Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Cần Loạn Ăn Vạ

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thanh âm của hắn không tính là lớn nhưng cũng đủ để tất cả mọi người trong tửu lâu đều nghe thấy.

“Mười vạn thượng phẩm linh thạch! Đây chỉ là pháp khí do đệ tử luyện chế mà thôi, lại ra giá cao như vậy.”

“Nói gì thì cũng là pháp khí đệ nhất Bách Thanh Bảng, huống chi không phải nói nó thậm chí có thể chịu được linh lực của tu sĩ Hóa Thần kỳ sao? Mười vạn thượng phẩm linh thạch cũng là hợp lý.”

“Mười vạn thượng phẩm linh thạch đối với đại tông môn bọn họ chỉ như là một cọng cỏ mà thôi, huống chi hắn là Côn Luân Lục Trầm Hàn, nghe nói các đệ tử Côn Luân mỗi năm được phát linh thạch xài không hết. Còn nữa, các ngươi không nghe năm ngoái Ngô Kiếm Phái không phải còn chi ra mười lăm vạn thượng phẩm linh thạch để mua một tờ Tiêu Lôi Phù đó sao.”

“Đó làm sao mà so được, Tiêu Lôi phù là do đích thân tông chủ Ngũ Hành Tông họa ra, có thể triệt tiêu một đạo thiên lôi, nếu canh chuẩn thời gian, dùng nó cản lại đạo thiên lôi cuối cùng khi tiến giai lên Hợp Thể kỳ thì hoàn toàn có thể đảm bảo cho bản thân an toàn.”

Mọi người nghị luận sôi nổi, phần lớn mọi người đều cho rằng Bát Kỳ Biến chín phần chắc chắn sẽ thuộc về Lục Trầm Hàn, mười vạn thượng phẩm linh thạch không ít, huống chi sau lưng hắn chính là Côn Luân, đây là cơ hội mà các tài liệu hành khác nằm mơ cũng muốn có được.

“Mười vạn thượng phẩm linh thạch? Côn Luân các người cũng không khỏi quá keo kiệt đi.” Mai Cừu Nhân hô lên, “Hợp Hoan Tông ra mười lăm vạn.”

Lục Trầm Hàn ngước mắt nhìn lên lầu ba, hàn ý trong mắt nổi lên, Hợp Hoan Tông xưa nay thích làm càn, không xem ai ra gì.

Hắn nhìn thẳng đối diện với tầm mắt của Mai Cừu Nhân, lãnh đạm nói: “Ngươi cho rằng có Bát Kỳ Biến là có thể thắng?”

“Thắng hay không không quan trọng, Hợp Hoan Tông chúng ta thích xem náo nhiệt thôi.” Nhan Hảo đứng bên cạnh Mai Cừu Nhân, phe phẩy quạt lông hồng phấn cười nói.

“Các vị, vẫn còn tám khối thí luyện thạch chưa thử.” Hoàng Nhị Tiền vội vàng bình ổn tình hình, “Chờ sau khi thử xong ta sẽ đề ra giá khởi điểm, mong mọi người không cần gấp gáp.”

“Chúng ta không vội.” Nhan Hảo một lần nữa ngồi xuống ghế, “Ngươi cứ tiếp tục.”

Lục Trầm Hàn đứng trên đài khẽ híp mắt, sau đó điểm mũi nhân phi thân trở lại gian ghế lô thông qua cửa sổ hắn vừa mở lúc nãy, hắn xoay người đứng trong phòng, tầm mắt xẹt qua Cốc Lương Thiên ở phòng bên cạnh, sau đó lướt qua hai người Hợp Hoan Tông, cuối cùng dừng trên cửa sổ gian phòng của Thiên Cơ Môn đối diện, không biết suy nghĩ cái gì.

“Tiếp theo chúng ta cần tu sĩ Hợp Thể sơ kỳ.” Hoàng Nhị Tiền hỏi, “Có vị đạo hữu nào nguyện ý bước lên đây không?”

“Nơi này làm sao có tu sĩ Hợp Thể kỳ.” Một người ngồi ở giữa lầu một cười nhạo nói, “Ngươi nghĩ buổi đấu giá này lớn lắm à.”

“Hợp Thể hậu kỳ được không?” Tân Thẩm Chi bước ra từ một góc, nhìn có vẻ đã đứng đó từ lâu.

Dịch Huyền nhìn thấy Tân Thẩm Chi một đầu tóc bù xù xuất hiện dưới lầu một, thấp giọng hô: “……Nhị sư phụ.”

“Sư đệ, sao nhị sư phụ của đệ không đi cùng đệ đến đây?” Hạ Nhĩ tò mò hỏi.

Dịch Huyền nắm kiếm, rũ mắt: “Đệ không có nói với ông ấy.”

Hắn vốn quen chuyện gì cũng im lặng không chia sẻ với ai.

Hoàng Nhị Tiền lập tức nói: “Tất nhiên có thể.” Hắn cũng biết buổi đấu giá như thế này tu sĩ cảnh giới cao hiếm khi tới.

“Ngài thu lực một chút là được.”

Tân Thẩm Chi vừa lộ diện, đầu tóc xõa tung như tổ chim của ông cũng đủ khiến cho mọi người trong tửu lâu biết ông là ai.

—— Ngô Kiếm Phái Tân Kẻ Điên.

Nhân vật siêu quần của tông môn đại bỉ hơn hai trăm năm trước, một lần suýt chút nữa đã bức cho Côn Luân mất đi vị trí đứng đầu, trong trận đấu cuối cùng của đại bỉ năm ấy, ông chỉ dùng một thanh kiếm mà ép cho đại đệ tử Côn Luân phải tung ra hết mọi pháp khí trên người, tuy bại nhưng vinh.

Năm đó tông chủ Ngô Kiếm Phái từng bảo ông mang theo pháp khí hộ thân nhưng Tân Thẩm Chi không nghe, một người một kiếm đánh đến trận cuối cùng.

Và chính trận chiến chung cuộc đó đã đánh ra cái tên Tân Kẻ Điên.

“Thứ này cầm lên cũng khá chắc tay.” Tân Thẩm Chi cầm Bát Kỳ Biến ước lượng nói.

So với Lục Trầm Hàn thì ông hiển nhiên càng nhanh chóng lĩnh ngộ được tám mức độ biến hóa của Bát Kỳ Biến, ông đứng giữa tám khối thí luyện thạch còn lại, chỉ trong một chớp mắt, mọi người thậm chí còn chưa kịp nhìn thấy ông ra tay thế nào thì tám khối đá có thể chịu được một kích toàn lực của Hợp Thể kỳ toàn bộ vỡ vụn.

Tân Thẩm Chi cúi đầu nhìn Bát Kỳ Biến trong tay một lần nữa trở về hình dáng que cời lửa: “Pháp khí ngày nay dùng cũng khá tốt đấy.”

Có thể nhận được lời khen của cao thủ Hợp Thể kỳ, Hoàng Nhị Tiền vui mừng không thôi, phảng phất như là đang khen hắn vậy, gương mắt vốn dĩ khô gầy nay cười toe toét thì càng giống một quả vải khô.

Tân Thẩm Chi thử xong thì quay về góc vừa nãy, ông cảm thấy có một ánh mắt đang chăm chú nhìn mình, vừa ngẩng đầu nhìn lên thì thấy đồ đệ bảo bối đang đứng ở kia.

“Đồ đệ!” Tân Thẩm Tử bước nhanh qua.

“Nhị sư phụ.” Dịch Huyền hỏi, “Sao người lại đến đây?”

“Hôm nay không phải đấu giá pháp khí của Thiên Cơ Môn sao? Ta nghĩ con sẽ tới nên cũng đến xem.” Tân Thẩm Chi vừa cào tóc vừa nói.

Dịch Huyền gật gật đầu không hỏi gì thêm nữa, cũng không trở lại trên lầu, hắn đứng đây bồi Tân Thẩm Chi cũng xem đấu giá trên đài.

“Vậy là mọi người đã thấy rõ vì sao Bát Kỳ Biến được bình chọn đệ nhất Bách Thanh Bảng.” Hoàng Nhị Tiền đứng ở giữa đài tủm tỉm cười nói: “Bởi vì không có hạng nào cao hơn nữa.”

Nghe được lời này của hắn, có vài người ở lầu một nhịn không được xùy một tiếng, tuy nhiên thật sự lại không có lời nào để phản bác.

Pháp khí mà đến cả tu sĩ Hợp thể kỳ cũng có thể dùng thì đã vượt xa trình độ của Bách Thanh Bảng.

“Pháp khí tốt cần phải có thiên thời địa lợi nhân hòa, mua một kiện thiếu một kiện.” Hoàng Nhị Tiền đặt Bát Kỳ Biến trở lại trên bàn, “Các vị, giá khởi điểm của Bát Kỳ Biến là 9 vạn 9999 thượng phẩm linh thạch, mỗi lần tăng giá không có giới hạn.”

Trên lầu ba, Liên Liên nghe thấy giá khởi điểm thì không khỏi bật cười thành tiếng, này thật là không nhiều không ít, rất vừa vặn, nàng dẫn đầu ra giá: “Mười vạn linh một.”

“Vừa rồi chúng ta ra giá mười lăm vạn lận.” Mai Cừu Nhân thò đầu ra, gõ gõ cửa sổ phòng sát vách.

Liên Liên đẩy cửa sổ ra, một tay chống lên bệ nói: “Quan trọng là ở chỗ tham dự có biết không hả.”

“Được, vậy mười lăm vạn linh một.” Mai Cừu Nhân quay đầu hô.

“Mười sáu vạn linh một.” Từ Trình Ngọc ra giá.

Các tu sĩ dưới lầu dần an tĩnh lại nhìn các đại tông môn cạnh tranh, mỗi lần tăng cả vạn thượng phẩm linh thạch, đây không phải kèo mà bọn họ có thể bon chen.

“Mười bảy vạn.” Vạn Phật Tông Phật Tử Cốc Lương Thiên bỗng nhiên cũng ra giá.

Dưới lầu có người nhịn không được nói: “Đệ tử các đại tông môn thật đúng là dư tiền, Vạn Phật Tông không phải chỉ dùng pháp trượng và tràng hạt thôi ư? Tranh mua Bát Kỳ Biến về làm gì?”

“Ngươi thật đúng là đầu to óc như trái nho, Bát Kỳ Biến sớm không đấu giá muộn không đấu giá mà lại tổ chức ngay sau khi cửa thứ hai kết thúc, trước khi cửa thứ ba bắt đầu là vì sao, là vì uy lực của nó lớn như vậy, nói không chừng có thể lật ngược được kết quả thi đấu, có nó trong tay tuy không chắc có thể lấy được hạng nhất nhưng để nằm trong nhóm ba người đầu tiên hẳn là rộng cửa.”

“Không sai, Côn Luân và Vạn Phật Tông nhất định sẽ không muốn các tông phái khác mua được.”

“Lại nói, Diệp Tố Thiên Cơ Môn sao không giữ lại pháp khí này cho bản thân, ta nhớ rõ nàng ta cũng đã lên tới Nguyên Anh hậu kỳ nhưng chưa có pháp khí cố định nào.”

“Ai biết.”

Lục Trầm Hàn nghe được rõ ràng thanh âm mọi người xì xầm bàn tán trong tửu lâu, hắn nhìn mấy tu sĩ đang bát quái, ánh mất trầm xuống.

Một lát sau hắn nhìn Hoàng Nhị Tiền dưới đài, chuẩn bị ra giá.

“Ba mươi vạn.” Lúc này đột nhiên một thanh âm vang lên từ góc lầu hai.

Cả tửu lâu tức khắc im phăng phắc, các tu sĩ bị mức giá này làm cho chấn động.

Lục Trầm Hàn đứng bên cạnh cửa sổ, không lên tiếng, mắt nhìn chằm chằm gian phòng ở lầu hai kia, hắn là một Hóa Thần sơ kỳ thế mà lại chưa từng phát hiện bên trong có người.

—— là ai?

Lúc này, trên lầu ba phá lệ trầm mặc, đệ tử các đại tông hiển nhiên cũng không phát hiện gian phòng ở lầu hai đó có người.

Điều này nói rõ một chuyện, đối phương hoặc là đã dùng pháp bảo gì đó ngăn không cho người khác nhìn trộm, hoặc là……thực lực đã vượt xa tất cả mọi người trong tửu lâu.

“Ba, ba mươi vạn lần thứ nhất.” Giọng nói của Hoàng Nhị Tiền thậm chí có chút phát run, mức giá đưa ra tăng lên quá phi mã, trước khi bắt đầu đấu giá hắn còn nghĩ không biết có được hai mươi vạn thượng phẩm linh thạch không.

Các tông ở lầu 3 không ai ra giá nữa, lực chú ý toàn bộ đã bị người trong gian phòng ở lầu hai hấp dẫn.

“Ba mươi vạn lần thứ hai.” Hoàng Nhị Tiền vừa hô tim vừa nhảy bùm bụp.

Đệ tử các đại tông môn trên lầu trực tiếp bỏ cuộc.

Hoàng Nhị Tiền thấy không ai ra giá khác nữa, dùng hết sức gõ búa gỗ xuống bàn: “Ba mươi vạn thượng phẩm linh thạch, thành giao!”

Mọi người dưới lầu xuýt xoa không thôi, Bát Kỳ Biến vậy mà có thể bán được với giá cao như vậy, mấu chốt là không biết gian phòng ở lầu hai đó là người tông môn nào, có thể nhẹ nhàng lấy ra ba mươi vạn thưởng phẩm linh thạch, trong nhà có linh quặng à.

“Khách quan có một cơ hội để đổi ý.” Hoàng Nhị Tiền chỉ vào Bát Kỳ Biến trên bàn, “Xin mời tiến lên dùng thử.”

Lời này vừa dứt thì Lục Trầm Hàn và Cốc Lương Thiên đều đồng loạt nhìn chằm chằm về gian phòng ở lầu hai, chờ người bên trong bước ra, bọn họ muốn biết đó là ai.

“Không cần.” Thanh âm từ gian phòng lầu hai một lần nữa truyền ra, từ đó có thể nghe ra một sự bình tĩnh cực hạn.

Sau khi vật phẩm cuối cùng đã tìm được chủ nhân thì buổi đấu giá cũng kết thúc, theo quy trình thường thấy thì giao dịch sẽ được thực hiện ở phía sau, trong phòng có đường để người mua trực tiếp đi thẳng ra hậu đài.

Khi mọi người đều cho rằng không thể thấy được người ở trong phòng lầu hai thì cửa phòng đột nhiên bị mở ra, người bên trong bước ra.

Lục Trầm Hàn vốn chuẩn bị rời đi, thoáng quay đầu nhìn lại, nhìn người người trong phòng đi ra thì tròng mắt hắn không khỏi co rụt.

—— là người Bồng Lai.

Hai người với diện mạo cực kỳ bình thường, một trước một sau ra khỏi phòng, thanh y trâm gỗ, nếu đứng giữa đám người thì cơ bản sẽ không thể nhớ rõ mặt họ.

“Người Bồng Lai sao lại rời núi?” Tân Thẩm Chi nhíu mày nhìn hai người nọ.

“Bồng Lai?” Dịch Huyền tất nhiên biết Bồng Lai, là nơi trung tâm nhất của cả Phù Thế đại lục, nhưng trừ việc này thì hắn chưa từng nghe qua những chuyện khác.

“Người Bồng Lai không dễ dàng rời núi, rất có khả năng đã xảy ra chuyện gì.” Khó có khi Tân Thẩm Chi có thần sắc nghiêm túc, “Mà còn không phải là chuyện nhỏ.”

Dịch Huyền nhìn hai người đang bước xuống thang lầu, gương mặt cực kỳ bình thường, bình thường đến độ chỉ cần hắn nhắm mắt lại thì liền sẽ không nhớ nổi bộ dáng của họ.

“Đồ đệ, ta về trước.” Tân Thẩm Chi vỗ vai Dịch Huyền, “Phải báo cho tông chủ một tiếng.”

“Dạ……” Dịch Huyền vừa đáp lời, quay đầu lại đã thấy Tân Thẩm Chi đã biến mất tại chỗ.

Hai người Bồng Lai đi đến giữa đài, lấy ra một túi linh thạch: “Ba mươi vạn, còn không giao Bát Kỳ Biến cho chúng ta?”

Hoàng Nhị Tiền nhận lấy túi linh thạch, dùng linh lực tra xét một chút liền bị số linh thạch bên trong làm cho lóe mắt, hắn xoay người đưa Bát Kỳ Biến cho đối phương: “Đây là Bát Kỳ Biến của ngài.”

Hai người Bồng Lai nhận lấy, xoay người rời đi từ cửa chính, họ hòa vào trong dòng người ngoài cửa, trong tích tắc không ai còn có thể tìm ra.

“Đây là……Sao lại là người Bồng Lai?” Mai Cừu Nhân vuốt vuốt ngực trấn tĩnh lại, “Hay là đã xảy ra chuyện gì?”

Người Bồng Lai khó nhận ra những cũng dễ nhận ra, lúc nào cũng mặc thanh y, dùng trâm gỗ vấn tóc, người nào người nấy đều trông rất bình thường, lẫn vào trong đám người là vô phương tìm được.

Diệp Tố vừa bước ra khỏi phòng, nghe thấy Mai Cừu Nhân nói thì không khỏi hỏi: “Vì sao lại nói như vậy?”

“Bồng Lai thiện tính.” Liên Liên từ phòng cách vách bước ra, tựa vào cửa nói, “Bọn họ rời núi có nghĩa đã có chuyện gì đó xảy ra, hoặc là sắp xảy ra.”

Mã Tòng Thu chen vào bổ sung: “Cái này ta biết, bọn họ nổi tiếng nhất là chuyện đã tiên đoán được Thần Vẫn kỳ. Lúc ấy không một ai tin hết, chờ đến khi chư thần ngã xuống thì từ đó thật sự tu chân giới không còn một ai có thể phi thăng thành thần.”

Bởi vì người Bồng Lai đột ngột xuất hiện nên Lục Trầm Hàn và Cốc Lương Thiên đã sớm rời đi, đệ tử của các tông môn khác cũng gấp rút trở về, xem tông môn có tin tức gì không.

Nhan Hảo chuẩn bị rời khỏi thì bị Diệp Tố gọi lại.

“Ta có việc muốn nhờ cô giúp một chút.” Diệp Tố mỉm cười nói.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1: hoàn tất, nói cách khác phía sau hẳn là vẫn còn các chương khác.
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Cần Loạn Ăn Vạ
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...