Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LỄ HỘI NGƯỜI GIẤY

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

7

Những ngày đầu sau khi mẹ mất, cha và tôi ngày nào cũng sống trong lo sợ.

Thời gian trôi qua, mọi thứ trở nên yên bình, không có chuyện gì xảy ra, cha liền bỏ hết tất cả những chuyện đó ra khỏi đầu.

Em trai ngày một lớn lên, đôi mắt đen ngòm mở ra như một hố đen không đáy, nhìn thấy khiến người ta cảm thấy hoảng sợ.

Cha giật mình kinh hãi, vội ôm nó đi tìm thầy lang:

“Thầy lang ơi, ông xem giúp, con trai tôi làm sao vậy, mắt nó, sao chỉ thấy tròng đen mà không thấy tròng trắng mắt?”

Thầy lang mở mí mắt em trai ra xem, em trai đáp lại ông bằng một nụ cười hé răng.

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Ông giơ tay trước mắt em trai ra hai bên làm động tác, em trai vẫn cười tủm tỉm.

Vẻ mặt thầy lang trở nên nghiêm trọng, vuốt bộ râu rồi thở dài: “Con nhà anh trời sinh bị mù mắt.”

Cha biến sắc kinh hãi: “Vậy có cách nào chữa không? Nhà tôi chỉ có mình nó, nếu mù hết thì sau này làm sao mà sinh sống?”

“Chữa không được.” Thầy lang lắc đầu, ánh mắt lại rơi lên tôi, cười khích lệ: “Chỉ là mù mắt thôi, không phải bệnh hiểm nghèo, nhà anh còn có con gái, để nó sau này chăm sóc cho thằng bé là được rồi.”

Tôi cắn chặt môi, nép mình sau lưng cha.

Cha tát một cái vào trán tôi, giận dữ mắng: “Nghe chưa, đồ vô dụng? Sau này phải chăm sóc em tốt đấy, nếu nó có chuyện gì, tao sẽ đánh c.h.ế.t mày!”

Tôi không dám phản kháng, chỉ biết liên tục gật đầu.

8

Để chăm sóc em trai chu đáo, tôi nghỉ học, hàng ngày ngoài việc nhổ cỏ cho lợn ăn, thì là chơi cùng em trai chọi gà, đánh chó.

Ngày qua ngày, em trai cũng lớn lên từng chút một. Gương mặt non nớt của nó dần dần dài ra, các đường nét và giọng nói ngày càng giống tôi.

Người trong làng thường nói với cha: “Con nhà anh càng lớn càng giống hai cô con gái của anh, đúng là như được đúc từ một khuôn, chỉ tiếc mất một đứa.”

“Cái này nói không chừng, nó là cô con gái của anh tái sinh về tìm anh đấy.”

Cha nghe xong mặt tái mét, không màng gì khác mắng người đó xối xả: “Cút đi! Đừng nhắc đến cái thứ xui xẻo ấy, đây là đứa con trai độc nhất của nhà tôi, không giống thứ xui xẻo kia chút nào!”

Cha càu nhàu bế em trai đi.

Có lẽ lời đàm tiếu trong làng thật sự ảnh hưởng đến cha, ông đem đồ đạc của chị gái từng dùng trước đây ở gian nhà phía đông, từ quần áo cũ cho đến búp bê rơm đều đem đốt sạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-hoi-nguoi-giay/chuong-3.html.]

Nhưng vẫn chưa đủ, ông còn cấm tôi đến gần em trai.

Em trai ăn cơm, tôi phải ở trong nhà kho củi, đợi họ ăn xong mới được lên bàn ăn vớt chút cơm thừa.

Có lần em trai cầm đồ chơi cha mới mua, lảo đảo đi về phía tôi, cha lại nhảy ra từ góc, một cái đá văng tôi ra: “Cút đi, đồ vô dụng, tránh xa em mày ra!”

Tôi bị đá ngã, đầu va vào đá, hai mắt tối sầm.

9

Nhưng sự phòng bị của cha không có tác dụng, em trai và tôi càng ngày càng giống nhau, từ cử chỉ, hành vi, sở thích, ghét bỏ gần như y hệt chị gái.

Cha mua quần áo mới cho nó, nó ném xuống đất bực dọc giẫm lên: “Xấu! Xấu! Con muốn mặc váy, váy màu vàng!”

Chiếc váy vàng là món yêu thích nhất của tôi và chị gái.

Cha sợ hãi như gặp ma quỷ, còn tôi thì run lên vì quá vui mừng.

Tôi cố kìm nén sự hạnh phúc trong lòng, lén bỏ búp bê chị gái để lại cho em trai.

Em trai rất thích.

Nhưng không lâu sau cha phát hiện, ông đốt búp bê một cách tức giận, đá tôi một cái:

“Tất cả là do đồ vô dụng mày, làm hư em mày! Bảo mày tránh xa em trai mà mày không nghe à? Hôm nay tao sẽ đánh c.h.ế.t mày cái đồ xui xẻo này!”

Cha vừa mắng vừa đánh tôi bầm dập, rồi dùng đồ ăn ngon làm phân tâm em trai.

Thế nhưng đêm đó, cha thức dậy đi vệ sinh thì thấy em trai mặc chiếc váy vàng, đứng ngoài sân. Đôi mắt đen tối nhìn ông, như giếng nước sâu không đáy.

Em trai ôm một con búp bê giấy nhỏ, mặc áo đen, đội mũ truyền thống, má vẽ vòng đỏ, nhưng mắt lại là hai hố máu.

Tiếng chị gái phát ra từ miệng em trai: “Cha ơi, cha đi đâu vậy? Ở đây tối quá, con rất sợ…”

Cha sợ đến mất hồn vía, la thét rồi ngã lăn ra đất. Sáng hôm sau, cha lại đi mời thợ làm giấy.

Em trai vẫn mặc váy vàng, ôm búp bê giấy, ngồi trên giường. Đôi mắt đen tối trống rỗng nhìn vào không khí.

Tôi bám cửa, nấp bên ngoài, cha quay lại liếc tôi một cái, cầm ghế đập về phía tôi: “Nhìn gì nhìn, cút ra ngoài ngay!”

Tôi đành cúi đầu trốn ra ngoài.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LỄ HỘI NGƯỜI GIẤY
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...