạc với Hứa Gia Gia. Trong mắt họ, một cô công chúa từ nhỏ đã được nuông chiều như Hứa Gia Gia, nay mất đi danh phận, đã là quá đáng thương, đủ để bù đắp cho ba năm cô ta từng bắt nạt tôi.
Hôm qua, tôi còn tình cờ bắt gặp hai vợ chồng họ ôm lấy Hứa Gia Gia.
Hứa Gia Gia khóc như mưa trước mặt họ, nói rằng những gì cô ta đã làm với tôi thực sự là vô ý, nói rằng cô ta thực sự rất hối hận, trên đời này không có gì quan trọng hơn ba mẹ.
Cô ta còn nói rằng, những kẻ đã xúi giục cô ta trước kia là vì thân phận tiểu thư nhà họ Hứa nên mới nịnh bợ cô ta. Nếu mất đi danh phận này, tất cả những điều xấu xa sẽ đổ lên đầu cô ta, người bị ức h.i.ế.p sẽ là cô ta.
“Lúc trước con thực sự đã làm những điều không tốt với Doãn Hạ Hạ, nhưng ba mẹ, bi kịch đã xảy ra rồi, chẳng lẽ bây giờ ba mẹ nhẫn tâm nhìn con phải chịu những chuyện như thế sao?”
Cô ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt trắng nõn tinh xảo đầy nước mắt.
Nghe vậy, mẹ Hứa càng siết c.h.ặ.t t.a.y cô ta hơn, ôm cô ta vào lòng.
“Con mãi mãi là con gái của mẹ, là bảo bối của nhà họ Hứa.”
Mẹ Hứa hứa như vậy, khuôn mặt đầy vẻ đau lòng dành cho Hứa Gia Gia. Nhưng khác với sự yêu thương chân thành trước kia, lần này bà ấy làm như vậy chỉ để cho tôi thấy. Bà ấy biết tôi đang đứng phía sau cánh cửa.
Bà ấy bây giờ không thích tôi nữa, có lẽ trong quá trình tôi trở về nhà họ Hứa, từng có thời điểm nào đó bà ấy đã nảy sinh chút tình cảm với tôi.
Nhưng giờ thì không.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/huong-ve-anh-sang/6.html.]
Bà ấy không thích khuôn mặt bình thản không chút d.a.o động của tôi khi đối diện với sự quan tâm giả tạo của bà ấy.
Bà ấy lại càng không thích cách tôi thể hiện tình cảm gần gũi hơn với bà nội, dù chúng tôi không có chút quan hệ huyết thống nào.
Khi tôi và bà mới chuyển vào sống tại nhà họ Hứa, mẹ Hứa từng nắm lấy tay tôi, ánh mắt tràn đầy hy vọng:
"Mẹ sau này cũng sẽ đối xử tốt với Hạ Hạ như bà đã làm. Hạ Hạ cũng hãy dựa dẫm vào mẹ giống như cách con yêu thương bà, được không?"
Nhưng ngay trước khi nắm tay tôi, bà vừa dành cho Hứa Gia Gia một cái ôm ấm áp.
Thế nên, tôi dứt khoát trả lời:
"Không thể."
Tình yêu mà bà dành cho tôi là thuần khiết, là duy nhất.
Bà không bao giờ dùng tình yêu của tôi để so đo hay biến tình cảm ngây thơ của một đứa trẻ thành công cụ khoe khoang.
Mẹ Hứa không hiểu điều đó. Bà chỉ biết rằng tôi không chỉ từ chối sự thiện chí của bà mà còn "làm hư" Hứa Minh.
Trong mắt Hứa Minh, bà không còn thấy sự ngưỡng mộ như trước kia. Bà đổ lỗi cho tôi về điều đó.
Từ đó, mẹ Hứa càng thường xuyên nhắc đến Hứa Gia Gia trước mặt tôi.
Bà hy vọng tôi có thể cảm nhận được sự "đe dọa" từ Hứa Gia Gia mà tìm đến bà, lấy lòng và van xin.
Nhưng tôi sẽ không làm vậy.
Bà không nhận ra rằng chính cách làm này của mình chỉ khiến những người thực sự kỳ vọng vào bà ngày càng xa lánh.
Cuối cùng, vào lần thứ sáu khi bà ôm Hứa Gia Gia và liếc nhìn ra cửa, Hứa Minh lạnh lùng quay người rời đi.
Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 珞 蘭
Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ
Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Hứa Minh! Đứng lại!" Sau lưng anh là tiếng mẹ Hứa giận dữ quát lớn.
Nhưng bước chân Hứa Minh không dừng lại. Anh đi thẳng tới chỗ tôi và chìa tay ra:
"Đi thôi, anh dẫn em đi ăn."
Đó là lần đầu tiên tôi không phản bác việc Hứa Minh tự xưng là anh trai trước mặt tôi.
Từ sau ngày đó, ánh mắt Hứa Gia Gia nhìn tôi càng thêm cay độc.
Cô ta không mất đi danh phận thiên kim tiểu thư của nhà họ Hứa, nhưng đã mất hoàn toàn người anh trai yêu quý nhất.
Giờ đây, Hứa Minh không còn thân thiết với cô ta nữa, mà lại đứng về phía tôi.
Những người đi theo Hứa Gia Gia thấy vậy liền tức tối thay cô ta:
"Con tiện nhân Doãn Ha Hạ kia dám bám lấy anh Minh!"
"Đáng ghét, nếu không phải anh Minh bảo vệ nó kỹ như thế, chị Gia Gia của chúng ta đã dạy cho nó một bài học từ lâu rồi!"
Còn Hứa Gia Gia, bị bao vây ở trung tâm, lại chẳng nói một lời, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt đầy độc địa.
Tôi hoàn toàn phớt lờ họ, bước thẳng về phía Hứa Minh, người đang chờ để đưa tôi về nhà.
Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn nặc danh, nội dung bảo tôi đừng vội đắc ý.
--------------------------------------------------