1.
Tú bà chặn trước cửa, cân bạc, tám mươi lạng, đủ cả chất lẫn lượng.
Ngọc Kiều Nhi, muội muội ruột của ta, khoác tay thương nhân vải vóc, dáng vẻ uyển chuyển tựa liễu đón gió, bước vào lầu son.
Ta ngẩn người trước cỗ kiệu.
Bên trong còn có ba mươi lăm lạng bạc của ta.
Nhưng chưa chuộc thân, bạc đã lọt vào mắt Xuân di thì liền thành của bà ta.
Phía sau, phu kiệu khó xử nói: "Tiểu nương tử, phiền nàng tránh lối, chúng ta còn phải đi kiếm kế sinh nhai."
Kiệu đi rồi. Xuân di liếc mắt ra hiệu cho gã tiểu tư giữ cửa.
Hắn khẽ vẫy tay với ta.
Ta hiểu ý hắn, dù đứng ngoài cửa, ta cũng không thể trốn.
Chó Tây vực của Ỷ Hồng Lâu được nuôi bằng thịt sống, hung hãn khát máu, chẳng phải để làm cảnh.
Một kỹ nữ sa cơ, nếu bị cắn chết, chính là gương cho kẻ khác.
Ta xách bọc hành lý mỏng manh, ngoan ngoãn trở vào, bước vào căn phòng tối tăm chật hẹp.
Có lẽ, cả đời này chẳng thể bước ra được nữa.
Ngọc Kiều Nhi, danh hoa chốn thanh lâu, chiếm lấy gian phòng lộng lẫy nhất.
Nhưng tối nay, nàng cố ý sai tiểu tư dọn dẹp gian phòng sát vách cho ta.
Dãy phòng này khuất nắng, xây sơ sài, vách mỏng.
Chỉ một chút động tĩnh cũng nghe rõ ràng.
Ta ôm gối ngồi thu lu, bên tai vang lên tiếng nữ nhân nỉ non yêu kiều, nam nhân gầm gừ thô lỗ.
Năm năm qua, ta vẫn chưa quen thứ thanh âm nhơ nhớp ấy.
Cũng may bụng chỉ có chút trà, chẳng còn gì để nôn.
Nửa đêm, tiếng động dần lắng.
Chỉ còn tiếng dế kêu nơi góc tường, lặng lẽ đến lạnh lẽo.
Ta nghĩ đến Vương Đức Bảo, thân hình lùn mập, mặt mũi tục tằn, tuy có cửa hàng vải nhỏ nhưng cử chỉ vẫn như hạng con buôn thô phác, không được người trong lầu coi trọng.
Trừ ta, phận bạc nhược, ai chịu tiếp hắn?
Mà ta tiếp hắn, cũng chỉ là uống trà, xoa bóp bả vai, rồi nghe hắn kể chuyện vong thê.
Kể đến đoạn thương tâm, hắn rơi lệ.
Hắn bảo, thê tử cưới năm nàng mười sáu tuổi, hiền thục đoan trang, sinh được một trai một gái, tảo tần vất vả, đến khi gia cảnh khá hơn thì lại vội vã lìa đời.
Hai hài tử không người thương yêu, hắn thì vụng về, để con cái ăn mặc rách rưới không ra thể thống gì.
Cưới vợ kế không phải không được, nhưng sính lễ đưa đi thì dễ, ai biết sau khi vào cửa, nàng sẽ đối đãi với bọn trẻ thế nào?
Ta tiếp lời: "Đại ca, lần sau huynh mang chút vải tới, ta may cho bọn trẻ mấy bộ."
Hắn vô cùng cảm kích, một tiếng lại một tiếng gọi tên ta.
Sau đó, vải quả thực mang đến, nhưng hắn vụng về, không nhớ nổi đo đạc kích thước.
Ta đành bảo hắn đứng so chiều cao, tự ước lượng mà cắt vải, lại gom nhặt chút vải thừa tú bà đưa may việc vặt, chắp nối thành hai đôi giày nhỏ.
Dưới ánh đèn, hắn nhìn ta khâu vá, đột nhiên dịu dàng gọi: "Thu Nương, nàng không thể ở đây cả đời được."
Ta sững sờ.
Lửa tàn tro nguội trong tim, bỗng nhiên có tia sáng le lói.
Khách nhân trong lầu luôn tránh nói chuyện chuộc thân.
Cưới kỹ nữ, sao bằng cưới gái nhà lành?
Chốn thanh lâu, bạc chẳng là gì.
Một cô nương bán làm nô tỳ, giá lắm cũng chỉ mười sáu lạng.
Còn ta, thân vận rủi ro, chuộc thân lại tận tám mươi lạng.
Huống hồ miệng lưỡi thế gian, lời đàm tiếu ghê gớm hơn d.a.o kiếm.
Hắn hiểu tính toán, lại nói những lời ấy, hẳn có thành tâm.
Nếu có thể thoát khỏi Ỷ Hồng Lâu, được sống trong hẻm nhỏ bình yên, sáng nấu ba bữa cơm, bốn mùa may vá, chăm sóc bọn trẻ trưởng thành, thì sẽ tốt đẹp biết bao.
Tám mươi lạng chuộc thân nằm ngoài dự liệu của Vương Đức Bảo.
Ta đưa ra ba mươi lăm lạng bạc đã tích góp, mới định được việc này.
Nào ngờ, một giấc mộng đẹp, lại bị chính muội muội ta phá vỡ.
Ta thở dài thườn thượt.
Vách bên lại vọng đến tiếng động.
Với người như hắn, đêm nay muội muội thân là hoa khôi, hẳn phải dụng tâm chiều chuộng.
E rằng nàng còn chủ động dùng cả xuân dược đắt giá.
Nàng rốt cuộc đang mưu cầu điều gì?
2
Sáng sớm hôm sau, Vương Đức Bảo từ phòng của Ngọc Kiều Nhi bước ra, xoay người về phía cửa, khom lưng bái thật sâu:
“Kiều nhi, mấy ngày nữa ta lại đến thăm nàng.”
Trong phòng không ai đáp lại.
Vương Đức Bảo đưa tay xoa cái đầu trọc bóng loáng, chậm rãi bước đi, miệng ngâm nga tiểu khúc.
Tới khúc ngoặt, hắn trông thấy ta, khựng lại một chút, rồi cũng chắp tay, cúi đầu bước đến gần.
Hắn cúi đầu, ôm quyền thi lễ:
“Thu Nương, thật có lỗi. Ba mươi lăm lượng ấy, đợi khi nào ta dư dả, nhất định hoàn trả cho nàng.”
Dứt lời, hắn xoay người, hấp tấp rời đi.
Bích Vân đứng sau ta khẽ cười khẩy:
“Nam nhân đều như thế, mắt hời hợt, không chịu nổi dụ hoặc. Thu Nương, coi như bị chó cắn một nhát đi.”
Nàng vỗ nhẹ lên vai ta, cười nói:
“Ta đã thương lượng cùng Lư công tử rồi. Đầu canh ba tối nay, hắn sẽ nghỉ lại trong phòng của muội. Điểm tâm ta đã bảo người đưa đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ky-nu/12.html.]
Bích Vân là hoa khôi chỉ đứng sau Ngọc Kiều Nhi trong lầu.
Nếu một đêm có hai khách nhân tìm đến, nàng liền đem nửa cuộc mua vui còn lại giao cho ta.
Kẻ kia cũng không giận, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Bích Vân khác hẳn chúng ta.
Xuất thân nàng cao quý, thông thạo cầm kỳ thi họa, khách nhân lui tới đều là bậc nhã nhặn, biết trọng lễ nghĩa, không hề khinh khi.
Khi hầu hạ, ta chỉ cần pha trà, bóc hạt thông, cũng đã kiếm được không ít tiền thưởng.
Khúc ca trầm bổng, bóng dáng uyển chuyển, bất giác lại mười ngày trôi qua.
Vương Đức Bảo thay bộ y phục mới tinh, ôm theo gói giấy đỏ, phấn khởi bước vào cửa.
Hắn ồm ồm gọi vọng lên lầu:
“Kiều nhi, ta tới rồi!”
Xuân di đưa tay suỵt một tiếng:
“Câm miệng! Trên lầu đang có quý nhân. Ngươi mang đủ bạc chưa?”
Vương Đức Bảo hào sảng đẩy ra trước mặt:
“Trọn một trăm lượng, dư hai mươi lượng mua son phấn cho nàng.”
Xuân di nhận bạc, nhưng không gọi người sắp xếp.
Vương Đức Bảo sốt ruột:
“Sao còn chưa bảo Kiều nhi ra gặp ta?”
Xuân di thản nhiên giơ tay:
“Nay thân giá Kiều nhi đã khác xưa, phải một trăm năm mươi lượng.”
Hai người giằng co.
Bất chợt ngoài cửa vang lên tiếng ồn ào, gã tiểu tư trông cổng, Lai Vượng, rú lên thảm thiết.
Một cô nương nhỏ bé, vừa mới vấn tóc, lao vào đại sảnh, ôm chầm lấy Vương Đức Bảo:
"Cha, cha đã hứa sau khi nhận được tiền hàng, sẽ may áo ấm cho chúng con. Mùa thu đã sang, cha!"
Lão già đáng c/h/ế/t Tôn viên ngoại nhân cơ hội cười dâm đãng, vươn tay định chạm vào đứa trẻ.
Bích Vân lách mình chặn lại, nắm lấy bàn tay lão, cười nhạt:
"Tôn lão gia hoa mắt rồi sao? Đây là con nhà lương thiện."
Nàng liếc mắt ra hiệu cho ta.
Ta hiểu ý, kéo hai cha con họ sang một bên, nhẹ giọng khuyên nhủ:
"Vương đại ca, cầm lấy bạc của ngươi, đưa con trở về đi. Nơi này là chốn nào, ngươi còn không rõ hay sao?"
Hắn nghẹn lời, mắt đỏ ngầu:
"Không được! Ta nhất định phải gặp nàng lần nữa. Những ngày qua, xương cốt ta như bị rút tủy, không thấy nàng, ta thà c.h.ế.t tại đây!"
Đứa trẻ bị bộ dạng của cha dọa sợ, buông tay ra.
Tôn viên ngoại vẫn chưa từ bỏ ý đồ, cầm bạc lén lút tiến đến.
Ta không còn cách nào khác, đành kéo đứa nhỏ vào phòng, nhúng khăn lau tay, lau mặt cho con bé.
Nó dụi đầu vào lòng ta, nghẹn ngào nói:
"Thu di, con biết là người mà. Quần áo, giày dép của người, đều thơm mùi hương trong phòng người.
"Thu di, con và đệ đệ đã quét dọn nhà cửa thật sạch sẽ. Đệ còn giúp lão hoa công bắt sâu, đổi được mấy chậu cúc tươi, xếp thành hàng chờ người về thăm.
"Từ khi mẫu thân mất, không ai may cho chúng con bộ y phục nào tươm tất nữa. Cãi nhau với cha bao lần, ông chỉ ra tiệm mua mấy bộ đồ cũ chẳng ra gì.
"Đôi giày ấy, đệ vẫn giữ bên mình, chưa dám mang. Đệ nói, chờ khi người vào cửa, dập đầu nhận mẫu thân, sẽ mang cho người xem, để người vui lòng.
"Thu di, sao mọi chuyện lại thành ra thế này?"
Ta khẽ vuốt đầu con bé, không thốt nên lời, chỉ biết thở dài.
Sau khi thuê kiệu đưa Tiểu Vân về nhà, ta trở lại lầu, nghe mọi người bàn tán, châm chọc.
Bọn họ nói một kẻ buôn vải nghèo kiết xác lại có lòng tham lớn, dám đem hết số vải trong tiệm, vốn có thể bán được sáu bảy mươi lượng, gán rẻ chỉ còn năm mươi lượng, lỗ nặng mà chẳng hề hay biết.
Sáng sớm hôm sau, ta đứng trước cửa phòng Ngọc Kiều Nhi, chờ Vương Đức Bảo đi ra.
Vừa thấy hắn, ta kéo lại, khuyên nhủ:
"Vương đại ca, trước kia huynh từng kể ta nghe về đại tẩu. Khi đó, vì muốn giúp huynh dành dụm ít vốn liếng, nàng mang thai chín tháng, vẫn đêm đêm ngồi dệt vải. Nhà nghèo đến mức chỉ có cháo loãng, nàng cũng nhường phần đặc cho huynh.
"Đại tẩu là vì kiệt sức mà mất.
"Nơi này là động tiêu kim, số vốn huynh có chẳng mấy chốc sẽ tiêu tán. Hai đứa trẻ còn nhỏ, hãy nghe ta, đừng đến nữa."
Ngọc Kiều Nhi từ trong phòng lao ra, tát ta một cái:
"Tiện nhân vô sỉ, ngươi dám đào tường nhà ta!
Bạn đang đọc truyện do Lộc Phát Phát dịch hoặc sáng tác. Follow để nhận thông báo khi có truyện mới nhé! Mình sẽ lên tằng tằng tằng đó
"Xuân di, bà xem, ả ta khuyên Vương lang đừng tới, chẳng phải là vừa ăn cơm của bà, vừa đập bát của bà hay sao?"
Lão bà chủ cầm roi tiến lên, giận dữ mắng:
"Thu Nương, ngươi là người cũ trong lầu, đừng ép ta đánh ngươi!"
Vương Đức Bảo không nghe khuyên can, tiêu tán cửa tiệm, vay mượn nợ nần, toàn bộ số tiền đều ném vào kỹ viện.
Vài ngày sau, hắn bị chủ nợ đuổi đánh, đường cùng nhảy xuống cầu, lập tức bị dòng nước cuốn trôi.
Tiểu Vân mặc áo tang, đứng trước cửa lầu.
Lão bà chủ sai người đuổi đi, lại dỗ dành, song con bé không chịu rời.
Trước mặt người qua kẻ lại, không tiện dùng thủ đoạn tàn nhẫn, bà ta đành bảo ta ra khuyên.
Tiểu Vân kéo tay áo ta, ánh mắt kiên định:
"Thu di, ta hiểu rồi, chính ả tiện nhân Ngọc Kiều Nhi đã hại cha ta.
"Thu di, ta muốn bán mình vào đây, xem ta đáng giá bao nhiêu."
Ta đau thắt lòng.
Ta ngày trước là bất đắc dĩ.
Tiểu Vân vì hận.
Còn muội muội ta, nàng đã vì cái gì?
--------------------------------------------------