Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Không Phải Ánh Trăng

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Nhiễm..."

Tôi phớt lờ anh ta, chỉ mỉm cười nhìn Chu Nguyệt Nguyệt.

Trăng lạnh như nước.

Một lúc lâu sau, người đứng sau tôi mới lên tiếng, giọng điệu vẫn thờ ơ như đêm đó, nói với tôi rằng anh ta không quan tâm là lỗi của ai.

"Chu Nguyệt Nguyệt."

Sự ám chỉ trong giọng điệu của anh ta quá mức rõ ràng.

Chu Nguyệt Nguyệt sắc mặt tái nhợt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/khong-phai-anh-trang/chuong-11.html.]

Nhưng cơ thể lại run rẩy, mím môi, từng chút một khuỵu đầu gối xuống.

Mọi ánh mắt đều đổ dồn lên người cô ta.

Nặng tựa ngàn cân, làm eo cô ta cong lại từng chút một.

Trong vòng một tuần, vai trò của chúng tôi bị đảo ngược, tôn nghiêm rải đầy đất lại là cô ta.

Vở kịch đã đến hồi cao trào, nhưng Chu Nguyệt Nguyệt lại giống như một diễn viên kém cỏi, mãi không muốn hoàn thành vai diễn của mình.

Nhưng không sao cả, điều này không ngăn cản cô ta từ nay trở thành trò cười của mọi người và sẽ không có ai dọn dẹp tàn tích cho những hành vi ngỗ ngược của cô ta nữa.

Sự ỷ lại của cô ta từ nay không còn tồn tại nữa.

Tôi nghe thấy tiếng xì xào trong đám đông, một ánh đèn flash ghi lại hành vi nhục nhã của Chu Nguyệt Nguyệt, ánh mắt lạnh lùng và ngôn từ giễu cợt xen lẫn vào nhau rơi hết lên người Chu Nguyệt Nguyệt.

Tâm trạng tôi bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Nghiêng người ghé bên tai Chu Nguyệt Nguyệt, tôi cười khúc khích:

"Tôi nói rồi."

"Không có Tống Thời Nghiễn, cô chẳng là cái thá gì cả."

32.

Côn trùng mùa hè đang ríu rít ồn ào trên cây, âm thanh duy nhất còn sót lại trong rừng cây là tiếng ve sầu và tiếng thở của chúng.

Cảnh tượng ba người rúc vào nhau trông đặc biệt buồn cười.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Chu Nguyệt Nguyệt vẻ mặt sợ hãi, nhưng vẫn tức giận hét lên: "Tao sẽ không bỏ qua cho mày đâu!"

Tôi lờ đi sự tức giận của cô ta, chỉ cụp mắt xuống nhìn cô và mỉm cười.

Khoảnh khắc những ngón tay tôi bắt lấy cằm cô ta, cơ thể cô ta co lại không thể kiểm soát.

Cô ta buộc phải nhìn tôi.

"Thả tao ra! Mẹ nó..."

Lời còn dang dở của Chu Nguyệt Nguyệt tan biến sau một cái tát vang dội.

Bây giờ thì nó đối xứng rồi.

Đám đồng hành với cô ở phía sau thở hổn hển, mở to mắt nhìn.

Chu Nguyệt Nguyệt nghiêng mặt sang một bên, giống như bị choáng váng rất lâu vẫn chưa hồi hồn.

"Mày đánh tao! Con khốn này! Mày thế mà..."

Tôi giẫm lên chân cô ta: “Không bỏ qua cho tôi à?”

"Cô làm không được đâu."

"Không có Tống Thời Nghiễn, cô chẳng là gì cả."

"Con khốn! Hãy đợi đó! Ngày mai tao sẽ..."

"Tôi sẽ đợi."

Tôi đang đợi, đợi Tống Thời Nghiễn, bạn trai của tôi, đến đối đầu với tôi.

33.

Khi tôi quay lại phòng ký túc, Tống Thời Nghiễn vẫn luôn một mực đi theo sau tôi, không nói lấy một lời.

Tiếng thở theo đuôi tôi như hình với bóng.

Đôi lúc đã lưỡng lự muốn nói, nhưng cuối cùng lại im lặng.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Không Phải Ánh Trăng
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...