Cô thẳng lưng và nắm chặt hai nắm tay ở hai bên.
Xấu hổ ghê nhỉ.
Rất không phục nhỉ.
Cô ta muốn lấy lại tôn nghiêm của mình từ trên người tôi.
Cô ta muốn dùng tôi để chứng minh rằng địa vị của cô ta không thể bị người khác thách thức.
Thật không may, cả một bàn cờ hay lại hóa hư không.
Tôi có thể tưởng tượng ta cô ta muốn băm vằm tôi thành từng mảnh như thế nào, nhưng bây giờ, cô ta vẫn phải ngậm ngùi nuốt lại hết vào bụng.
Càng ngày càng có nhiều người vây xung quanh, những lời thì thầm trở nên to hơn sau khi không thấy chúng tôi chút động tĩnh.
Không thể chờ thêm được nữa, nên lên tiếng trước: “Chu…”
Lời còn chưa dứt, liền nghe thấy Tống Thời Nghiễn đứng trước mặt nhẹ giọng nói: "Chu Nguyệt Nguyệt."
Cơ thể Chu Nguyệt Nguyệt run rẩy nhưng không dễ nhận ra, khi cô ta nhìn vào mắt tôi lần nữa, sự oán giận trong mắt cô ta càng tăng lên.
Nhưng vẫn bị Tống Thời Nghiễn uy h.i.ế.p ép buộc, cô ta chậm rãi mà cứng nhắc mở miệng: "Xin... xin lỗi."
Giọng nói của Chu Nguyệt Nguyệt không hề nhỏ, thành công khiến cho đám chị em phía sau hít một hơi lạnh, đồng đội heo phía sau lo lắng hét toáng lên:
"Chị Nguyệt Nguyệt! Chị đang nói cái gì vậy? Tại sao chị lại xin lỗi nó? Người phải xin lỗi là nó mới đúng chứ!"
Ngay khi những lời này bật ra, mọi người trên sân đều im lặng.
Chu Nguyệt Nguyệt sắc mặt càng thêm khó coi, thấp giọng quát: “Im, đừng nói nữa.”
Thật đáng tiếc, đám chị em của cô ta là đồ đần:
"Sao thế, chị Nguyệt Nguyệt? Nó là người muốn xin lỗi! Không phải hôm nay chị nói muốn nó quỳ xuống xin lỗi chị sao?"
Một câu nói khơi dậy bạt ngàn sóng gió.
"Đúng vậy."
Tôi vòng qua Tống Thời Nghiễn đang chắn trước tôi và đứng trước mặt cô ta:
"Tôi tới đây để xin lỗi cô."
"Tôi không nên đẩy cô khi cô đang chen hàng."
"Vì thế……"
Tôi bắt gặp ánh mắt của cô ta và nói: “Tôi đến đây để quỳ xuống và xin lỗi cô”.
Từ "quỳ xuống" được tôi nhấn nhá rất nặng nề.
Người phía sau muốn kéo tôi đứng dậy nhưng đã bị tôi hất ra.