Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta chống cằm, nhìn ngơ ngẩn vào gương mặt của Tề Tuyên. Diện mạo của hắn hoàn toàn khác biệt với Nguyên Niệm Khanh. Dung mạo của Nguyên Niệm Khanh rực rỡ như ngọn lửa, từng đường nét sắc sảo; còn Tề Tuyên lại có vẻ dịu dàng hơn, luôn mang một nét thanh khiết tựa như được ánh trăng bao phủ, vừa nhẹ nhàng, vừa sáng trong. Thần tiên trên trời chắc cũng phải đẹp như vậy.

Trong lòng có bao nỗi niềm, mà gương mặt tựa như non sông vĩnh hằng.

Thấy ta không ăn cơm mà lại cứ nhìn hắn ngẩn ngơ, Tề Tuyên ngước mắt nhìn ta, ánh mắt hắn như dòng suối nhẹ nhàng chảy, long lanh như những giọt nước va vào nhau, lấp lánh khó mà diễn tả. “Kiều Kiều không ăn cơm, có phải thấy không khỏe chỗ nào không?”

Ta lắc đầu, chỉ vào đĩa cá sốt chua ngọt ở xa: “Tề Tuyên ca ca, ta muốn ăn món này.”

Tề Tuyên gắp cá vào bát mình, tỉ mỉ gỡ hết xương rồi mới gắp sang bát ta, ánh mắt lướt nhẹ qua gương mặt ta, dừng lại ở đôi mắt ta: “Kiều Kiều đang nghĩ về Nguyên cô nương phải không?”

Ta ngẩng đầu nhìn Tề Tuyên, khuôn mặt hắn vẫn dịu dàng không gì sánh được. Bị ánh mắt ấy bao phủ, ta quyết định lắc đầu: “Ta đang nghĩ rằng phải ở bên Tề Tuyên ca ca, mà Tề Tuyên ca ca thật tốt.”

Điều này chắc không phải là nói dối, phải không? Dù ta có nghĩ đến mỹ nhân, nhưng cũng thật lòng muốn ở bên Tề Tuyên.

Ta và Tề Tuyên quen biết đã nhiều năm, tình cảm rất tốt. Mỹ nhân tất nhiên rất đẹp, nhưng Tề Tuyên cũng rất tuấn tú. Trong tình huống khó phân định thế này, ta chọn theo nguyên tắc “trước sau phải có thứ tự,” điều mà Tề Tuyên đã dạy ta từ lâu.

Mải nghĩ ngợi, ta cắn trúng đầu lưỡi, đau đến mức vứt cả đũa và ôm miệng.

Chưa kịp nói gì, Tề Tuyên đã nghiêng người về phía trước, kéo ta quay lại đối diện với hắn, dịu dàng nắm tay ta, nhỏ giọng: “Kiều Kiều, mở miệng ra nào.”

Sau khi thấy đầu lưỡi ta không bị thương, Tề Tuyên nhận lấy ly nước từ tay gia nhân và đưa đến trước miệng ta. Không biết vì sao mặt ta bỗng nóng lên, há miệng định cầm lấy ly nước, khẽ thì thào: “Để ta tự uống được rồi, Tề Tuyên ca ca.”

Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 殺

Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ

Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ

CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 﫶

Thật ngại quá…

Chẳng phải thế này là để lộ rằng ta vừa nói dối sao?

Dùng bữa xong, Tề Tuyên đưa ta về phòng để nghỉ trưa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kieu-kieu-co-biet-gi-dau/chuong-9.html.]

Ta ngồi bên mép giường, tay cầm chiếc lược chơi đùa, Tề Tuyên cầm cây lược ngọc chải lại mái tóc mới xõa của ta. Thật ra Tề Tuyên chỉ có thể ở lại một chút rồi phải đến doanh trại, không thể ở bên ta lâu. Ta nghĩ muốn nói thêm với hắn vài câu, thật không muốn ngủ.

Mấy hôm nay Tề Tuyên dần trở nên bận rộn, lòng ta có chút không nỡ, nhưng cũng không thể làm lỡ việc chính của hắn được.

“Tề Tuyên ca ca, hôm nay khi ta đến gặp mẫu thân thì Ung Vương phi cũng ở đó.” Ta xoắn một lọn tóc chơi trước n.g.ự.c, không đợi Tề Tuyên trả lời đã tiếp tục, “Ung Vương phi nói rằng vài ngày nữa sẽ có một buổi tiệc nhỏ, muốn ta tham dự.”

“Vậy Kiều Kiều muốn đi không?” Tề Tuyên thả lọn tóc của ta ra, đặt chiếc lược lên bàn trang điểm, ngồi xổm trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn ta. Tư thế và giọng điệu thân thiết ấy khiến người ta thấy yên lòng, vô thức muốn dựa vào hắn.

Tề Tuyên có vẻ rất thích nhìn vào mắt ta khi nói chuyện, dù không cần phải đáp lại gì nhiều, hắn cũng sẽ gật đầu và mỉm cười, hòa nhã và lịch thiệp.

Ta tự giác dịch sang một bên, nhường chỗ cho hắn: “Ban đầu ta cũng không muốn đi, nhưng mẫu thân đã đồng ý với Ung Vương phi, nên chắc ta phải đi rồi. Hơn nữa, Khanh Khanh cũng nói sẽ đi cùng ta. Tề Tuyên ca ca, huynh cũng đi nhé?”

“Được, ta sẽ đi.” Tề Tuyên không ngồi xuống cạnh ta như mọi khi mà đứng dậy, bước đến gần ta, ánh mắt nhìn xuống bao trùm lấy ta, “Kiều Kiều không định ngủ trưa sao?”

Ngủ chứ, đương nhiên là ngủ rồi. Ngủ trưa là niềm vui chỉ đứng sau ăn uống mà thôi.

Vì có việc ở quân doanh nên Tề Tuyên đi sớm hơn thường lệ. Trong lòng ta vẫn băn khoăn về việc mỹ nhân bị bệnh, nên ta tỉnh dậy sớm hơn thường ngày. Tề Tuyên ca ca bảo Khanh Khanh đến là để giúp đỡ, nên nàng là khách, nhất định phải tiếp đãi tốt.

Ta chọn vài món điểm tâm ngon nhất từ hộp điểm tâm mà mẹ chồng cho, rồi xếp vào một hộp nhỏ khác có chạm hoa văn áng mây, định mang đến cho Nguyên Niệm Khanh.

Khương Đan dường như không thích mỹ nhân lắm, nên ta không gọi nàng theo. Cầm hộp điểm tâm đi được vài bước, ta bỗng nghĩ đến từ “mượn hoa cúng Phật,” bất giác cười “hì hì” hai tiếng, rồi tiếp tục đi tới.

Vừa đi thêm hai bước, ta đã nghe thấy có người gọi mình phía sau. “Lương Vân Kiều.” Nghe tên mình được gọi trọn vẹn, ta liền dừng chân, quay lại và bắt gặp ánh nhìn của một vùng đỏ rực.

Hóa ra là mỹ nhân.

Ta vỗ nhẹ vào hộp điểm tâm trong tay, đưa đến trước mặt nàng: “Khanh Khanh, ăn điểm tâm không?”

----------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kiều Kiều Có Biết Gì Đâu
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...