Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn

Chương 18

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lương Tuấn Đào giật mình, hắn thật sự không ngờ lá gan của con quỷ nhỏ này lại lớn như vậy, dám dí súng vào đầu hắn. Mắt hắn nheo lại nghiền ngẫm quan sát cô, môi giương lên cười tà tứ: “Tôi khuyên cô mau thu hồi lại, cẩn thận súng cướp cò thì cả đời sau cô là quả phụ đấy.”

“Câm miệng!” Lâm Tuyết mỉm cười hàm chứa giận dữ, cô tức giận nói: “Còn nói bậy là tôi bắn anh.”

Không rõ Lương Tuấn Đào ra tay thế nào, chỉ một giây sau Lâm Tuyết đã bị hắn tước súng đồng thời bị đẩy ngã vào trong ghế đang ngồi. Thân thể to lớn của người đàn ông đè xuống, áp sát cô cực kì chặt chẽ, khiến cô một chút nhúc nhích phản kháng cũng không được.

“Dám ngang ngược với tôi.” Lương Tuấn Đào làm bộ cởi quần áo của cô, uy hiếp nói: “Có tin lão gia ta sẽ xử lí cô luôn bây giờ không?”

“Anh dám.” Lâm Tuyết quá sợ hãi, nếu tên lưu manh này động tình ngay tại đây cô đúng là không có cách nào phản kháng. Chẳng lẽ cứ hồ đồ như vậy mà thất thân? “Lương Tuấn Đào, đừng quên anh là quân giải phóng của nhân dân, không thể có hành vi cầm thú loại này!”

“Giải phóng quân thì cũng có nhu cầu bình thường thôi, thỉnh thoảng cầm thú một hồi cũng không quá đáng. Cùng lắm thì tiền dâm hậu sát (1), cô có thể làm gì?” Lương côn đồ còn cố ý lôi kéo quần áo xộc xệch, nở nụ cười ghé sát vào gương mặt ửng đỏ của Lâm Tuyết, hắn rất thích thú khi thấy cô bị mình chọc giận đến run cầm cập.

“Anh ..Anh…” Lâm Tuyết hoàn toàn thất bại. “Lương Tuấn Đào, anh là kẻ bại hoại khoác áo quân đội!”

“Ha ha ha …” Lương Tuấn Đào vui vẻ cười rộ lên, hắn buông tay kìm hãm, còn nhân cơ hội nhéo cái cằm của nữ nhân xinh đẹp tuyệt trần. “Cô nhóc, dám chỉnh tôi là phải trả cái giá lớn đấy.”

***

“Cái gì? Đã để bọn họ trốn thoát?” Mạc Sở Hàn nhận được tin thất bại nhất thời nổi giận, cả chai cả ly rượu đặt trên quầy bar đều bị hắn gạt hết xuống đất.

Thôi Liệt nhíu mày, thần sắc ngưng trọng. Anh ta đã sớm biết kế hoạch bắt sống Lương Tuấn Đào sẽ thất bại, đáng tiếc Mạc Sở Hàn không chịu nghe hắn.

Hai tay Thư Khả vặn vẹo vào nhau, thủy mâu thoáng hiện lên tia thất vọng oán độc, cô ta nâng trán, phẫn muộn (phẫn nộ + tức tối) cắn môi: “Sở Hàn, em đã sớm khuyên anh không cần hạ thủ lưu tình, hết lần này đến lần khác anh luyến tiếc cô ta. Hiện tại thì hay rồi, thả hổ về rừng hậu họa vô tận!”

“Câm miệng!” Mạc Sở Hàn không khống chế được hướng về phía Thư Khả rống to: “Chuyện của tôi không cần cô xen vào, cút ngay!”

“…” Thường ngày hắn ngay cả thở mạnh Thư Khả cũng chưa từng thấy qua, hiện tại, lời hắn nói mau lẹ, bảo mình cút ngay khiến cô ta không chấp nhận được, lập tức liền thút tha thút thít khóc lên.

Thấy Thư Khả khóc, Mạc Sở Hàn vội thu lại tính xấu của mình, hắn mau chạy tới ôm cô ta vào ngực, giọng điệu chậm lại an ủi: “Cục cưng, đừng khóc. Là anh nhất thời sơ suất, lần sau anh cam đoan không cho cô ta cơ hội nào nữa.”

Mỹ nhân rơi lệ như hải đường mang mưa, Thư Khả ủy khuất nức nở: “Em cũng đã sớm nói qua, anh cùng cô ấy nhiều năm như vậy là thanh mai trúc mã, tình cảm không thể nói một câu là gạt bỏ được. Sau này, em cũng là bạn học thân thiết nhiều năm với cô ấy, em cũng không nỡ thấy cô ấy chết. Anh không muốn giết cô ấy, em cũng không ép anh.”

Lời này nói ra rõ ràng là nghi ngờ Mạc Sở Hàn còn dư tình chưa dứt với Lâm Tuyết, Mạc Sở Hàn kích động ném vỡ một cái ly thủy tinh thề thốt: “Mạc Sở Hàn ta nếu sau này còn cùng với tiện nhân Lâm Tuyết kia vui vẻ như trước thì sẽ giống cái ly này!”

(Lời tác giả: người nào đó thề thốt có điểm độc nha, cẩn thận ứng nghiệm thiên lôi đánh xuống. *che miệng cười xấu xa*.)

**

Sau khi buông Lâm Tuyết ra, Lương Tuấn Đào bước xuống xe hút thuốc.

Lâm Tuyết rất ít khi thấy hắn hút thuốc, trong doanh trại bộ đội cấm hút thuốc nên cô cũng ít thấy hắn hút qua. Lúc này, Lương Tuấn Đào đứng đó châm thuốc, hình như đứng ở đó suy nghĩ chuyện gì.

Mở cửa sau ra, cô cũng xuống xe.

Nơi này tựa hồ là hang động ngầm rộng rãi trong lòng núi, một cỗ mùi vị ẩm ướt đen tối. Dòng nước áo ào, nghiễm nhiên là có mạch nước ngầm chảy qua. Lâm Tuyết đánh giá xung quanh, muốn tìm vị trí con sông, không thấy không lo, vừa nhìn đã chấn động.

Cái động rộng lớn này thật tối, đèn xe chiếu xuống, chỗ phía trước cách bánh xe chưa tới 5 xentimet rõ ràng là một sườn núi, dòng nước phía dưới chảy xiết đúng là mạch nước ngầm xuyên qua đây.

Sườn núi sâu cực điểm, Lâm Tuyết cũng không dám đi xuống xem. Cô mắc chứng sợ độ cao trầm trọng, vừa rồi ngồi trên xe, trăm triệu lần cô cũng không nghĩ tới tên họ Lương kia sẽ sát ở bên cạnh sườn núi sâu – chỗ cực kì nguy hiểm này động tình.

Nếu phanh chậm lại, hơi có chút sai lầm xe sẽ lao xuống khe sâu… Bọn họ cũng chỉ có thể theo mạch nước ngầm ngao du bốn biển.

Ngẫm lại mà thấy sợ, lưng chảy ra một tầng mồ hôi lạnh. Cô lùi về sau vài bước theo bản năng, muốn lui đến khoảng cách an toàn.

Lặng yên trong chốc lát, Lương Tuấn Đào xoay người dò xét cô: “Lui về sau làm gì? Chúng ta lập tức phải qua sông.”

“Qua sông?” Lâm Tuyết trố mắt. “Anh có thể đưa xe qua sao?”

Sườn núi này cách bờ bên kia ít nhất cũng phải mấy chục thước, chẳng lẽ Lương Thượng tá có thể biến xe thể thao thành phi cơ sao?

Nếu là trước kia cô sẽ cho rằng Lương Tuấn Đào đang ở đây kể chuyện cười nhưng sau khi biết được bản lĩnh của tên bại hoại này khiến người ta líu lưỡi, cô cho rằng tất cả đều có thể.

Không ngờ Lương Tuấn Đào lại liếc mắt xem thường chăm chú nhìn cô mấy giây, sau đó hơi hơi nhướng môi nói: “Tôi không phải siêu nhân.”

Lâm Tuyết bị hắn trắng trợn đáp lại điều mình đang nghĩ nên có chút ngượng ngập, phẫn nộ nói: “Đừng thừa nước đục thả câu, mau nói xem qua bằng cách nào.”

“Nữ nhân.” Lương Thượng tá hướng về phía bên cạnh chỉ tay một cái, “Bên kia có cầu!”

Cái gọi “cầu” là dùng dây thừng thêm mấy tấm ván gỗ nối lại với nhau tạo nên một con đường thô sơ, qua loại cầu này phải đòi hỏi kĩ thuật, chẳng những cần có can đảm hơn người còn cần có thân thủ nhanh nhẹn, bằng không rớt xuống đảm bảo là xong luôn.

Đầu Lâm Tuyết lắc lắc như trống bỏi, cô trịnh trọng thanh mình: “Tôi mắc chứng sợ độ cao, sẽ ngất xỉu ngã xuống!”

“Không sao cả, tôi ôm cô.” Người đàn ông kia xung phong nhận việc.

“Không cần!” Lâm Tuyết liên tục lui về sau, xét biểu hiện vừa rồi của kẻ bại hoại này cô vẫn muốn cùng hắn bảo trì an toàn tuyệt đối. “Anh gọi điện thoại cầu viện đi. Chờ viện binh tới sẽ mở cửa ra, chúng ta lái xe ra ngoài.”

“Nghĩ khá lắm. Cửa động này chỉ có thể vào không thể ra, bên trong không có tín hiệu!” Lương Thượng tá làm theo nguyên tắc địch lui ta tiến. Thấy Lâm Tuyết cứ lui về sau hắn đương nhiên không chút khách khí sấn người tới, đuổi cô chạy trối chết rồi chế trụ cổ tay một cách chính xác, dễ dàng túm một cái, chặn ngang eo ôm vào trong ngực.

“Khốn kiếp, thả tôi xuống!” Lâm Tuyết nổi giận dùng sức đánh hắn nhưng không có kết quả, móng tay lại bị người nào đó cắt rồi, rơi vào đường cùng đành phải dùng đến răng nanh sắc nhọn.

“A!” Lương Tuấn Đào đau quá thở lớn, vô tội trừng mắt nhìn cô: “Sao cô lại cắn tôi?”

“Tôi nói thả tôi xuống!” Lâm Tuyết phẫn nộ nhắc lại.

Người này đại khái đã nhận ra Lâm Tuyết đang tức giận, trù trừ trong chốc lát đành bất đắc dĩ đáp ứng: “Được rồi.” Nói xong Lương Tuấn Đào thực sự thả cô xuống.

Dưới chân là tấm ván gỗ lơ lửng, lắc qua lắc lại khiến thân thể đứng không vững. Hai tay Lâm Tuyết gắt gao giữ chặt dây thừng, chân mềm nhũn, sao còn có thể đi được. Chiếc cầu lắc trái lắc lại như nhảy dây, bên dưới là dòng nước chảy siết. Nhìn xuống một cái, toàn thân Lâm Tuyết nhũn ra, sắc mặt trắng bệch, trước mặt trận trận biến thành màu đen. Lâm Tuyết mắc chứng sợ độ cao nghiêm trọng, thế này không phải muốn đoạt mệnh cô sao?

“Khốn kiếp …” Hàm răng và thân thể cùng run lên lập cập, ngay cả lời nói cũng không lưu loát: “Anh, anh ….đưa tôi quay về, trở về.”

“Không phải cô không cho tôi ôm sao?” Người đàn ông khó xử buông tay, bộ dạng rất quy củ.

“….” Kẻ bại hoại này! Cô mới vừa thử bước một bước, trước mắt đã tối sầm lại, Lâm Tuyết ngất xỉu trong lòng hắn.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 18
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...