Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

LỄ HỘI NGƯỜI GIẤY

Chương 5

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

12

Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng tôi, tôi không dám nhìn nữa, tim treo lơ lửng, tôi bưng bát lên. Nhưng tay tôi run rẩy không kiểm soát được, không cầm vững, nước canh và những miếng thịt bên trong rơi xuống đất, tôi vùi đầu vào bát, không có đũa, tôi dùng tay bốc ăn, ăn ngấu nghiến.

Cha đứng bên cạnh tôi, nhìn xuống, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ:

"Ăn chậm thôi, ăn chậm thôi, cái này đều là của con, không đủ thì bảo cha."

"Trong nồi còn nhiều lắm, con muốn ăn bao nhiêu cũng có, cha đi múc cho con."

Tôi lại nhớ đến đêm chị gái chết, mẹ và cha cũng dùng giọng nói dịu dàng như vậy, bảo chị gái ăn nhiều một chút, ăn chậm một chút. Nhưng không ngờ rằng, đằng sau sự dịu dàng đó, lại là sát tâm như vậy.

Sống mũi tôi cay xè, nước mắt không kìm được mà chảy xuống khóe mắt. Chảy đến khóe miệng, hòa lẫn với mì, mặn chát buồn nôn. Nhưng tôi không thể nôn, tôi biết chỉ cần tôi nôn ra, con d.a.o kia sẽ rơi xuống đầu tôi.

Tôi há to miệng nhai, nhét đầy miệng, đến khi không thể nhét thêm được nữa, nuốt cũng không trôi, tôi chỉ có thể phồng má tiếp tục bưng bát.

Cha đưa tay nắm lấy một bên bát, tôi không dám buông tay.

"Con à, đưa bát cho cha, cha đi múc thêm cho con."

Tôi không nói nên lời, chỉ lặng lẽ nhìn ông. Ánh mắt cha và tôi chạm nhau, vẻ hung ác trong đáy mắt không thể che giấu được nữa, đột ngột giật lấy bát khỏi tay tôi, ném xuống đất, phát ra tiếng "choang". Lúc này, trời hé ra một chút ánh sáng.

"Con à, bây giờ con cũng ăn no rồi, uống cũng đã đủ rồi, ta nuôi con mười tám năm, đến đây cũng coi như là hết lòng hết dạ rồi."

"Hôm nay chuyện này, con đừng trách cha, cha cũng là bất đắc dĩ thôi, em trai con là dòng giống duy nhất của nhà ta, nó phải sống sót, cha con ta cũng phải sống sót. Nếu con hiếu thuận, sau khi chết, hãy giúp em trai con giữ chân chị gái con lại."

Cha vừa nói, vừa giơ d.a.o lên, vung về phía tôi. Khi con d.a.o sắp rơi xuống người tôi, bụng cha bị người ta đ.â.m xuyên từ phía sau.

13

Máu tươi b.ắ.n tung tóe lên mặt tôi.

Động tác của cha khựng lại, bàn tay cầm d.a.o từ từ buông lỏng, con d.a.o rơi xuống đất, tôi vội vàng nhặt lên giấu vào tay áo.

Ông cúi đầu, không thể tin được nhìn lưỡi d.a.o đã trở nên đỏ tươi vì đ.â.m xuyên bụng ông, loạng choạng xoay người.

Em trai mặc váy vàng đứng ở cửa, một tay ôm con người giấy nhỏ, tay kia nắm một con dao. Đôi mắt đen láy, dưới ánh trăng, ánh lên vẻ lạnh lẽo rợn người.

Hiển nhiên cha không ngờ rằng, người đ.â.m d.a.o sau lưng ông lại là em trai mà ông luôn yêu thương nhất.

Cơ thể lung lay một chút, cả người ngã xuống đất, ôm bụng vẫn đang chảy máu, lùi về phía sau: "Diệu….Diệu Tổ?"

Em trai đi về phía cha, toe toét miệng, cười "hì hì" với ông.

Giọng nói của chị gái phát ra từ cổ họng em: "Cha, cha muốn đến tìm con sao?"

Cha kinh hãi trợn to mắt, giống như nhìn thấy ma. Theo động tác tiến về phía trước của em trai, ông không ngừng lùi về phía sau, cho đến khi lưng dán vào cột, cha không còn đường lùi.

Ông lắp bắp quát: "Đại…Đại.. Nha Đầu, mày mày đừng qua đây, tao…tao là cha mày, mày đừng qua đây!"

"Tao tao tìm cho mày một thế thân rồi, chính là em gái mày, Nhị Nha Đầu, mày…mày…mày có thù gì có oán gì, đều trút lên nó đi, tha cho cha và em trai mày đi!"

Em trai dừng lại trước mặt cha, nghiêng đầu nhìn tôi một cái, lại nhìn cha.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/le-hoi-nguoi-giay/chuong-5.html.]

"Không muốn."

"Hì hì hì, con đã tìm được mẹ rồi, bây giờ con muốn cha, con muốn cha và mẹ đều ở bên con."

14

Tôi nắm chặt con d.a.o trong tay áo, bước đến trước mặt cha. Em trai ôm chặt người giấy bằng một tay, lùi lại một bước nhìn, nhỏ giọng nói với tôi: "Chị phải cẩn thận đó, không được làm hỏng chuyện đâu đấy."

Tôi gật đầu.

Tay nắm dao, trong đầu hồi tưởng lại thủ pháp mà cha đã dùng trước khi chị gái chết, từ trên xuống dưới, từng chút một l//ột da cha.

Tiếng kêu thảm thiết vang vọng tận trời xanh, trong đêm tối đen lại càng thêm chói tai và đáng sợ.

Cha cả người như bị đóng đinh tại chỗ, giãy giụa không được, chỉ có thể mặc cho tôi vung d.a.o lên xuống, run rẩy như sàng gạo:

"Cha xin con... cha xin con, con tha cho cha đi, Nhị Nha Đầu, con tha cho cha, được không?"

"Cha biết sai rồi, cha thật sự biết sai rồi, con muốn gì, cha đều cho con..."

"Suỵt, cha phải im lặng chứ." Ngón trỏ dính m.á.u của tôi giơ lên trước môi, bình tĩnh mỉm cười, "Đừng có la hét ầm ĩ, nếu không sẽ giống như mẹ, không sống được đến khi tìm chị gái đâu, như vậy chị gái sẽ buồn đó."

Cha đột nhiên quay đầu nhìn em trai: "Đại Nha Đầu, con giúp cha... con giúp cha xin em gái con..."

Khuôn mặt của cha đã trở nên m.á.u thịt lẫn lộn, khi cầu xin thì thịt run rẩy.

Tôi lại nhớ đến, lúc trước chị gái cũng cầu xin ông như vậy. Hận ý tràn ngập trong đầu tôi, tôi ngẩng đầu, ánh mắt xuyên qua vết m.á.u nhìn về phía em trai.

Em trai lắc đầu với ông, cười hì hì: "Không đâu."

"Con muốn cha đến chơi với con, cha không được nói dối, mẹ đã đến rồi, cha cũng phải đến."

Cha sững người, đồng tử co rút mạnh, giống như bị sét đánh trúng. Tiếng kêu thảm thiết của cha dần yếu đi, cũng giống như chị gái năm xưa. Em trai cắn chặt môi dưới, giấu cả người vào trong bóng tối.

Ánh bình minh dần ló dạng, chiếu sáng rực rỡ căn nhà kho. Khắp nơi đều là máu, cha cả người đã m.á.u thịt lẫn lộn, nằm trên đống củi. Rốt cuộc ông đã không thể trụ được đến cuối cùng.

Khi tôi ôm rơm buộc lên người ông, cha đã tắt thở, người giấy của em trai cũng bị vấy đầy máu.

Tôi tiếc nuối sờ vào người giấy, quay đầu hỏi em: "Mẹ bị bẩn rồi, nhưng mà, chị sẽ giúp em giặt sạch sẽ."

Em trai liên tục gật đầu, muốn mở miệng nói.

Tôi lại ra hiệu im lặng với em: "Bây giờ cha phải đi rồi, em phải ngoan ngoãn, không được khóc cũng không được quấy nha."

Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.

Em trai tiếp tục gật đầu, cắn chặt răng không dám phát ra một tiếng động nào.

Tôi học theo thủ pháp của ông thợ làm giấy trong trí nhớ, đem rơm quấn lên người cha. Lại đắp lên mấy lớp bột giấy dày, vẽ lên áo khoác đen và mũ dưa, hai mắt chỉ có tròng trắng không vẽ con ngươi.

Cha đã thành người giấy.

Trời cũng sáng rồi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
LỄ HỘI NGƯỜI GIẤY
Chương 5

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 5
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...