Cảnh tượng trước mắt lại một lần nữa xoay chuyển, như một giấc mộng dài.
Khi ta mở mắt ra lần nữa, đối diện là đôi mắt ướt đẫm của hắn. Hắn dường như đã rất lâu không ngủ, trong mắt đầy những tia máu.
Hắn cố gắng điều chỉnh hơi thở… nhưng giọng nói vẫn không ngừng run rẩy. Hắn ôm chặt ta vào lòng, yếu ớt và bất lực, nói năng lộn xộn:
"Họa Họa… đừng rời bỏ ta…"
Ta khẽ vỗ lưng hắn, dịu dàng dỗ dành:
"Không đâu, ta và A Cảnh của ta sẽ mãi mãi bên nhau… A Cảnh, chàng làm hoàng hậu của ta nhé?"
Giọng nói cay đắng của hắn vang lên bên tai: "Vậy thì nói rồi nhé… không được thất hứa… nếu không ta sẽ đuổi nàng đến tận suối vàng."
"Được… được rồi, ta nói được làm được. A Cảnh, cho ta xem con của chúng ta, là bé gái hay bé trai?"
Một cung nữ bên cạnh nghe vậy, bế đứa bé đến. "Bẩm Bệ hạ, là một tiểu đế cơ."
Ta đưa tay đón lấy, nhìn đứa bé nhỏ xíu, trong lòng tràn đầy yêu thương. Con bé thực sự rất giống Thẩm Kỳ Cảnh.
Thẩm Kỳ Cảnh dịu dàng nhìn ta: "Nàng đã nghĩ ra tên gì cho con chưa?"
Ta cúi đầu suy ngẫm, nhớ lại những chuyện đã qua, dịu dàng nói:
"Gọi là Khương An Cảnh có được không…"
Hắn khựng lại, rồi bất chợt nở một nụ cười ấm áp như gió xuân: "Được… gọi tên đó đi."
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ta và hắn nhìn nhau mỉm cười: "Ngươi đặt cho con một cái tên ở nhà đi…"
Giọng hắn nhẹ nhàng, trầm ấm vô cùng quyến rũ: "Gọi là Tuế Tuế đi… Ta hy vọng con bé năm nào cũng bình an, và cũng tượng trưng cho năm tháng của chúng ta."
Ta tựa vào lòng hắn, nở một nụ cười rạng rỡ. Đứa bé trong lòng ta cũng bị lây sự vui vẻ mà cười theo. "Xem ra Tuế Tuế của chúng ta rất thích cái tên này…"
Ngón tay Thẩm Kỳ Cảnh khẽ chạm vào má con bé, nói với ta:
"Con gái của chúng ta sau này nhất định sẽ là một nữ tử thông minh, ưu tú như nàng, nhất định sẽ bình an khỏe mạnh."
Ta nhẹ nhàng dụi vào n.g.ự.c hắn, bật cười.
"Vậy sau này phải dựa vào lão cha này lo lắng nhiều hơn rồi…"
Giọng hắn kiên định: "Tất nhiên. Nàng và con, ta đều sẽ bảo vệ thật tốt… Chúng ta nhất định sẽ đầu bạc răng long…"
"Nhất định sẽ vậy."
Vết thương quá khứ đã hóa thành mây khói, con đường tương lai nhất định sẽ rực rỡ vạn trượng.
-Ngoại truyện-
Mẫu thân ta chỉ là một phi tần không đáng nhắc đến trong cung của phụ hoàng. Nếu không phải đột nhiên xảy ra biến cố, người cũng sẽ không trở thành công cụ để bọn họ phục hồi triều đại. Sau khi sinh ra ta, người trở thành quân cờ để uy h.i.ế.p ta. Ta hy vọng người có thể sống tốt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-oc-tang-kieu-ztab/chuong-10.html.]
Vì vậy ta liều mạng cố gắng, dù khổ cực đến đâu, mệt mỏi đến đâu, ta cũng cam lòng. Nhưng cuối cùng người vẫn ra đi…
Sau này ta mới biết, những người đó vốn dĩ không hề muốn để người sống.
Từ khi sinh ra, ta đã mang trên mình trách nhiệm phục hưng gia tộc. Vượt qua bao gian nan hiểm trở, nhưng chưa một giây phút nào sống vì bản thân, ta thường tự hỏi tại sao mình phải trải qua nhiều chuyện như vậy. Rõ ràng không được ưu ái, lại phải dâng hiến cả đời cho những người không liên quan… cho đến khi ta gặp được Họa Họa.
Lần đầu gặp nàng, nàng như một cục bột nhỏ nhắn được đẽo gọt từ ngọc lọt vào mắt ta. Ta đã nghĩ, sao trên đời lại có một cô bé đáng yêu đến thế.
Khi đó, nàng tinh nghịch đáng yêu, thấy ta thì đôi mắt lấp lánh chỉ vào ta, nhất quyết muốn ta làm y sư riêng của nàng.
Ta thừa nhận, ta tiếp cận nàng có mục đích. Nhưng nàng cứ thế xông thẳng vào cuộc đời ta.
Tiếng cười nói vui vẻ của nàng đã vẽ thêm một nét bút đậm màu vào thế giới xám xịt của ta. Từ đó, mặt trời mọc, vạn vật rực rỡ, như thể chỉ cần nàng còn đó, ta sẽ không bao giờ rơi xuống vực sâu.
Ngày xưa, ta chỉ cảm thấy có thể ở bên cạnh nàng, nhìn nàng không còn phải chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật là đã đủ mãn nguyện rồi. Nhưng sau này, trong chiếc tủ quần áo ở lầu xanh, nàng trong vòng tay ta, lần đầu tiên ta cảm nhận được một loại xung động gọi là dục vọng. Ta phát hiện, thứ ta muốn, còn nhiều hơn những gì ta tưởng tượng…
Nàng còn ngây ngô hỏi ta, cảnh xuân ngoài cửa là gì. Ta phải trả lời nàng thế nào? Trả lời rằng ta cũng muốn đè nàng xuống, làm chuyện đó với nàng sao?
Sau này, ta nghĩ nàng còn nhỏ, muốn từ từ từng bước. Nhưng nàng lại sắp gả đi, gả cho người khác. Ta vừa nghĩ đến thôi, lòng đã không cam tâm.
Đêm đó ta đến tìm Họa Họa, là muốn hỏi ý nàng. Nhưng nàng lại say rượu, nhất quyết muốn cùng ta chơi trò tình một đêm…
Với nàng, ta vốn dĩ không thể chịu được bất cứ lời trêu ghẹo nào…
Ôm nàng vào lòng mà hôn, nàng ở dưới thân ta, dáng vẻ quyến rũ đáng yêu ấy…
Từ lúc đó, ta đã biết mình sẽ không bao giờ buông tay nữa.
Dù nàng có oán ta! Ta cũng sẽ không để nàng gả cho người khác…
Hận cũng tốt hơn là không quan tâm… May mà Họa Họa vẫn thương xót ta…
Ta biết Họa Họa có chí lớn… Ta rất vui và tự hào.
Cục diện lần này, là do chính ta lựa chọn bước vào…
Thẩm Kỳ Cảnh ngày xưa đã chết, những chuyện cũ đều tan thành mây khói… Hiện tại, người sống sót chỉ là A Cảnh của Họa Họa.
Vốn dĩ ta không màng quyền lực… nhưng số phận không cho phép.
Gặp nàng, ta mới biết cuộc đời có thể có một lựa chọn khác…
Giang sơn rộng lớn, biển lặng sông dài, vị trí cao nhất này do vị vua của triều đại nào ngồi, vốn dĩ không quan trọng đến thế…
Cả đời ta phiêu bạt không nơi nương tựa, nguyện vọng lớn nhất đời này chỉ là có một mái nhà cùng nàng.
May mắn thay, ngàn cánh buồm đã qua, cuối cùng nguyện vọng cũng thành sự thật.
Ta có nhà rồi… một mái nhà hạnh phúc và trọn vẹn.
- Bộ truyện kế tiếp: Trò chơi Khách Sạn Tận Thế, ấn theo dõi nhà dịch để nhận thông báo khi truyện đăng nha các bạn.
--------------------------------------------------