Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kim Ốc Tàng Kiều

Chương 8

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lại thêm vài tháng trôi qua, vẫn không có tin tức gì. Thời gian Thẩm Kỳ Cảnh tỉnh lại ngày càng ngắn, hầu như mỗi đêm đều phải chịu đựng cơn đau thấu xương.

Nhìn thấy hắn như vậy, lòng ta cũng đau theo. May thay, cuối cùng cũng có tin tức.

Lão già trong lầu vừa lén lút vào chữa trị cho Thẩm Kỳ Cảnh xong thì bị người của ta bắt được.

Hắn kiêu ngạo, mãi không chịu mở lời.

Sau vài lần gặng hỏi, ta mới biết hắn cũng không thể giải được độc này, chỉ có thể làm thuyên giảm.

Hắn liên tục thở dài:

“Đồ đệ ngoan của ta, sao lại nhìn trúng ngươi chứ? Mỹ sắc làm mê mẩn lòng người à? Ngốc quá, ngốc quá. Thôi được rồi, ta thấy ngươi cũng không vô tình với đồ đệ của ta, nếu không ta đã chẳng thể vào được. Lão già này đành miễn cưỡng giúp ngươi một tay.”

Hắn nói cơ thể ta không tốt, e rằng khi sinh sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

Rồi liên tiếp kê cho ta mấy thang thuốc, thật sự vừa đắng vừa hôi.

Ta nghi ngờ lão già này nhân cơ hội trả thù riêng, nhưng thuốc lại thực sự có tác dụng.

Ngày lâm bồn, cơn đau dữ dội trong bụng cuồn cuộn dâng lên, khiến trước mắt ta gần như trống rỗng.

Toàn thân ta ướt đẫm mồ hôi, nhưng đứa bé vẫn mãi chưa chịu ra đời… Cứ kéo dài thế này chắc chắn sẽ là một xác hai mạng.

Đúng lúc ta gần như tuyệt vọng, một bàn tay nắm chặt lấy tay ta. Ta cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay hắn, nó tiếp thêm dũng khí cho ta.

“Họa Họa, cố lên, nàng nhất định làm được… Ta sẽ ở đây, mãi mãi bên cạnh nàng,” giọng Thẩm Kỳ Cảnh run rẩy nói.

Nhìn ánh mắt sợ hãi của hắn, ta mới chợt hiểu ra. Tên lừa gạt này!

Hại ta lo lắng uổng công bấy lâu… Nhưng thôi, không sao là tốt rồi… Ta…

Nước mắt giàn giụa, ta nhìn nam nhân trước mắt đang vô cùng lo lắng, hận không thể chịu đau thay ta, ta đứt quãng nói:

“A Cảnh… chàng nhất định phải… phải bảo vệ con của chúng ta.”

Đôi mắt Thẩm Kỳ Cảnh đỏ ngầu, đau đớn tột cùng. Hắn nghẹn ngào uy hiếp:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/kim-oc-tang-kieu-ztab/chuong-8.html.]

“Khương Họa, nàng phải sống tốt, thì nó mới là con của ta. Nếu nàng chết, đó sẽ là một xác ba mạng, ta sẽ mang nó xuống suối vàng chôn cùng nàng!”

Ta tức giận liếc hắn một cái, giọng nghẹn ngào: “Sao chàng lại như vậy chứ…”

Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y ta, đáy mắt ngấn lệ cầu xin:

“Đúng là như vậy đấy, cho nên nàng phải sống thật tốt… thì chúng ta mới có thể đều bình an…”

Nghe hắn khóc nức nở cầu xin, ta yếu ớt gật đầu: “Được… Ta đồng…”

Một cơn đau dữ dội nữa ập đến. Cùng với tiếng khóc chào đời của đứa trẻ, ta hoàn toàn mất đi ý thức…

Ta hình như thật sự đã thất hứa rồi…

Trong giấc mơ, ta như lạc vào một nơi xa lạ, thấy một đứa trẻ đang ở trong sân. Hắn cầm thanh kiếm còn to hơn cả mình, lảo đảo vung vẩy.

Ta vừa nhìn đã nhận ra đó là Thẩm Kỳ Cảnh lúc nhỏ. Hắn gầy gò nhỏ thó, y phục rách rưới, trên người khắp nơi là những vết roi quật. Y phục bị m.á.u nhuộm đỏ gần hết, trông thật kinh hoàng.

Nhưng ánh mắt hắn lại vô cùng kiên định, đứa trẻ tự an ủi mình, lẩm bẩm: "Hôm nay có thể gặp được mẫu thân, mình nhất định phải luyện tập thật tốt… Bà ấy sẽ không buồn nữa…"

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Khi đó, mẫu thân gần như là động lực để hắn sống tiếp. Nhưng những người đó sao có thể đối xử chân thành với họ. Họ chỉ coi hắn như cái cớ để phục hồi triều đại, để sau này khi lên ngôi, hắn sẽ trở thành một con rối, mặc cho họ "kẹp thiên tử để lệnh chư hầu".

Người phụ nữ đáng thương kia chắc hẳn cũng đã chịu đựng đủ mọi sự sỉ nhục… sắp không chống đỡ nổi nữa rồi…

Nhưng ta không ngờ rằng ngày hôm nay lại đến. Hắn vui vẻ chạy vào phòng mẫu thân. Nhưng lại tận mắt chứng kiến bà treo mình lên xà nhà, đã tắt thở từ lâu.

Nhìn hắn lảo đảo chạy đến bên bà, dùng hết sức lực cũng không thể đặt mẫu thân xuống khỏi dải lụa trắng, khóc đến xé ruột xé gan.

Lòng ta đau quá, đau quá. Nếu không tận mắt chứng kiến, sao có thể biết được những chuyện quá khứ mà hắn kể lại một cách nhẹ nhàng, lại đau đớn đến thấu tận tâm can như vậy…

Cả đời hắn chỉ mong có một mái ấm bình yên, sao lại khó khăn đến thế…

Những người đó biết tin, chỉ nhíu mày nói một tiếng xui xẻo, rồi sai người vứt xác mẹ hắn vào bãi tha ma. Những lời cầu xin tha thiết của hắn đổi lại chỉ là những trận đòn tàn nhẫn.

Hắn một mình co ro trong góc, run rẩy, miệng không ngừng lẩm bẩm "mẫu thân"…

Sau khi bị cả thể xác lẫn tinh thần đả kích nặng nề, hắn bị sốt cao không dứt. Những người đó mới hoảng loạn đi mời thầy thuốc.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kim Ốc Tàng Kiều
Chương 8

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 8
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...