Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu

Chương 15

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta không kìm được nỗi sợ hãi phát ra từ sâu trong lòng.

Lòng bàn tay đẫm mồ hôi lạnh, Tề Tuyên buông tay ta ra, vòng qua vai ta, thấy ánh mắt Hiên Hòa Quận chúa đang nhìn chằm chằm vào mặt ta thì khẽ kéo ta vào lòng. Hắn mỉm cười, nhưng nụ cười ấy chỉ thoáng lướt trên gương mặt, không hề chạm vào đáy mắt: “Hiên Hòa Quận chúa chê cười rồi, Kiều Kiều nhà ta nhút nhát trước người lạ.”

Ta dựa hoàn toàn vào lòng hắn, cảm nhận hơi thở bao quanh mình, sự căng thẳng cũng vơi đi ít nhiều. Ta mỉm cười nhẹ với Hiên Hòa Quận chúa: “Xin chào Hiên Hòa Quận chúa.”

Cuối cùng, ánh mắt của Hiên Hòa Quận chúa cũng rời khỏi mặt ta. Nàng ta nở một nụ cười nhàn nhạt, ta dù ngờ nghệch cũng nhận ra sự khinh thường và lạnh nhạt trong đó. “Ừm,” nàng đáp khẽ rồi xoay người bỏ đi.

Tề Tuyên khẽ vuốt lên đỉnh đầu ta, vẫn giữ dáng vẻ che chở ấy, đầu ngón tay lướt qua hàng mi khiến ta không thể mở mắt. Nụ cười của hắn dần thu lại, trở nên sắc bén. Nhưng ta chẳng thấy gì cả, chỉ cảm nhận bàn tay hắn khẽ lướt qua búi tóc của mình, giọng hắn trầm xuống: “Kiều Kiều búi tóc hơi lỏng rồi.”

Ta gật đầu, kéo tay hắn xuống khỏi mắt mình: “Tề Tuyên ca ca, ta đã tặng cây trâm của mình cho Khanh Khanh rồi.”

“Kiều Kiều rất thích Nguyên cô nương sao?” Tề Tuyên nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, ánh mắt lướt qua cổ tay vừa bôi thuốc của ta, rồi nắm lấy đầu ngón tay, đôi mắt sâu thẳm khóa chặt tầm nhìn của ta. Vẻ mặt Tề Tuyên tập trung, không cười, đôi môi mím lại, hiếm khi trông nghiêm nghị đến vậy, nghiêm nghị đến mức ta gần như cảm nhận được chút căng thẳng từ hắn.

Ta quen biết không nhiều người, nhưng Nguyên Niệm Khanh là cô gái đẹp nhất trong số đó. Bỏ qua chuyện ta thích người đẹp, lại thêm việc nàng là người do Tề Tuyên đưa về, ta quý mến Nguyên Niệm Khanh còn bởi nàng giống như một chú mèo nhỏ. Một con mèo nhỏ hay giương móng với mọi người, nhưng nếu có ai đó vươn tay vuốt nhẹ, nàng sẽ bất đắc dĩ mà cúi đầu để người ta chạm vào, giống hệt con mèo hoa mà ta từng nuôi khi trước.

Hơn nữa, chúng ta thường cùng nhau ăn uống, vui chơi, nàng còn cài trâm cài của ta, vậy hẳn là bạn tốt rồi.

Ta gật đầu, giải thích: “Ta cảm thấy Khanh Khanh là bằng hữu tốt của ta. Từ Kính tỷ tỷ từng nói rằng hai cô gái thường trò chuyện và chơi cùng nhau chính là bằng hữu tốt.”

Tề Tuyên ngẩn ra một lúc, rồi lắc đầu cười, ánh mắt thoáng nét xuân: “Thế còn Tề Tuyên ca ca thì sao?”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-kieu-co-biet-gi-dau/chuong-15.html.]

Câu hỏi này khiến ta khá bối rối, chẳng lẽ Tề Tuyên uống quá chén mà hồ đồ rồi chăng? Ta rút tay ra, chạm lên mặt hắn: “Tề Tuyên ca ca là phu quân của ta, chẳng phải chúng ta đã bái đường thành thân rồi sao?”

Sự vui mừng của Tề Tuyên đột nhiên hiện rõ. Chàng trai trẻ vốn trầm ổn, điềm đạm ấy bật cười thành tiếng, đôi mắt sáng lấp lánh, vẻ mặt rạng rỡ. Cánh tay dài vươn ra, ngay khoảnh khắc đó, hắn kéo ta vào lòng, ôm chặt. Khuôn mặt ta áp vào n.g.ự.c Tề Tuyên, không rõ hắn vì sao lại vui mừng đến thế, nhưng ta có thể cảm nhận rõ niềm hân hoan của hắn. Trên người Tề Tuyên toát ra một cảm giác ấm áp của mùa xuân, như ánh trăng nhẹ nhàng nâng bước gió xuân, tựa cành hoa đang nở rộ.

Khi ta quay lại chỗ ngồi của nữ quyến, mặt vẫn còn nóng bừng. Chẳng cần soi gương cũng biết rằng mặt mình chắc chắn đỏ lựng. Cảm giác ấm áp của đôi môi vẫn còn đọng lại, Tề Tuyên chưa từng hôn ta nồng nhiệt đến vậy.

“Lương Vân Kiều!”

Lại là Triệu Nhiên Công chúa…

Vừa rồi lúc ta rời đi, ta không chỉ gọi Khương Đan quay lại, mà còn nhờ hai tỷ tỷ nhà họ Hoa chăm sóc nàng, nên giờ Nguyên Niệm Khanh đang ngồi giữa Hoa Từ Thụ và Hoa Từ Kính, còn Triệu Nhiên Công chúa ngồi không xa, nhìn chúng ta mà nghiến răng nghiến lợi.

Có lẽ là sau khi được diện kiến Hiên Hòa Quận chúa, ta chợt thấy Triệu Nhiên Công chúa lại có chút đáng yêu hơn. Ta hiếm khi dừng bước, lần này lại khẽ tiến về phía Triệu Nhiên vài bước.

“Kiều Kiều.”

Hôm nay ta quả thật bị gọi tên không ít lần.

Lần này là Hoa Từ Kính, đối diện với vẻ mặt hầm hầm của Triệu Nhiên, nàng mỉm cười nhẹ nhàng: “Công Chúa điện hạ, chi bằng cùng lại đây ngồi đi. Từ Kính sắp sửa phải xuất giá xa, quả thật có chút không nỡ xa rời các tỷ muội, đến trò chuyện một chút nào.”

Thái độ của Triệu Nhiên lập tức yếu đi rõ rệt, nhưng không phải là kiểu sợ Hoa Thái phó như thường ngày. Rồi cô Công chúa kiêu ngạo này miễn cưỡng kéo tay ta ngồi xuống bên cạnh.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu
Chương 15

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 15
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...