Lúc Giang Hữu bước vào viện, ta đã bệnh đến mức không gượng dậy nổi.
Bên giường đặt bát t.h.u.ố.c muốn lấy mạng ta, mùi đắng xông lên, hun cho mặt mũi ta vàng vọt tiều tụy.
Ánh mắt Giang Hữu dừng lại trên gương mặt vô cảm của ta, đồng t.ử đen nhánh khẽ rung, tựa như hứng thú hỏi:
“Ôn Nghênh, ngươi thành ra bộ dạng quỷ quái này rồi sao?”
Ta khựng lại. Quỷ quái?
Phải rồi.
Một tháng trước, Nguyễn Hân Thiền dụ dỗ nữ nhi ba tuổi của ta ra bờ hồ.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Tay cầm vòng cổ bình an mà ta đã quỳ từng bước một trong chùa Hộ Quốc để cầu cho Thanh Huy, lắc lư trêu chọc đứa trẻ ngây thơ bước tới với tay lấy.
Lúc ta hay tin chạy đến, nửa thân người của Thanh Huy đã thò ra ngoài lan can bờ hồ.
Bốn mắt giao nhau, Nguyễn Hân Thiền khẽ cong môi cười như có như không, lại đưa tay giơ chiếc vòng cổ bình an ra xa thêm một chút.
Thanh Huy lập tức nhón chân với lấy, thân thể nhỏ bé chao đảo vì đứng không vững, chỉ một cái chớp mắt là sẽ ngã xuống hồ.
Ta không còn kịp nghĩ gì khác, lao thẳng về phía Thanh Huy.
Cuối cùng, ngay khoảnh khắc con bé sắp ngã khỏi lan can, ta ôm c.h.ặ.t lấy nó, toàn thân run rẩy, sợ hãi dâng trào như sóng cuộn.
Thế nhưng, chỉ bị tay áo ta khẽ chạm vào, Nguyễn Hân Thiền đã cong môi, bỗng dưng gào lớn một tiếng:
“Biểu ca cứu mạng!”
Rồi ngửa mặt ngã nhào xuống hồ.
Biểu cô nương tá túc trong Hầu phủ này, nhờ được mẹ chồng nâng đỡ, lại càng được lòng người hơn cả chính thất như ta.
Lúc nàng ta nhào vào lòng Chu Nghị An, khóc như hoa lê đẫm mưa, cả viện đầy tớ đồng loạt chỉ mặt ta, nói ta cố ý đẩy Nguyễn Hân Thiền xuống nước.
Dù ta gào khóc giải thích thế nào, dù lấy Thanh Huy - đứa con duy nhất của Hầu phủ ra làm chứng, cũng chẳng ai chịu tin lời ta.
Mặt Chu Nghị An đầy thất vọng:
“Biểu muội không nơi nương tựa, chỉ cầu một chốn dung thân, chịu làm một tiểu thiếp nhu thuận. Cớ gì nàng vẫn không thể dung thứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kien-quan-lai/chuong-1.html.]
“Nàng thật sự muốn ép ta hưu nàng sao?”
Mẹ chồng thì nhếch môi cười lạnh:
“Nếu không phải ngươi sinh Thanh Huy xong thì thân thể hư nhược, ta đâu cần khổ tâm đến vậy, để cháu gái ngoan ngoãn của ta làm thiếp! Đích t.ử của Hầu phủ, Thế t.ử tương lai vẫn phải do dòng dõi cao môn nhà họ Nguyễn sinh ra mới xứng.”
“Ngươi đã nhỏ mọn, lòng dạ hẹp hòi chẳng dung nổi người khác, thì ta thưởng cho ngươi mười trượng, đến trước bài vị tổ tông mà hối lỗi đi.”
Thân là chủ mẫu, bị xử phạt đã là nỗi nhục tày trời. Huống hồ còn bị người ta bịt miệng đè xuống đất, bị đ.á.n.h như lợn như ch.ó.
Chỉ trong một đêm, thanh danh ta thối nát khắp nơi, mang tiếng ô nhục, chẳng còn chốn dung thân.
Ta bị phạt quỳ trong từ đường suốt bảy ngày, gió lạnh thấu xương, tuyết lớn mịt mù, đến một bát canh nóng hay một chậu than sưởi cũng không có.
Ta không cam tâm c.h.ế.t lạnh, c.h.ế.t đói trong từ đường, liền châm lửa đốt cháy căn phòng khóa kín kia, tự cứu mình thoát ra.
Nhưng Chu Nghị An lại đỏ hoe mắt vì hận.
Suốt một năm nay, vì những màn hãm hại, vu oan và toan tính của Nguyễn Hân Thiền, chúng ta sớm đã xé rách mặt mũi.
Hắn chưa từng bước chân vào viện của ta nửa bước, trong mắt trong lòng chỉ còn tràn ngập hận ý dành cho ta.
Chỉ cần Nguyễn Hân Thiền sứt mẻ đôi chút, đỏ mắt rơi vài giọt lệ, hắn liền chẳng phân phải trái mà tìm ta gây chuyện, bắt ta chép sách, cấm túc, thậm chí tát ta, phạt ta quỳ từ đường.
Đến nước này, trong mắt hắn, ta chẳng còn giá trị gì.
Trong lòng ta, hắn đã thành kẻ lang tâm cẩu phế, diện mạo hoàn toàn đổi khác.
Quả nhiên, lần này Chu Nghị An cũng vẫn như vậy.
Chỉ để lấy lòng Nguyễn Hân Thiền, hắn nghe theo lời nàng ta, sai người ném ta xuống hồ nước lạnh buốt, rồi lạnh lùng nói:
“Từ đường không chịu quỳ, vậy thì xuống hồ uống mấy ngụm nước lạnh, coi như trả lại uất ức cho Thiền nhi.”
Ta vốn biết bơi, dù thân thể bệnh tật, vẫn có thể tự trèo lên bờ.
Thế nhưng Nguyễn Hân Thiền vừa khóc lóc vừa cố tình đứng chặn bên hồ. Mỗi lần ta vừa chạm được mép hồ, nàng ta liền mang theo vẻ đắc ý ngầm, dẫm c.h.ặ.t lên mu bàn tay ta nghiến mạnh.
Đến khi ta đau quá buộc phải buông tay, lại chìm xuống nước.
Cứ thế lặp đi lặp lại, ta bị ngâm trong làn nước băng giá suốt nửa canh giờ, sức cùng lực kiệt, chỉ dựa vào ý chí không nỡ rời xa nữ nhi mà gắng giữ lại hơi thở cuối cùng.
Mãi đến khi trong phủ có khách tới, Chu Nghị An sợ chuyện ngược đãi chính thất bị người đời dị nghị, đàn hặc, mới cho phép ta – kẻ đã thoi thóp được lên bờ.
Sau đó, hàn khí thấm tận xương cốt, ta nằm triền miên trên giường bệnh cho đến tận hôm nay.
Thế nhưng Hầu phủ vì muốn bù đắp cho Nguyễn Hân Thiền, lại nâng thiếp thất lên làm bình thê, định sang tháng sau cưới nàng ta vào phủ.
Chu Nghị An còn lo ta ngăn trở, liền giam c.h.ặ.t ta trong viện, đến Thanh Huy ta cũng không được gặp.
Nguyễn Hân Thiền thì ngày ngày đến thăm ta.
Hắt nước lạnh lên chăn bông của ta, ném cát vào thức ăn, thậm chí còn lấy bệnh tình của Thanh Huy ra lừa gạt ta.
Đến khi ta chỉ còn treo lại một hơi thở, liều mạng lao ra ngoài cửa, nàng ta khẽ móc mũi chân, khiến ta ngã sấp xuống đất như ch.ó gặm bùn trước mặt gia nhân của cả viện, đầu đập mạnh đến m.á.u me be bét.
Ta vừa định chống người đứng dậy, nàng ta đã giẫm mạnh lên lưng ta, nghiến đến mức xương cốt như muốn gãy vụn, rồi túm tóc ta, ép ta ngẩng đầu nhìn thẳng vào gương mặt âm độc ấy, nhướng mày cười lạnh:
“Muốn gặp con gái ngươi, thì bò ra ngoài cho ta. Bằng không, cánh cửa này, ngươi đừng hòng bước qua.”
--------------------------------------------------