Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Khế Ước Quân Hôn

Chương 44

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không tưởng tượng được Vân Đóa lại đến gặp Mạc Sở Hàn, càng không thể ngờ cô ấy đã giúp Lâm Tuyết giải thích chuyện đính hôn với hắn. Nhưng, bây giờ giải thích còn ý nghĩa sao? Cho dù Mạc Sở Hàn hiểu lầm, Lâm Tuyết cũng không thể tha thứ cho những hành động không bằng cầm thú hắn đã gây ra.

Giết chết Vân mẫu mình kính yêu nhất, cô vĩnh viễn không thể tha thứ hắn!

*

Hai ngày sau, Lâm Tuyết đợi cuộc huấn luyến nhảy dù mà Lương Tuấn Đào đặc biệt bố trì cho mình, hơn nữa huấn luyện không chỉ diễn ra trong sư đoàn, còn mời rất nhiều Thủ trưởng Quân ủy tới quan sát thực nghiệm, tràng diện thập phần long trọng.

Phó Chủ tịch Quân ủy Lãnh Lệnh Huy và Ủy viên Quân ủy Lương Đống đúng giờ có mặt tại hiện trường, hai vị lão thành còn tự tay bắn súng chào mừng đợt huấn luyện nhảy dù lần này. Mặt khác Sư đoàn 706 còn đặc biệt mời Thiếu tướng Không quân Thành phố Lãnh Bân và Phu nhân Hà Hiểu Mạn đến tham dự, Tướng quân Bộ đội Đặc chủng Lý Ngạn Thành cũng tới góp mặt, mang theo con gái Lý Văn San cùng con rể mình là Vân Thư Hoa, mặt khác còn có nghĩa tử Mạc Sở Hàn của ông ta, Mạc Sở Hàn cũng dẫn theo vị hôn thê Thư Khả như thường lệ.

Khi đi ngang qua bên cạnh Lâm Tuyết , Vân Thư Hoa dành cho cô một ánh nhìn chăm chú hàm xúc, Lâm Tuyết nhợt nhạt kéo môi, biểu đạt mình đã hiểu ý anh ta.

"Đồ yêu tinh thối không biết xấu hổ, ở trước mặt lão nương còn dám đánh mắt đưa tình với lão công ta!" Lý Văn San mở miệng mắng chửi ngay tại chỗ, nếu không kiêng kị Lương Tuấn Đào bên cạnh, cô ta đã muốn động thủ đánh Lâm Tuyết.

Lương Tuấn Đào kéo Lâm Tuyết ra phía sau, thân hình to lớn như ngọn núi bảo hộ cho cô, hắn che chắn trước mặt Lâm Tuyết rồi quay ra đối phó với Lý Văn San chua ngoa đang ghen tị. Hai tay bắt chéo trước ngực, Lương Tuấn Đào mị mâu cười lạnh: "Bà già, nội tiết lại mất cân bằng sao?"

Lý Văn San dù ngang ngược nhưng đã nhiều lần bị Lương Tuấn Đào độc mồm độc miệng tổn thương, trong lòng vẫn còn sợ hãi, cô ta thấy thần sắc hắn không được tốt, cũng không dám làm càn, lập tức thu lại rất nhiều, chỉ trả lời một câu: "Trông coi nữ nhân của anh đi!" Sau đó Lý Văn San vội vàng chấm dứt tranh cãi, kéo Vân Thư Hoa tránh đi thật xa.

Chờ bọn họ rời khỏi, Lương Tuấn Đào không vui xoay người lại răn dạy vợ mình: "Xem đi, đây là kết quả của việc dám tùy tiện đầu mày cuối mắt với đàn ông khác, anh không trừng trị em thì cũng có người khác giáo huấn em thôi."

Đáng tiếc, Lâm Tuyết không nghe thấy lời hắn nói, ánh mắt u lạnh của cô ngưng lại trên người Mạc Sở Hàn và Thư Khả cách đó không xa. Hai người bọn họ ghé tai nói nhỏ, xem ra tình cảm rất quyến luyến, đằm thắm vô cùng.

Mắt thấy tất cả, khóe miệng Lâm Tuyết không khỏi hé ra một tia chế giễu chua sót. Việc Vân Đóa giúp cô giải thích với hắn có ý nghĩa gì không? Không phải ở trước mặt Lâm Tuyết hắn vẫn cố tình cùng người ta chọc vào mắt cô sao? Thư Khả mang thai, Mạc Sở Hàn tất nhiên cực kì quan tâm cưng chiều, hắn mới là người không để ý Lâm Tuyết nỗi khổ riêng hay không?

Mạc Sở Hàn lãnh khốc vô tình tàn nhẫn chỉ nhằm vào cô còn đối với Thư Khả, hắn vĩnh viễn dịu dàng,đa tình, khoan dung !

Tựa hồ nhận ra Lâm Tuyết đang nhìn chăm chú, Thư Khả ngẩng đầu, con mắt sáng đảo qua, cô ta đắc ý ôm eo Mạc Sở Hàn, hờn dỗi không muốn cho hắn hôn . Khi được hôn đền bù như nguyện, Thư Khả đắc ý mỉm cười nhìn Lâm Tuyết khoe khoang.

Lâm Tuyết cũng cười, cay đắng giễu cợt đến cực điểm: hai kẻ kia từng là hai người thân thiết nhất nhất bên cạnh mình, hiện tại lại biến thành hai lưỡi dao nhọn đâm vào mình, không có lúc nào Lâm Tuyết quên nhắc nhở bản thân, tổn thương bọn họ gây ra cho cô khoan vào tận tim đâm vào tận xương.

"Này, bà xã!" Lực đạo trong bàn tay to của Lương Tuấn Đào đặt trên eo nhỏ có chút lớn, bóp đến mức suýt chút nữa Lâm Tuyết kêu lên.

Nhờ thấy đau mà lấy lại tinh thần, ánh mắt cô lập tức rời khỏi đôi nam thanh nữ tú đang tận lực ân ái kia, Lâm Tuyết ngoái đầu liếc Lương Tuấn Đào một cái. Có thể dùng lực lớn như vậy siết cô, người này đúng là xấu xa hết sức.

Lương Tuấn Đào dứt khoát kéo cô vào ngực, hắn cúi đầu xuống, cắn một cái lên cánh hoa hồng nhuận kia, lần này lực đạo vừa phải, khiến Lâm Tuyết không thấy đau, môi cũng không bị rách. Hắn tà tứ nhếch môi nói: "Thấy người ta hôn môi thì thèm sao?"

Che lấy cái miệng bị cắn, Lâm Tuyết xấu hổ tức tối đến nỗi mặt mày ửng đỏ. Người đàn ông này. . . Quả thực không có bất kì lời nào nào hình dung được sự ti tiện của hắn

Kéo bàn tay mềm đang che miệng của cô ra, Lương Tuấn Đào dùng ngón trỏ thon dài chạm nhẹ vào khóe miệng sưng đỏ, cúi xuống gần hơn, hơi thở nóng rực của hắn phun nhẹ trên khuôn mặt thanh tú khiến Lâm Tuyết cảm nhận được hết thảy. Cho đến khi hơi thở cô trở nên dồn dập, muốn lui về phía sau tránh né, hắn một tay giữ lấy Lâm Tuyết, mị hoặc nói nhỏ bên tai: "Nhìn xem lão công đứng trước mặt em ưu tú cỡ nào, em không cần thấy hối hận vì những gã đàn ông oai qua liệt tảo(1) "

"Phì!" Lâm Tuyết cười rộ lên. Lương Tuấn Đào đúng là có bản lĩnh, dù tâm tình cô có hỏng bét tệ hại , chỉ cần hắn muốn trọc cô cười, Lâm Tuyết phải cười!

"Ngoan, đến đây cùng lão công khen ngợi một chút." Cô cười như gió xuân lướt nhẹ chọc cho lòng hắn ngứa ngáy, Lương Tuấn Đào cũng không quan tâm đang ở chỗ đông người, hắn bá đạo ôm giữ eo nhỏ , bao phủ lên đôi môi Lâm Tuyết, đầu tiên là mút nhẹ chỗ bị mình cắn sưng phù, sau đó cạy mở hàm răng, tiến thẳng vào trong, dịu dàng câu dẫn cái lưỡi thơm tho cùng mình dây dưa.

"Ưm " Lâm Tuyết bị hắn hôn đến đầu óc choáng váng, nhưng lý trí vẫn tồn tại. Trời ạ, đây là chỗ nào chứ, cái tên có thói quen t*ng trùng lên não này lại bắt đầu động tình! Hai tay cô dùng sức đánh mạnh mẽ lên lưng Lương Tuấn Đào, ý bảo hắn buông mình ra!

Đã nhấm nháp đủ tư vị ngọt ngào của Lâm Tuyết, Lương Tuấn Đào như chưa muốn buông cô ra, hắn ôm chặt cô gái mặt đang ửng hồng, hô hấp dồn dập vào vòm ngực rộng lớn rắn chắc của mình, sau đó đối diện với ánh mắt đủ loại sắc thái chung quanh, khuôn mặt không có chút đỏ, hơi thở không gấp gáp, Lương Tuấn Đào giương môi tự giễu: "Không còn cách nào khác, bà xã có mị lực quá lớn, khiến tôi không lúc nào là không muốn hôn cô ấy! Tôi quen miệng thành nghiện, mắt mọi người nhìn qua cũng thấy thích, mấy chuyện vui vẻ này nên cười ha ha!"

"Ha ha. . ." Tất cả mọi người bị lời nói của hắn chọc vui vẻ, lúc đầu còn cảm thấy có chút chướng mắt nhưng cũng không tiện nói ra. Vài vị lão Thủ trưởng thì lắc đầu cười nói: "Cái cậu Đào Tử này, càng ngày càng miệng lưỡi càng trơn tru, chỉ có như vậy đã chọc mọi người vui vẻ."

Trong một tràng cười hi hi ha ha , chỉ có khuôn mặt tuấn tú của Mạc Sở Hàn xanh mét, hắn siết chặt nắm đấm, trên mu bàn tay nổi lên gân xanh, có thể thấy hắn mất rất nhiều khí lực ngầm chịu đựng mới không xông lên đánh nhau với Lương Tuấn Đào.

"Sở Hàn, em muốn ăn hạt dưa, anh bóc cho em ăn ăn đi." Thư Khả thấy tình hình không ổn, vội vàng phân tán sự chú ý của Mạc Sở Hàn. Đồng thời, cô ta cũng thập phần không cam lòng, vì sao Lâm Tuyết có thể dễ dàng khống chế Mạc Sở Hàn cảm xúc chứ?

Vốn là cố tình khoe khoang để Lâm Tuyết thấy cảnh mình và Mạc Sở Hàn có bao nhiêu ân ái, không ngờ lại thành như thế, kết quả kẻ phải lúng túng xấu hổ lại là mình, Thư Khả.

Mạc Sở Hàn căn bản không nghe thấy lời cô ta nói, mọi sự chú ý của hắn đều đặt trên đôi vợ chồng đang ôm ấp ngọt ngào kia . . . Đúng vậy, vợ chồng! Con tiện nhân Lâm Tuyết ấy đã cùng Lương Tuấn Đào lĩnh giấy hôn thú! Nghĩ đến đây Mạc Sở Hàn liền nghén răng ken két. Lâm Tuyết, đồ tiện nhân nhà cô ! Cô làm sao để tôi thứ cho cô? Làm sao để tha thứ cho cô đây?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236
Chương 237
Chương 238
Chương 239
Chương 240
Chương 241
Chương 242
Chương 243
Chương 244
Chương 245
Chương 246
Chương 247
Chương 248
Chương 249
Chương 250
Chương 251
Chương 252
Chương 253
Chương 254
Chương 255
Chương 256
Chương 257
Chương 258
Chương 259
Chương 260
Chương 261
Chương 262
Chương 263
Chương 264
Chương 265
Chương 266
Chương 267
Chương 268
Chương 269
Chương 270
Chương 271
Chương 272
Chương 273
Chương 274
Chương 275
Chương 276
Chương 277
Chương 278
Chương 279
Chương 280
Chương 281
Chương 282
Chương 283
Chương 284
Chương 285
Chương 286
Chương 287
Chương 288
Chương 289
Chương 290
Chương 291
Chương 292
Chương 293
Chương 294
Chương 295
Chương 296
Chương 297
Chương 298
Chương 299
Chương 300
Chương 301
Chương 302
Chương 303
Chương 304
Chương 305
Chương 306

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 44
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...