Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Tàng Kiều

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người này đúng là đã tìm thấy một cơ hội tốt cho mình…

Hắn đúng là đã cho ta một ý tưởng hay ho. Để hắn c.h.ế.t đi như thế thật quá đáng tiếc. Đã làm hoàng đế, sao có thể không nếm thử mùi vị của "Kim ốc tàng kiều".

Ta đã cho người rèn một bộ xích vàng đặc biệt, vì người này tâm cơ quá sâu, dù đang trúng độc cũng không thể không đề phòng.

Đêm đến, trong lầu đèn đuốc sáng trưng, Thẩm Kỳ Cảnh mặc y phục trắng nằm đó. Sắc mặt hắn còn trắng hơn cả tuyết đang rơi ngoài trời, như thể chỉ một khắc nữa sẽ tan biến thành mây khói.

Đúng là vẻ đẹp dễ tàn phai. Nọc độc của "Châu Sa Lệ" vô phương cứu chữa. Nhưng các loại thuốc khác có thể làm giảm bớt sự phát tác của độc tính. Tuy nhiên, nhìn tình trạng của hắn bây giờ, liệu có thể tỉnh lại hay không vẫn là một ẩn số.

Đây là lần đầu ta "kim ốc tàng kiều", không thể để người này vừa bắt đầu đã không ổn rồi.

Sư phụ của hắn luôn hành tung bất định, nhưng lại rất yêu quý người đồ đệ này.

Ta phải tìm cách để ông lão đó biết chuyện. Dù sao, đứa bé trong bụng ta cũng cần sự giúp đỡ của ông ấy.

Tin tức được truyền ra nhưng còn chưa có hồi âm, Thẩm Kỳ Cảnh đã tỉnh lại. Nọc độc lan ra, đôi mắt hắn dường như không nhìn thấy nữa.

Hắn là một người kiêu ngạo như vậy, không biết khi biết tin này sẽ ra sao.

Ta chạy đến, vừa bước vào cửa đã nhìn thấy hắn. Hắn ngồi đó một mình lặng lẽ, vài lọn tóc rủ xuống trước trán, đôi mắt bị che bởi một dải lụa trắng.

Không thể nhìn ra vẻ mặt hắn đang vui hay buồn. Ánh nắng rơi trên người hắn dường như cũng không thể sưởi ấm hắn dù chỉ một nửa.

Nhìn bóng dáng cô độc của hắn, lòng ta vẫn không thể nào nguôi ngoai nỗi đau xót. Mang thai xong, ta quả nhiên bị ảnh hưởng, trở nên mềm lòng.

Ta bước tới, đưa tay buộc mặt hắn đối diện với ta: "Uống thuốc đi, sống tốt, ta sẽ không để ngươi chết."

Sắc mặt hắn tái nhợt, khẽ nhíu mày, thấp giọng hỏi ta: "Bệ hạ quan tâm đến con người ta, hay chỉ là cái vẻ ngoài tầm thường này?"

Ta khẽ cười: "Đương nhiên là vẻ ngoài. Gương mặt của Thẩm khanh thật sự là tuấn tú tuyệt vời, thế gian vô song."

"Có một ngày ta thật sự nhìn chán rồi, không cần ngươi nói nhiều, ta sẽ tự tay kết liễu ngươi. Nhưng bây giờ, ngươi muốn c.h.ế.t cũng không dễ vậy đâu, uống thuốc đi."

Ta bưng bát thuốc còn hơi ấm, thuận thế đặt vào tay hắn.

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Hắn cầm bát thuốc nhưng không hề nhúc nhích, chỉ tủi thân nói:

"Bệ hạ không đút cho thần uống sao? Bệ hạ bây giờ chưa nhìn chán mặt thần, không muốn nhân cơ hội này mà ngắm nhìn gần hơn sao?"

? Người này bị độc làm cho ngốc rồi, sao lại có mùi trà xanh thế này!

"Bệ hạ thật sự không sao! Thần đã đút thuốc cho Bệ hạ nhiều lần như vậy, Bệ hạ chẳng lẽ không nên “có qua có lại' trả lại cho thần một lần sao?"

Hay cho câu "Có qua có lại"! Trong đầu ta chợt hiện lên những hình ảnh xưa kia, môi răng quấn quýt, mặt ta không kìm được mà đỏ bừng lên.

Tên nam nhân chó má này muốn được đút thuốc phải không! Được! Xem ta đút cho ngươi thế nào đây.

Hắn thấy ta cầm bát đi, khóe môi nhếch lên, còn tỏ vẻ mong chờ?

Ta bóp mạnh má hắn, đổ thuốc vào miệng hắn.

Thuốc chảy xuống khóe môi, đến cổ rồi thấm sâu vào trong quần áo. Hắn không chống đỡ được, nghiêng người tựa vào sạp.

Môi hắn đỏ mọng, mềm mại như có thể dễ dàng bị bắt nạt. Một vẻ đẹp sống động, ta nhìn mà xuất thần.

"Bệ hạ làm gì mà thô bạo vậy, nói với thần đi, thần sẽ đồng ý." Giọng nói của hắn thật sự rất quyến rũ, không làm một tiểu quan thì thật đáng tiếc.

"Đêm nay Bệ hạ sẽ đi sao?"

Giọng hắn trầm thấp khàn khàn, như một đứa trẻ sắp bị bỏ rơi…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-oc-tang-kieu-ztab/chuong-7.html.]

Lời từ chối đến đầu môi lại không sao nói ra được. Dù sao thì hắn đã như vậy rồi, ở lại cũng không sao.

Ta vuốt ve má hắn: "Sau này ngươi ngoan ngoãn uống thuốc… Đêm nay ta sẽ không đi nữa…"

Lời vừa dứt, hắn lập tức đáp lại một tiếng "được".

Thẩm Kỳ Cảnh đồng ý quá nhanh, ta lập tức nhận ra hình như mình đã bị hắn lừa rồi…

Tên này… Thôi vậy.

Ta đỡ hắn nằm xuống rồi đi tắm. Khi ta trở lại, thấy hắn đã thay y phục xong, trên giường dành ra một chỗ trống rất lớn cho ta, một mình lặng lẽ nằm đó.

Ta bất giác cảm thấy buồn cười… Quả thật rất giống một phi tần chờ được hoàng đế sủng hạnh.

Vị trí bây giờ đã đảo ngược hoàn toàn. Ngày xưa là hắn chen lấn lên giường ta để ngủ, giờ đây lại càng giống một người vợ hiền.

Ta nằm xuống, hắn thuận thế ôm ta vào lòng. Động tác trôi chảy như thể đưa ta trở về những ngày bị hắn nhốt trong lầu…

Nhưng thời gian trôi đi, cảm giác bây giờ lại khác.

"Dạo này nàng không ăn uống tử tế, có phải đứa bé hành hạ nàng không?"

Tay hắn không biết từ lúc nào đã đặt lên mạch ta, lo lắng hỏi.

Ta rụt tay về: "Nam sủng làm tốt bổn phận của nam sủng là được, những chuyện khác không cần ngươi bận tâm."

Giọng hắn lười biếng, còn mang theo ý khiêu khích:

"Ta đây là sợ Bệ hạ thân thể không tốt, nuôi thần cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa."

Ta suýt chút nữa bị hắn chọc cho cười, với cái bộ dạng này của hắn mà còn "ý nghĩa với chả không ý nghĩa".

Không được, phải cho hắn một bài học. Ta lặng lẽ đưa tay qua, từ từ đi xuống.

Chỉ nghe hắn rên lên một tiếng, ta lập tức rụt tay lại.

Ta cảm nhận rõ ràng cơ thể hắn đang nóng lên, nhưng lại giả vờ như không biết gì.

Chỉ nghe hắn nghiến răng nghiến lợi nói: "Bệ hạ đúng là có thù tất báo!"

Ta đầy hứng thú nhìn phản ứng của hắn, bật cười thành tiếng: "Thẩm khanh tự làm tự chịu, tự mình cảm nhận đi! Trẫm muốn ngủ."

Ta xoay người quay lưng vào trong. Lưng ta được Thẩm Kỳ Cảnh áp sát, tay hắn nhẹ nhàng đặt lên bụng ta.

Hơi ấm nóng bỏng kề bên, hắn thì thầm bên tai ta:

"Sao bệ hạ có thể để thần một mình cảm nhận chứ! Bệ hạ không thể vô tình như vậy."

Ta thầm rủa, người này sao càng ngày càng "dâm đãng" vậy.

Mặc dù nói vậy, nhưng trong vòng tay hắn, ta dường như thực sự cảm thấy an toàn.

Trái tim hỗn loạn, không nơi nương tựa, dần dần được xoa dịu.

Cơn buồn ngủ ập đến… Nửa đêm, đột nhiên bên cạnh truyền đến tiếng thở dốc đau đớn.

Ta quay đầu lại, thấy mặt hắn đã ướt đẫm mồ hôi. Hắn co quắp lại thành một khối, gân xanh nổi lên, dường như ngay cả việc duy trì hơi thở cũng sắp không làm được.

Ta vội vàng đứng dậy gọi Trầm Lịch, châm liên tiếp mười mấy mũi kim, hắn mới khá hơn một chút.

Rồi lại chìm vào giấc ngủ. Xem ra, nhất định phải tìm được lão nhân kia.

Dù có phải trói cũng phải trói đến đây.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Tàng Kiều
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...