Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Cần Loạn Ăn Vạ

Chương 201

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Khi cửa phòng bị va sập, Diệp Tố chỉ là theo bản năng che chở Du Phục Thời mà không có thêm phản ứng gì khác, nàng thậm chí còn tiếp tục rót rượu cho Du Phục Thời, chỉ khi nghe thấy người đứng ngoài cửa hô lên cái tên nọ, nàng mới dời mắt nhìn xuống nữ tử trẻ tuổi trên mặt đất.

Đối phương bởi vì bị người khác đá bay vào nên một tay chống xuống mảnh cửa vỡ, xương ngón tay rõ ràng cong thành một góc độ không bình thường, nhưng dù chỉ thấy nửa khuôn mặt cũng đủ mỹ diễm kinh người.

Khi nàng lung lay đứng lên, Diệp Tố rốt cuộc có thể thấy rõ mặt nàng, giữa mày có một nốt ruồi đỏ quen thuộc.

—— là mẫu thân của Dịch Huyền.

“Bí cảnh vô chủ, ta lấy tâm pháp bí quyết bên trong đó thì sao?” Bình Thư Lan đứng lên, vừa chùi đi vết máu bên môi vừa nói, “Ai quy định tâm pháp bí quyết này là của ngươi?”

Nam nhân ngoài cửa nghe vậy càng nổi giận đùng đùng, ma khí trong tay chưởng mạnh về phía nàng, khi Bình Thư Lan chuẩn bị lắc mình né tránh thì từ phía sau bỗng nhiên ập tới một đạo thần thức, trực tiếp đánh tan thế công của nam nhân áo đen.

“Tu sĩ Đại Thừa kỳ?” Nam nhân vốn dĩ muốn cười lạnh, nhưng hai mắt lại nhìn thấy đạo bào trên người Diệp Tố, biểu tình có chút cứng lại, cuối cùng nhún nhường một bước: “Đây là việc của Ma giới chúng ta, mong đạo hữu Thiên Cơ Môn đừng nhúng tay.”

“Chuyện Ma giới thì nên đi Ma giới giải quyết.” Diệp Tố đứng dậy đi về phía cửa, đạp trên khung cửa ngã chỏng chơ trên mặt đất, “Chứ không phải ở đây đập phá ghế lô của ta.”

Nam nhân mặc áo choàng đen đứng ngoài cửa híp hai mắt đánh giá Diệp Tố, cuối cùng vẫn nở một nụ cười khinh thường: “Ngươi là đệ tử dưới trướng của ai trong Thiên Cơ Môn?” Hắn nhận ra các đệ tử của các trưởng lão nổi danh ở Thiên Cơ Môn, sau khi xác nhận Diệp Tố không phải là ai trong số họ thì lại bắt đầu bày ra tư thế kiêu căng.

Diệp Tố bước ra cửa mới phát hiện toàn bộ bên dưới tửu lâu đều bị đập phá ngổn ngang, tu sĩ bỏ chạy tán loạn, tất nhiên là bút tích của nam nhân đứng ngoài cửa này.

“Đại đệ tử Thiên Cơ Môn Cửu Huyền Phong.” Diệp Tố thu hồi ánh mắt nói.

Nàng vừa dứt lời thì nam nhân ngoài cửa không hề chần chừ gì nữa mà vung tay triệu hồi ma khí ngập trời, công kích về phía Diệp Tố và Bình Thư Lan.

Tam giới đều biết, đại đệ tử của Thiên Cơ Môn Cửu Huyền Phong là nam, nếu nàng ta nói bản thân là nhị đệ tử của Cửu Huyền Phong thì nói không chừng hắn thật sự sẽ dừng tay.

Cảnh giới của nam nhân này không thấp, ít nhất là Độ Kiếp sơ kỳ, lại là Ma tộc, thân thể cường hãn, Diệp Tố tuy rằng chỉ là Đại Thừa hậu kỳ nhưng thần thức của nàng cực mạnh, lại thông thạo phù chú và pháp trận nên trong lúc nhất thời hai người ở trong phòng đánh ngang tay.

Bình Thư Lan vốn đã nghĩ đêm này bản thân không chết cũng trọng thương, không ngờ tới giữa đường lại nhảy ra một tu sĩ nhiều chuyện, nàng vốn không định ở lại giúp Diệp Tố, xoay người muốn nhảy xuống từ cửa sổ đào tẩu.

Tuy nhiên nàng có thương tích trong người, khi bước nhanh thì xương hông nhói lên đau đớn, theo bản năng chống tay xuống bàn dài trước mặt đỡ thân mình, trong lúc nhất thời đánh đổ một bình rượu trên bàn.

Bình Thư Lan đột nhiên cảm thấy cảm giác nguy hiểm dâng lên, nàng cứng đờ ngẩng đầu nhìn sang phía bên kia của bàn dài, còn có một người đang ngồi ở đó.

“Bình rượu đó, ta còn chưa có uống.” Du Phục Thời vừa mới nâng lên chén rượu mà Diệp Tố rót cho thì lại nhìn thấy người này đánh đổ một bình rượu của hắn, mặt không biểu tình nói.

Bộ dáng Du Phục Thời trời sinh thanh lãnh cao quý, dù do là ai nhìn thấy cũng đều không nghĩ đến là Yêu, sắc mặt hắn khi trở nên lạnh lùng thì càng khiến cho người khác cảm thấy sợ hãi.

Bình Thư Lan đã lấy được tâm pháp bí quyết nên không muốn dừng lại ở đây lâu, đuôi mắt liếc qua thấy cửa sổ đã gần trong gang tấc thì quyết định không để ý tới người này nữa mà đạp một chân xuống chỗ bình rượu vỡ, muốn phi thân qua cửa sổ chạy trốn.

“Ầm ——”

Trong phòng vang lên thanh âm v@t gì đó rơi xuống đất nặng nề, vang dội.

Diệp Tố dùng phù chú khóa lại nam nhân trong một lát, nàng quay đầu nhìn về nơi phát ra âm thanh thì thấy Bình Thư Lan bị quăng trên mặt đất, sàn lầu đều bị ép lõm xuống, mà người khởi xướng vẫn đang ngồi ở cạnh bàn, nét mặt cực kỳ không vui.

Khóe miệng Diệp Tố giật giật, đây là mẹ ruột của Dịch Huyền, đánh như vậy không ổn lắm đâu.

Lúc này nam nhân áo đen đã thoát khỏi sự giam cầm của phù chú, hẳn là hắn đã cực kỳ điên tiết nên dang rộng hai tay, ma khí tràn ngập cả phòng, tất cả đồ vật đều bay lên, xông về phía Diệp Tố, công kích nàng.

Bàn dài, ghế dựa cùng với những bình rượu, toàn bộ đều bay lên.

Ma khí khiến người ta hít thở không thông tràn ra khỏi phòng, bao trùm cả tửu lâu, Diệp Tố lui về phía sau tới sát bên Du Phục Thời, muốn dẫn hắn rời khỏi đây.

Du Phục Thời đầu tiên là ngạc nhiên, sau đó lòng bàn tay nhẹ nhàng ấn trên mặt bàn, trong nháy mắt sau đó bàn dài đang nổi giữa không trung một lần nữa trở về chỗ cũ, tất cả các bình rượu cũng bay trở về.

Rượu của hắn! Tên này cũng muốn hủy rượu của hắn! Còn là tất cả các bình rượu nữa chứ.

Tâm tình của Du Phục Thời vốn dĩ bởi vì được Diệp Tố dẫn ra ngoài chơi mà tốt hơn lúc này lại tệ trở lại.

Nam nhân kinh ngạc nhìn trong phòng còn một người khác, vừa rồi hắn chỉ chú ý Diệp Tố, không phát hiện người ngồi ở bàn dài lại có cảnh giới cao như thế.

Hắn chọn công kích sang Du Phục Thời, hắn xông tới với tốc độ cực nhanh, đấm ra một quyền hướng vào ngực Du Phục Thời, nhưng trong mắt Du Phục Thời thì động tác của hắn quá chậm, Du Phục Thời chỉ nhẹ nhàng nghiêng người liền có thể tránh thoát.

Không đợi nam nhân nọ kịp phản ứng lại thì giây kế tiếp hắn đã bị Du Phục Thời nắm tóc, quật ngã xuống đất, một chân còn đạp trên mặt hắn.

Diệp Tố hơi nhướng mày, thực lực lúc này của tiểu sư đệ vẫn cao như vậy, nhưng từ mấy động tác này có thể thấy được hắn căn bản không có chiêu thức gì, thuần tùy dùng thực lực áp chế.

“Một bình rượu vỡ rồi.” Du Phục Thời quay đầu nói với Diệp Tố, không có chút nào tự giác mình đang vừa dẫm trên đầu người khác vừa nói chuyện.

Lúc này Bình Thư Lan bên kia lại ngồi dậy muốn chạy trốn, Du Phục Thời đang định lại ra tay thì bị Diệp Tố ngăn cản: “Bình rượu vỡ rồi thì chúng ta mua bình mới.”

Nếu Bình Thư không còn nữa thì Dịch sư đệ cũng nguy mất.

“Ngươi là ai?” Nam nhân bị ấn trên mặt đất kinh hãi hỏi, nhân vật lợi hại của tu chân giới hắn đều biết, hai người này cực kỳ lạ mặt, chưa cần nhắc tới nữ tu sĩ vừa biết pháp trận vừa biết phù chú vừa rồi mà người hiện tại này càng khiến hắn không có chút năng lực kháng cự nào.

Chẳng lẽ là vị thần nào đó đã phi thăng?

Du Phục Thời không trả lời, chỉ là chân dẫm trên đầu nam nhân nọ càng dùng sức hơn, tên này dám định hủy hoại rượu của hắn.

Diệp Tố ngồi xổm xuống, duỗi tay kéo túi Càn Khôn của nam nhân áo đen, phá vỡ cấm chế, lật qua lật lại các món đồ bên trong, cơ bản đều là đồ dùng của Ma tộc, còn có một cái lệnh bài, nàng đã từng gặp qua.

“Ma Tôn?” Diệp Tố cầm lệnh bài lên nhìn trên nam nhân nằm trên mặt đất hỏi.

Quả nhiên cảnh giới của tam giới trước Thần Vẫn kỳ cao hơn sau này rất nhiều, Ma tộc Độ Kiếp sơ kỳ vậy mà cũng chỉ mới là Ma Tôn.

Nam nhân áo đen giãy giụa nhướng mắt nhìn về phía Diệp Tố và Du Phục Thời: “Ta chính là Ma tôn thập nhất của Ma giới, đại hội tam giới không lâu nữa sẽ mở ra, đến lúc đó Ma Thần cũng sẽ hạ giới, Ma Tôn chúng ta cũng phải đến đông đủ, nếu ta xảy ra chuyện, các ngươi cũng đừng hòng yên thân.”

Tuy mạnh miệng là vậy nhưng trong lòng hắn lại sợ hãi không thôi, hai người này mặc đạo bạo Thiên Cơ Môn nhưng hắn chưa bao giờ gặp qua, thậm chí người đang dẫm hắn đây trên người còn có yêu khí.

“Đại hội tam giới?” Diệp Tố lần đầu tiên nghe nói đến từ này, nàng trả lại lệnh bài cho nam nhân áo đen, bảo Du Phục Thời nhấc chân, sau đó nàng khom người muốn đỡ người nọ lên: “Vừa rồi chỉ là hiểu lần thôi, không biết nữ nhân kia đã trộm của Ma Tôn thứ gì?”

Ma Tôn vốn dĩ cảm nhận được từ trên người Du Phục Thời uy áp mà mình không thể nào chống đỡ nên hắn không muốn bị đạp trên mặt đất nữa, tự động đứng lên, tư thế có thể bỏ chạy bất cứ lúc nào, hắn nói: “Mấy ngày trước bên ngoài Đồ Thủ thành có bí cảnh Đại Đồng hiện ra, trong đó có mật pháp của Ma tộc, nếu có thể luyện thành tâm pháp bí quyết đó thì về sau nhất định có thể phi thăng thành Thần.”

Hắn phải tốn rất nhiều sức lực lẫn của cải mới tìm đến được mắt trận, chuẩn bị lấy tâm pháp bí quyết, nào ngờ Bình Thư Lan lại từ đâu chui ra đánh lén hắn cướp đồ đi, làm sao hắn không phẫn nộ cho được.

Diệp Tố an tĩnh nghe Ma Tôn kể lể từ việc tâm pháp trong bí cảnh bị đoạt mất đến việc Bình Thư Lan ở Ma Lan tộc không cha không mẹ, toàn dựa vào việc đi theo sau người khác khắp nơi đoạt đồ vật mới có thể tiến giai đến được Hợp Thể hậu kỳ như hiện tại, tiếng xấu ở Ma giới không ai không biết.

Ma Tôn hẳn là cũng không nghĩ tới một Hợp Thể hậu kỳ cỏn con cũng dám bám theo sau hắn cướp đồ.

“Đại hội tam giới, các thần đều sẽ hạ giới tề tựu sao?” Diệp Tố đánh gãy câu chuyện bức xúc dài dòng của hắn.

Ma Tôn thập nhất nhìn nàng đầy kỳ quái, Đại Thừa hậu kỳ, thần thức lại cường đại như thế, lăn lộn thế nào mà vẫn còn vô danh, ngay cả đại hội tam giới cũng không biết.

“Mỗi 500 năm, các Thần đã phi thăng của tam giới đều sẽ trở về, đến lúc đó, yêu, ma, tu sĩ có cảnh giới Đại Thừa kỳ trở lên đều sẽ tham gia đại hội.”

Nhờ sự giải thích của Ma Tôn mà Diệp Tố rốt cuộc hiểu được đại hội tam giới là gì, nói ngắn gọn chính là một buổi giao lưu trước so tổ tông, sau so các đệ tử, một đại hội nhằm thúc đậy sự phát triển của tam giới.

Đại hội tam giới sẽ diễn ra vào mùa xuân, cách hiện tại còn nửa năm, Diệp Tố khẽ gõ ngón tay lên mặt bàn, mặt mày trầm ngâm suy tư, nàng muốn đi tìm Bồng Lai, có lẽ bọn họ biết cái gì đó.

Sau đó nàng nhìn sang Du Phục Thời, tiểu sư đệ hiển nhiên không phải là tiền Bồng Lai chưởng sử gì đó, dù sau một vạn năm trước hắn một chữ bẻ đôi cũng không biết, còn dựa vào việc bản thân vừa học được dăm ba chữ liền bắt đầu nói nhăng nói cuội.

Đại hội tam giới là một cơ hội không tồi, nàng còn chưa từng gặp qua Thần chân chính, có lẽ thông qua đại hội có thể biết được một ít tin tức về ba đạo hư ảnh.

Đúng lúc này, cả người Ma Tôn phát nổ, khắp nơi trên mặt đất dâng lên sương mù màu đen dày đặc, hắn lẫn vào sương mù muốn bỏ chạy, nào ngờ Du Phục Thời chỉ nhẹ nhàng giơ tay ra liền kéo được hắn lại, ấn đầu xuống bàn.

Ma Tôn: “……” Đá phải miếng ván sắt rồi.

“Thả hắn đi đi.” Diệp Tố ra hiệu bảo Du Phục Thời buông tay.

“Nhưng hắn muốn đánh đổ hết tất cả rượu của ta.” Du Phục Thời do dự một lát, cuối cùng vẫn thả cho Ma Tôn chạy.

Chờ sau khi Ma Tôn chạy mất, Diệp Tố kéo tay Du Phục Thời qua, cúi đầu dùng khăn lau từng ngón tay cho hắn: “Đợi lát nữa đóng gói rượu lại, mang về uống.”

Gian phòng hỗn loạn, ngồi ở đây cũng uống không nổi nữa, Diệp Tố thấy vậy có chút đáng tiếc, khó có dịp có thời gian rảnh cả đêm để dẫn tiểu sư đệ đi chơi.

Du Phục Thời trước đó đã uống vài chén rượu, hai lỗ tai đỏ bừng, nhưng bản thân hắn lại hồn nhiên không biết, thu từng bình rượu một vào túi Càn Khôn, cuối cùng còn cầm lấy ly rượu còn dư lại hơn nửa ly ngửa đầu uống cạn.

“Chúng ta về thôi.” Tiểu sư đệ uống rượu xong thật dễ nói chuyện, hắn chủ động kéo tay Diệp Tố muốn trở về.

Diệp Tố để mặc hắn dắt mình bước ra ngoài tửu lâu, nhưng sau khi rời khỏi tửu lâu nàng lại dẫn hắn đến tiệm đan dược gần đó, mua đan giải rượu tốt nhất và Phục Nguyên Đan, sau đó lại đi tới một con hẻm nhỏ.

Cả tòa Đồ Thủ thành đều đã bị thần thức của Diệp Tố dò xét qua, Bình Thư Lan vẫn còn chưa đi xa, đang trốn trong một con hẻm nhỏ tối tăm gần tửu lâu.

Nhận thấy có động tĩnh, Bình Thư Lan cảnh giác đỡ tường đứng lên, nhưng động tác cũng không được nhanh nhẹn, hiển nhiên thương tích trước đó ảnh hưởng đến nàng ấy không nhẹ.

Khi Diệp Tố và Du Phục Thời đến gần hơn nàng cũng có thể thấy rõ mặt của hai người, nhưng vẫn như cũ cảnh giác cao độ.

“Nàng ta làm vỡ một bình rượu của ta.” Du Phục Thời nhìn thấy người đối diện là Bình Thư Lan thì liền cáo trạng.

Bình Thư Lan đang đứng nép vào góc tường nghe vậy thì cả người căng thẳng, sẵn sàng công kích bất cứ lúc nào.

“Phục Nguyên Đan, ta đã hỏi qua, Yêu, Ma đều có thể sử dụng.” Diệp Tố ném lọ Phục Nguyên Đan cho Bình Thư Lan, nói.

Bình Thư Lan chụp lấy bình đan dược, có chút sững sờ, nàng không quen biết hai người này.

Diệp Tố nhìn nữ nhân trẻ tuổi trước mặt, một thân chật vật vẫn cực kỳ mỹ diễm, không nhịn được nhớ tới Dịch Huyền ở sau Thần Vẫn kỳ, không biết sư đệ hiện giờ thế nào.

“Các người muốn cái gì?” Bình Thư Lan lui về sau một bước, hai người này rõ ràng không phải Ma tộc, cũng muốn đoạt tâm pháp sao?

Diệp Tố nhìn Bình Thư Lan, bỗng nhiên nói: “Không muốn cái gì, chắc là vì có duyên.”

Nốt ruồi đỏ giữa mày Bình Thư Lan hơi nhô lên, như là một nụ hoa chờ nở, nàng nhìn chằm chằm hai người hồi lâu, siết chặt Phục Nguyên Đan trong tay, sau đó lùi vào sâu trong ngõ nhỏ, biến mất không thấy.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: hoàn tất, nói cách khác phía sau hẳn là vẫn còn các chương khác.
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Cần Loạn Ăn Vạ
Chương 201

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 201
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...