Diệp Tố duỗi tay nhấn mở vào một trong những phù chú mà nàng không biết đang xuất hiện trên mặt tường, ngay sau đó những dòng chữ chú giải liền lập tức hiện ra.
Nàng nhấn mở toàn bộ đọc qua hết một lần, biết đây là những phù chú gì rồi cũng không gấp gáp tập vẽ mà lựa chọn trước tiên rời khỏi Hắc Ám Giới.
Vừa mới mở mắt thì Diệp Tố liền phát giác có điểm khác thường, một bên vai của nàng thực nặng.
Nàng ngay lập tức lấy ra một tờ phù chú công kích, nghiêng đầu nhìn lại mới phát hiện thì là ra là Du Phục Thời đang dựa vào trên vai của mình.
“……”
Thu phù chú lại, Diệp Tố đẩy đẩy tiểu sư đệ: “Tỉnh tỉnh.”
Du Phục Thời nhíu nhíu mày mở mắt ra, theo lực đẩy của nàng ngồi dậy.
Lúc nãy hắn ngồi ở đối diện nhìn chằm chằm Diệp Tố một hồi nhưng mãi nàng vẫn không tỉnh, hắn chờ mệt quá muốn đi ngủ nhưng lại lười không muốn về phòng, cuối cùng dứt khoát chuyển qua ngồi bên cạnh nàng, dựa vào nàng ngủ luôn.
“Đệ vào đây bằng cách nào?” Diệp Tố nhìn thoáng qua cửa của linh khí thất hỏi.
Du Phục Thời từ trước tới nay am hiểu nhất chính là xem nhẹ người khác hỏi chuyện, chỉ lo chuyện mà mình muốn nói: “Ta muốn mõ.”
Diệp Tố: “?”
Gian linh khí thất đôt nhiên yên ắng, Diệp Tố hoài nghi lỗ tai của mình có phải đã xảy ra vấn đề rồi không.
“Đệ muốn cái gì cơ?” Diệp Tố quyết định hỏi lại một lần cho chắc.
“Mõ,” Trong thanh âm của Du Phục Thời vẫn còn sự tản mạn khi chưa tỉnh ngủ, “Ta muốn mõ.”
Đại sư tỷ từ trước đến nay vốn phong ba bão táp vẫn luôn trấn tĩnh: “……”
Thật lâu sau, Diệp Tố mới tìm về thanh âm của mình: “Đệ muốn chuyển sang làm Phật tu sao?”
Tiểu sư đệ đột nhiên không thể hiểu được vì sao lại muốn gõ mõ, đại sư tỷ không hiểu, đầu óc nàng chuyển mấy vòng rồi vẫn không hiểu được.
“Không phải.” Du Phục Thời chỉ nói, “Mõ.”
Diệp Tố đứng dậy kéo hắn đi ra ngoài, vừa lúc gặp mấy sư đệ sư muội cũng đang định trở về viện, nàng hỏi qua mọi người một lần, cũng không có ai từng nói qua về mõ trước mặt tiểu sư đệ cả.
“Tiểu sư đệ, đệ muốn mõ làm cái gì?” Hạ Nhĩ cũng cảm thấy khó hiểu, mõ là đồ vật mà chỉ có Phật tu mới thích dùng.
Khó có được lúc Du Phục Thời chịu phản ứng lại hắn: “Gõ.”
Mọi người: “……”
Diệp Tố hỏi tới hỏi lui vẫn không tìm ra duyên cớ, cuối cùng bế tắc, đành chỉ có thể tùy tiện khắc một cái mõ cho hắn.
Vì thế, từ đây về sau, trong Ngô Kiếm Phái liền bắt đầu thường xuyên nghe thấy có người gõ mõ, đặc biệt là vào lúc đêm khuya đêm khoắt.
Diệp Tố có đôi khi sang phòng tìm Du Phục Thời, muốn bảo tiểu sư đệ đừng gõ nhưng thấy hắn nửa quỳ gõ mõ, gõ đến mười phần nghiêm túc, rất có Phật tính.
Đứng bên ngoài nghe một hồi lâu thậm chí thật sự còn ẩn ẩn khiến cho nhân tâm an tĩnh.
Nàng không hiều đầu cua tai nheo thế nào đành phải rời đi: Chẳng lẽ quy túc cuối cùng của tiểu sư đệ không phải luyện khí, không phải kiếm tu mà là Phật tu sao?
Tác giả có lời muốn nói:
Đại sư tỷ: săm ba đi teo mi quai???