Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta qua chỗ mẫu thân ăn điểm tâm, ngồi ở hành lang ăn hạt sen, còn gặp Khanh cô nương!” Nhắc đến Khanh cô nương xinh đẹp, ta trở nên phấn khích, nhưng nghĩ đến nàng chẳng mấy thân thiện với ta, lại hơi cụt hứng, “Nhưng cô nương ấy lạnh nhạt, không thèm nói chuyện với ta.”

Nhớ đến lời bàn tán của hạ nhân, ta ngẩng đầu hỏi, “Tề Tuyên ca ca, huynh có định nạp Khanh cô nương vào hậu viện không?”

Tề Tuyên bế ta vào phòng, đặt lên giường, rồi quỳ xuống trước ta, cởi giày tất của ta, kéo váy lên để lộ vết bầm tím ở đầu gối, tay nắm lấy mắt cá chân của ta, ngẩng đầu nhìn ta với nụ cười xen lẫn chút kỳ vọng, dường như mong muốn ta hỏi hắn: “Kiều Kiều không vui sao?”

“Không có mà, ta thấy Khanh cô nương đẹp lắm.” Ta mím môi, cúi đầu nhìn Tề Tuyên lấy thuốc từ tay Khương Đan, nhẹ nhàng chấm vào vết bầm, cảm giác mát lạnh lan tỏa. Ta duỗi chân, đặt lên đùi hắn, mặt mày hớn hở, “Tề Tuyên ca ca, huynh nên bảo cô nương ấy ăn thêm một chút đi, nàng gầy quá, vừa cao vừa gầy, nhìn mà thấy yếu đuối.”

“Nguyên cô nương chuộng vóc dáng mảnh mai, Kiều Kiều không cần lo cho nàng.” Bôi thuốc xong, Tề Tuyên ngồi lên giường bên cạnh, ánh mắt dừng lại trên mặt ta, nghiêm túc nói, tiếp nối câu chuyện khi nãy, “Ta đưa Nguyên cô nương về đây, đáng lý Kiều Kiều phải không vui mới đúng.”

Ta chạm vào mặt mình, môi trề ra một chút. Ai cũng thích những cô nương có dáng mảnh mai sao? Ta cắn nhẹ môi dưới, không biết phải đáp lại Tề Tuyên thế nào, theo lý mà nói, ta nên không vui mới phải.

Nhưng ta tin tưởng Tề Tuyên, nếu hắn thực sự muốn nạp thiếp, ta cũng chẳng có lý do gì để phản đối.

Ta là cô nhi, phụ mẫu đều đã mất sớm, được nuôi dưỡng tại phủ Tướng quân. Khương Đan từng nói, khi còn nhỏ, đầu ta bị đập một cú, sau đó ta liền có chút ngốc nghếch, được làm thê tử của Tề Tuyên ca ca đã là hạnh phúc lớn nhất.

Còn gì mà không hài lòng?

Thấy ta nghiêng đầu ngẩn ngơ, Tề Tuyên nghĩ rằng ta chưa hiểu, kiên nhẫn giải thích: “Vì ta là phu quân của nàng, nếu có ai muốn chia sẻ phu quân với nàng, Kiều Kiều nên từ chối, đó mới là điều bình thường. Kiều Kiều hiểu không?”

Ta gật gật đầu, ngả người nằm xuống giường, không muốn đối diện với vấn đề này.

Mấy hôm trước nghe Khương Đan kể, Thân đại nhân ở Lễ Bộ và phu nhân của ông ấy đã đánh nhau ngoài phố, chỉ vì Thân phu nhân không muốn đại nhân nạp thiếp.

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-kieu-co-biet-gi-dau/chuong-3.html.]

Ta nhìn màn giường một lúc thì thấy buồn ngủ: “Tề Tuyên ca ca, ta mệt rồi.”

Như thường lệ, ta nằm im không nhúc nhích, chờ Tề Tuyên giúp ta chải tóc, thường ngày ta không bao giờ ngủ quên, nhưng hôm nay không hiểu sao lại buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt. Hương thơm nhè nhẹ từ người Tề Tuyên phảng phất, khiến ta càng thêm mệt mỏi, mí mắt nặng trĩu.

Ban đầu ta ngủ không sâu, lờ mờ cảm giác có người ôm ta vào lòng. Ta động đậy cánh tay, vừa nhấc lên liền bị nắm lại. Cơn buồn ngủ càng dâng lên, trước khi chìm vào giấc ngủ, dường như ta nghe thấy Tề Tuyên khẽ gọi tên mình.

Ta vùng vẫy mở mắt.

Tề Tuyên đã không còn ở đó, bên cạnh trống rỗng, hơi ấm của hắn vẫn còn, có lẽ vừa mới đi. Ta ngồi trên giường ngây người một lúc, xỏ giày, đi tới cửa phòng, do dự hồi lâu rồi đẩy cửa ra.

Hôm nay Khương Đan trực đêm, ngồi ở ghế trong hành lang đã ngủ thiếp đi. Ta khẽ mỉm cười, rón rén bước ngang qua nàng.

Vừa bước qua cổng viện, ta thấy Tề Tuyên và mỹ nhân đang đối diện nhau.

Tề Tuyên vận y phục chỉnh tề, vẻ mặt vô cảm, nói gì đó, còn mỹ nhân đầy vẻ chán chường, khoanh tay, nhìn hắn với thái độ lơ đễnh. Thấy ta bước ra, cả hai đồng loạt quay đầu nhìn. Tề Tuyên nhíu mày tiến lại phía ta, trong khi mỹ nhân chỉ đứng đó, khóe môi thoáng nở nụ cười giễu cợt quen thuộc.

Ta cũng không rõ mình có tâm trạng gì, chỉ biết khi Tề Tuyên khoác áo ngoài cho ta, ta liền cười gượng: “Tề Tuyên ca ca, huynh nên theo Khanh cô nương về viện, bên ngoài lạnh lắm.”

“Kiều Kiều cũng biết lạnh sao?” Hiếm khi thấy Tề Tuyên cắt ngang lời ta, hắn siết chặt chiếc áo khoác trên người ta, có chút vội vã, nắm lấy tay ta đặt vào lòng bàn tay mình. “Sao lại chỉ mặc mỗi trung y mà chạy ra ngoài? Khương Đan đâu? Tay lạnh thế này sao, nàng không biết mình rất dễ mắc bệnh sao?”

Lúc đó ta còn ngơ ngác, nghe Tề Tuyên nói vậy bỗng cảm thấy ấm ức, nước mắt cứ thế tuôn ra, nhưng lại không dám nổi giận, chỉ khe khẽ phân bua: “Ta tỉnh dậy thì không thấy huynh, nên ra ngoài tìm.”

Qua người Tề Tuyên, ta thấy mỹ nhân nhìn ta một cái, rồi quay người bỏ đi.

Thấy ta khóc, Tề Tuyên không nỡ trách mắng nữa, trái lại còn lúng túng, khẽ xin lỗi vài câu “Xin lỗi,” rồi bế ta trở về phòng.

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...