Ta ngẩng đầu nhìn Ôn mẫu, giọng lạnh lẽo:
“Vậy thì đi c.h.ế.t đi, sống lay lắt nhờ bán con gái đổi lấy, có cũng như không. Nếu các người có khí tiết, thì bây giờ c.h.ế.t đi là vừa, người ta chỉ khen là biết giữ cốt cách.”
Mấy người kia đồng loạt sững sờ, nhìn ta bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Tựa hồ không hiểu nổi, vì sao một người xưa nay luôn nhu thuận ngoan ngoãn như ta lại có thể phản nghịch thành ra thế này.
Chỉ bởi vì, ta đã từng được ánh sáng tự do chiếu rọi, nên không thể cam tâm chìm vào bóng tối lần nữa.
Ôn phụ giận đến run tay:
“Ngươi… ngươi thật sự muốn vong ơn phụ nghĩa đến vậy sao? Năm xưa nếu không phải chúng ta nhặt ngươi về, nuôi ngươi ăn sung mặc sướng đến hôm nay, ngươi làm sao có được phú quý như thế này.”
“Ngươi mắc nợ Ôn gia ta, đừng nói là gả vào Chu gia, dù bắt ngươi làm trâu làm ngựa để trả, ngươi cũng không được oán thán nửa lời!”
Ôn Thư Từ cũng sầm mặt, quát ta:
“Bảo muội về Hầu phủ chứ có phải đẩy muội vào núi đao biển lửa đâu??? Muội có biết bao nhiêu người muốn chen đầu vào cửa Chu gia mà không được không? Chúng ta làm thế, chẳng lẽ không phải vì muốn tốt cho muội sao?”
Ôn mẫu như quyết tuyệt, nói một câu liều c.h.ế.t:
“Nếu con không về Hầu phủ, hôn sự của Thanh Huy và cháu con sẽ bị hủy bỏ. Đến lúc đó, không chỉ con, mà Thanh Huy cũng bị hại!”
“Cải trắng héo úa bị người ta vứt bỏ, dù Thanh Huy có hiền lành nhu thuận đến đâu, cũng đừng mơ được nhà cao cửa rộng để mắt tới!”
Ta giận quá, đẩy Ôn mẫu ra, bật cười lạnh:
“Quản gia, tiễn khách! Về sau ai đến với danh nghĩa nhà mẹ đẻ ta, đều không được mở cửa.”
Ôn Thư Từ nóng nảy, vươn tay túm lấy cổ tay ta:
“Không đi cũng phải đi! Liên quan đến tiền đồ của Ôn gia, ngươi c.h.ế.t cũng phải c.h.ế.t trong Hầu phủ!”
Hắn dùng toàn lực.
Tay ta bị hắn siết đau điếng, cả người bị kéo đi như ch.ó mèo, đến khi trật cả chân, hắn cũng vờ như không thấy.
Chát!
Ta giận dữ tát thẳng vào mặt hắn, khiến đầu hắn lệch hẳn sang một bên, giọng lạnh như băng:
“Ép ta tới Chu gia, là muốn ta nói cho Chu Nghị An biết chân tướng vụ rơi núi năm ấy sao? A huynh tốt của ta!”
Ôn phụ và Ôn Thư Từ đồng loạt run rẩy, kinh hãi nhìn ta:
“Ngươi… ngươi làm sao biết được?!”
Ta bật cười:
“Vì trèo cao, các người không từ thủ đoạn. Vừa hại người vừa cứu người, để ta leo lên được một mối hôn sự đẹp như mơ. Nhưng nếu Chu gia biết, hôn sự này là đổi bằng cái mạng của Hầu gia, thì e rằng Ôn gia không chỉ bị cách chức đơn giản như vậy đâu.”
“Muốn c.h.ế.t sao? Ta không ngại cùng các người đồng quy vu tận!”
Mấy người nhà Ôn gia bị khí thế tàn độc của ta chèn ép, cuối cùng cũng đành chịu thua.
Trước khi rời đi còn hung hăng ném lại một câu tuyệt tình — đoạn tuyệt quan hệ, xem như chưa từng nuôi nấng ta, thứ vong ân bội nghĩa như ta, bọn họ không thèm nhận.
Cả người ta như mất sức, thân thể mềm nhũn ngã xuống.
Vừa quay đầu, đã thấy Thanh Huy và Giang Hữu nhìn ta mỉm cười.
“Vỗ tay cho mẫu thân con nào, nàng đã vứt bỏ sự nhu nhược, dám nói ‘không’ với bất công, thật sự rất tuyệt vời.”
Thanh Huy lao vào lòng ta, líu ríu nói:
“Mẫu thân thật giỏi! Giống hệt như di mẫu vậy, đều rất giỏi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kien-quan-lai/chuong-9.html.]
Giang Hữu thở phào:
“Ngươi có được cốt khí như thế, ta cũng yên tâm rồi. Gần đây ta phải về Giang Nam một chuyến, ta sẽ để người ở lại chăm sóc hai mẹ con ngươi. Đợi ta xong việc, sẽ tới đón các ngươi đi.”
Ta hít sâu một hơi:
“Ngươi về Giang Nam làm gì?”
Nàng hờ hững lau cây gậy đ.á.n.h ch.ó giắt bên hông:
“Xử lý chút việc nhỏ.”
Nàng nói nghe nhẹ tênh — thế mà đi một lần là ba tháng.
Nhiều năm sau ta mới biết, cái gọi là “việc nhỏ” ấy, là nàng tận diệt cả nhà chồng từng nhân lúc nàng vào kinh mà mưu đồ chiếm đoạt thương hành của nàng.
Về sau, nàng chỉ vào những nấm mồ san sát đầy đất, cười toe toét với ta:
“Xuống tay gọn gàng, chỉ làm bẩn vạt áo một chút thôi. Thế đã đủ oai chưa?”
…
Sau khi Giang Hữu rời đi, nhà họ Ôn vẫn không chịu từ bỏ.
Chu gia giấu kín mọi chuyện xảy ra hôm ấy, truyền ra ngoài rằng Hầu gia Chu Nghị An vì cưỡi ngựa bất cẩn mà ngã gãy chân, còn nữ nhi nhà họ Ôn thì nóng lòng hoà ly, nhẫn tâm bỏ mặc.
Thiên hạ mắng ta vong ân phụ nghĩa, tất nhiên cũng không tha cho nhà họ Ôn.
Mà nhà họ Ôn cũng không biết thừa lúc Chu Nghị An còn chưa xuống giường được mà lo vội vàng rút khỏi kinh thành để tránh tai họa, lại dám nhân lúc ta sơ hở, bắt cóc Thanh Huy, ép ta quay về Hầu phủ nhận lỗi.
Toàn thân ta run rẩy, tứ chi lạnh buốt, bên tai chỉ còn tiếng ong ong ù đặc.
Thế nhưng ta không ngừng nhủ bản thân phải bình tĩnh, phải nghĩ xem nếu là Giang Hữu, nàng ấy sẽ làm gì.
Nghĩ mãi, nghĩ mãi, ta rốt cuộc cũng trấn tĩnh lại.
Nàng nhất định sẽ “ngươi tổn hại ta ba phần, ta trả lại ngươi bảy phần”, quyết không cúi đầu, quyết không lùi bước.
Ý nghĩ ấy như chiếc xương sống chống đỡ lấy ta, cho ta dũng khí và khí thế, ta lập tức quay sang quản gia:
“Đến Bạch Lộ thư viện, mang theo nhiều người.”
Bởi vì hai đứa con trai quý như vàng của Ôn Thư Từ đang học ở thư viện ấy.
Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺
Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ
Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ
CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ
Lấy gậy ông đập lưng ông — ta cũng học được rồi.
Thì ra, có một người dẫn đường, con người thật sự sẽ trưởng thành rất nhanh.
Trời sẩm tối, người nhà họ Ôn hớt hải kéo đến cửa phủ, gào khóc đòi ta thả hai đứa cháu trai vô tội.
Họ lại lấy ơn nghĩa để lay động ta, lấy m.á.u mủ ruột rà để dỗ dành ta, cuối cùng đến lượt Ôn mẫu đột ngột quỳ sụp xuống đất.
Cửa phủ mở ra, ta đứng thẳng lưng, chậm rãi ngẩng đầu:
“Đem Thanh Huy đến, nếu không — một đổi hai. Khoản nợ này, tự các người tính cho rõ.”
“Rầm” một tiếng, cánh cửa lại khép lại.
Hy vọng cuối cùng của đám người đang gào khóc phát điên ngoài kia, bị ta dập tắt trong tích tắc.
Ta đứng dưới ánh trăng, tay siết c.h.ặ.t đến rớm m.á.u.
Bởi ta hiểu rõ, nếu hôm nay ta lùi một bước, về sau sẽ có hàng vạn bước buộc ta phải lùi.
Nếu ta yếu đuối một lần, thì mẹ con ta sẽ mãi mãi bị người ta dẫm dưới chân không thể ngóc đầu lên.
Ta đang đặt cược — cược vào sự cưng chiều mà họ dành cho trưởng t.ử và đích tôn, cược vào sự khinh thường mà họ dành cho ta, cược vào nỗi sợ hãi khi mất hai đổi một của họ.
--------------------------------------------------