1
Chị gái sinh đôi của tôi đã chết, c.h.ế.t vào ngày thứ hai sau sinh nhật mười tám tuổi.
Tôi tận mắt nhìn thấy thợ làm giấy trong thôn đi theo cha vào nhà, mẹ tôi giữ chặt chị tôi đang giãy giụa phản kháng, cha tôi cầm d//ao, từ từ l//ột da s//ống của chị tôi. Nước mắt dần biến thành máu, từ khóe mắt chị tôi chậm rãi chảy xuống.
Chị tôi bị mẹ tôi giữ chặt người, không ngừng run rẩy, đau đớn kêu lên: "Đau, mẹ ơi, con đau quá..."
Thợ làm giấy tay lớn khuấy hồ, lạnh lùng nhắc nhở: "Nhẹ tay thôi, đừng để người chết, c.h.ế.t là phải đổi người làm lại từ đầu đấy."
Cha tôi đáp một tiếng, giơ tay lau mồ hôi trên trán. Khi tiếp tục thì cẩn thận từng li từng tí, như thể lau chùi một món bảo vật. Chị tôi dần dần im bặt, nhưng bộ n.g.ự.c đ//ẫm m//áu vẫn còn hơi phập phồng.
Thợ làm vàng mã rửa tay, quấn một đống rơm rạ quanh người chị tôi, buộc chặt, trát hồ giấy lên. Một lúc sau, thợ làm vàng mã dừng bút.
Mẹ tôi buông tay, hỏi: "Như vậy là xong rồi?"
"Xong rồi." Thợ làm giấy vung tay, ném bút sang một bên, lại rửa sạch tay trong nước sạch, nhắc nhở: "Ngày mai lại đưa vào từ đường thờ, tấm da này, tôi sẽ giữ."
Cha tôi liên tục gật đầu, nịnh nọt tiễn thợ làm rời đi.
Tôi run rẩy trốn ở góc tường phía đông, nhìn cảnh tượng này qua lỗ trên tường. Trong nhà đâu đâu cũng là máu, thấm vào các khe gạch, người giấy mặc áo khoác đen, đội mũ dưa, đôi mắt chỉ có lòng trắng không thấy con ngươi.
Nỗi sợ hãi như côn trùng bò khắp sau lưng tôi, chỉ có cắn chặt mu bàn tay, tôi mới không để mình kêu thành tiếng.
Tôi không biết tại sao. Phút trước, cha mẹ còn dịu dàng làm mì trường thọ cho tôi và chị, phút này lại bỏ qua lời cầu xin của chị, không chút lưu tình biến chị thành người giấy.
2
Nhưng chị tôi chưa chết.
Khi tôi và cha cùng nhau khiêng người giấy vào từ đường, tôi nhận thấy n.g.ự.c và bụng chị ấy vẫn phập phồng vì hô hấp, trong cổ họng phát ra tiếng khóc nghẹn ngào. Cha tôi sợ hãi đến mức run rẩy, lảo đảo đi tìm thợ làm giấy.
Thợ làm giấy liếc mắt một cái, dí tẩu thuốc vào bụng chị tôi, trong mắt lóe sáng: "Haizz, không sao. Người giấy bình thường, làm xong đều phải chết, như vậy hiệu quả cầu tự mới không đáng kể. Nhà cô cậu cái này, đến giờ vẫn còn thoi thóp một hơi, là hàng thượng phẩm đấy. Hơi này nếu giữ được lâu, thì sang năm, hai người nhất định bế được thằng bé bụ bẫm."
Cha tôi nghe vậy, mừng rỡ quá đỗi, lấy rượu thịt chiêu đãi thợ làm vàng mã, lại nhét thêm chút tiền bạc.
Sau khi thợ làm giấy đi, cha tôi liền bảo tôi gi3t một con gà, thêm chút thuốc, nấu thành canh gà. Trên miệng người giấy chỉ có một lỗ nhỏ, cần phải dùng rơm rạ giúp mới có thể đút canh gà vào. Tôi sợ hãi đến mức tay run, canh gà sẽ b.ắ.n lên người người giấy.
Cha tôi tức giận cho tôi một bạt tai: "Đồ vô tích sự, phá của, tay cẩn thận chút đi, người giấy mà làm hỏng, tao lột da mày, làm thành người giấy."
Hình ảnh thảm thương của chị tôi hôm trước hiện về trước mắt, tôi nghiến răng, cố gắng khắc phục việc run tay.
Lời thợ làm giấy là thật.
Sau đó, bụng mẹ tôi mỗi ngày một lớn lên.
Ban đầu, cha và mẹ đều cho rằng ăn quá nhiều, nhưng đến ngày thứ mười, bụng mẹ tôi đã phình lên rõ ràng, cố gắng hít vào cũng không xẹp được.
Thầy lang đến bắt mạch, chúc mừng cha mẹ tôi: "Mang thai rồi! Mang thai rồi!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-hoi-nguoi-giay/chuong-1.html.]
Buổi tối khi tôi cho chị tôi uống canh gà, lại không thể đút vào chút nào.
Canh gà chảy ra khỏi lỗ nhỏ trên miệng, dần dần biến thành máu, chảy vào áo khoác đen nhìn không ra.
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
Không biết có phải ảo giác của tôi không, tôi dường như nghe thấy chị tôi đang nói với tôi: "Mang thai rồi, mang thai rồi."
3.
Bụng của mẹ ngày một lớn, còn thân thể thì ngày một gầy.
Cuối năm, bụng đã to như chứa năm sáu quả dưa hấu lớn, mà vẫn không có dấu hiệu chuyển dạ.
Mỗi lần nhìn mẹ khó nhọc chống bụng đi lại, tôi đều cảm thấy, nếu không có cái bụng đó, người như một người giấy, sẽ bị gió thổi bay mất.
Cuối cùng đến tháng bảy năm sau, mẹ sinh.
Là một thằng bé mập mạp, da rất trắng, vừa sinh ra đã không khóc không nháo, còn nhìn cha toe toét cười.
Cha ôm em trai cười không ngậm được miệng, đi ra ngoài khoe khoang khắp nhà: “Vợ tôi sinh rồi, là một thằng bé mập mạp, nặng 4kg8 !”
Mẹ nằm trên giường bất động, tôi vất vả bưng nước nóng đến. Gọi mấy tiếng mẹ đều không đáp, tôi đành đánh bạo đi tới lau người cho mẹ.
Vừa lật tấm chăn dính m.á.u lên, tôi thấy mẹ nhắm mắt bất động, nằm bên cạnh người giấy của chị gái.
“A ——”
Nước nóng trong tay không cầm chắc, tuột tay, hắt lên người người giấy, bột giấy bị ướt sũng, lộ ra m.á.u thịt be bét bên trong.
Người giấy vặn vẹo thân thể, kêu lên với tôi, rõ ràng là giọng của chị: “Mẹ, em gái, con đau quá……”
Tôi sợ đến run rẩy, run run rẩy rẩy chạy đi tìm cha, cha lại tát tôi một cái:
“Mày là cái đồ hỗn trướng, đang yên đang lành làm cái gì mà hốt hoảng? Dọa đến em trai mày, mày liệu hồn đấy!”
Cha vừa nói, vừa nhét em trai vào lòng tôi: “Chăm sóc em trai cho tốt” rồi vội vã đi ra ngoài.
Tôi ôm em trai, mặt bỏng rát đau, em trai mở mắt toe toét cười với tôi.
Lúc này tôi mới phát hiện, trong mắt em trai, chỉ toàn lòng trắng.
Cha quay lại thì dẫn theo thợ làm làm giấy, tôi sợ sệt trốn sang một bên, một câu cũng không dám nói.
Thợ làm giấy dừng lại cách giường một mét, sắc mặt ngưng trọng, vừa hút thuốc vừa thở dài: “Nhà anh cái này, sống đến lúc này mà chưa chết, còn tụ linh, là quyết tâm muốn về báo thù đây!”
Cha run run hỏi: “Vậy… Vậy phải làm sao?”
Thợ làm giấy nói: “Lấy kim lại đây, ch//ọc m//ù mắt nó đi.”
--------------------------------------------------