Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Linh Quân

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Thành Trường Lăng, ai ai cũng biết, phủ Thượng thư nhà họ Chu.

Ta là tam tiểu thư nhà họ Chu, Chu Linh Quân.

Năm nay mãn kỳ giữ hiếu cho tổ mẫu, tỷ muội chúng ta đồng thời được bàn chuyện hôn sự.

Người đến cửa cầu thân suýt dẫm nát bậc thềm.

Phụ thân gọi ba tỷ muội vào thư phòng, chỉ ba túi thêu đặt trên án thư, bảo chúng ta tự rút thăm.

“Vạn sự không nên quá viên mãn, vi phụ cân nhắc nhiều ngày, chọn ba con đường, các con tự chọn, tất cả tùy theo vận mệnh.”

Đại tỷ rút trúng vào cung làm phi.

Nhị tỷ rút trúng đích trưởng t.ử của trọng thần trong triều.

Còn ta, rút trúng trưởng t.ử của Quang Lộc Tự khanh tòng tam phẩm, Thẩm Tự.

Đại tỷ nhị tỷ hai mắt đẫm lệ.

Ta cũng hai mắt đẫm lệ.

Phụ thân ân cần dặn dò:

“Xưa nay nữ t.ử phải giữ tam cương ngũ thường, giữa thế đạo này, muôn phần khó khăn. Sau khi gả đi, các con phải khéo léo chu toàn, biết vì đại cục mà sống, tự mình giành lấy thể diện. Linh Quân, hôn sự của con tuy không vẻ vang bằng hai tỷ tỷ, nhưng gia tộc muốn trường tồn, cần có tiến có lùi, con chớ nên thấy tủi thân.”

Đại tỷ nhị tỷ mỗi người nắm một tay ta, nhẹ giọng an ủi:

“Tam muội đừng buồn, bất kể gả vào đâu, tỷ muội chúng ta mãi luôn nâng đỡ nhau, cùng vì hưng thịnh của gia tộc mà cố gắng.”

Ta cúi đầu không nói, nhẹ nhàng gật đầu.

Ta không buồn.

Ta đang vui.

Trong vui mừng còn có chút hổ thẹn.

Hồng Trần Vô Định

Đấu đá trong cung lấy mạng người, bước sai một bước là rơi vào vực sâu vạn trượng.

Đấu đá hậu viện khiến ta mỏi mệt, nhân tình thế thái lại khiến tâm thần lao lực.

Như vậy thật hợp tâm ý ta.

Xem ra ôm chân Phật lúc gấp gáp cũng hữu dụng.

Bồ Tát quả thật đã ứng nghiệm lời ta khấn.

Ta cảm động trong lòng, viền mắt lại hoe đỏ.

2

Trước khi gả vào Thẩm phủ, ta đã biết Thẩm Tự có sẵn một phòng thiếp, tên gọi Tần Hảo.

Nói đến Thẩm Tự, ở thành Trường Lăng này cũng xem như có chút danh tiếng.

Thẩm gia bốn đời độc đinh, đối với huyết mạch nam nhân duy nhất này coi trọng vô cùng.

Mà hắn quả thật cũng có vài phần tài hoa, b.út pháp cuồng thảo tung hoành phóng túng, thơ văn lại bởi khí cốt ngang tàng mà nổi danh.

Từng được thánh thượng khen một câu: “Khá có khí vận.”

Tần Hảo vốn xuất thân từ Thanh Nguyệt lâu.

Nghe nói hai người gặp nhau trong yến tiệc của Thái t.ử, không lâu sau liền qua lại thân mật.

Sau khi trưởng bối Thẩm gia hay chuyện, đích thân đến Thanh Nguyệt lâu, giáng cho Tần Hảo một trận nhục nhã.

Thẩm Tự bản tính mang vài phần cuồng ngạo của kẻ tài t.ử, biết được chuyện này thì sinh lòng phản nghịch.

Đã làm thì làm cho trót, dứt khoát nạp Tần Hảo vào phủ.

Nói cho cùng, việc nạp thiếp trước khi thành thân ở Trường Lăng cũng chẳng phải chuyện gì lạ lùng.

Con cháu thế gia, phần nhiều khó tránh việc có một hai thị thiếp thông phòng.

Còn vị trí chính thê danh chính ngôn thuận, tất nhiên vẫn dành cho khuê tú môn đăng hộ đối.

Chỉ là, ta không ngờ tới.

Đêm tân hôn của ta cùng Thẩm Tự.

Hắn lại bị một câu “thân thể không khỏe” của Tần Hảo mà gọi đi.

3

Nến hồng rực cháy, gấm chăn lạnh lẽo.

Ta ngồi một mình bên mép giường, lặng lẽ lắng nghe tiếng thút thít mơ hồ và lời an ủi dịu dàng từ tiểu viện bên cạnh.

Chợt khẽ bật cười.

Cổ nhân có câu, đời người có ba việc vui lớn:

Tha hương ngộ cố tri (gặp người quen nơi đất khách).

Kim bảng đề danh thời (lúc tên được xướng bảng vàng).

Động phòng hoa chúc dạ (đêm động phòng).

Ta thân là nữ t.ử khuê phòng, hai điều đầu e là không có duyên trải qua.

Còn lại đêm động phòng hoa chúc này...

Sao có thể bỏ lỡ?

Phòng, tất phải viên.

Còn về “với ai”, kỳ thực cũng chẳng quan trọng đến thế.

Ta xưa nay vốn là người biết tự thuyết phục bản thân.

Lúc này liền phất tay khẽ gọi: “Tạ Lẫm!”

Một bóng đen lặng lẽ đáp xuống.

Hắn quỳ một gối, khuôn mặt ẩn trong ánh nến chập chờn, giọng trầm thấp:

“Tiểu thư có gì căn dặn.”

Triều đình ngoài mặt yên ổn, kỳ thực bên trong dậy sóng ngầm, thỉnh thoảng lại có giặc cướp thích khách nổi lên.

Vì vậy các quý nữ trong thành khi xuất giá, nhà mẹ đẻ thường đưa theo ám vệ hồi môn, để hộ thân chu toàn.

Tạ Lẫm theo ta đã hai năm, là một ám vệ rất tốt.

Chỉ làm không nói, chưa từng trái lệnh ta.

Ta muốn ăn mơ trong vườn, chỉ cần nói: “Tạ Lẫm, giúp ta hái mơ.”

Chốc lát sau, một đĩa mơ rửa sạch sẽ đã được xếp ngay ngắn bên cửa sổ.

Ta muốn lén ra phủ ngắm đèn hội, liền nói: “Tạ Lẫm, giúp ta xuất phủ.”

Chẳng bao lâu sau, người canh cổng liền bị một “việc gấp” dẫn đi nơi khác.

Giờ phút này, nến hỉ vẫn cháy sáng.

Ta nhìn Tạ Lẫm, chậm rãi cởi chiếc nút đầu trên giá y, nói: “Tạ Lẫm, giúp ta viên phòng.”

Thân hình hắn khẽ chấn động, nhưng rốt cuộc vẫn không ngẩng đầu, chỉ khẽ đáp:

“...Vâng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/linh-quan/chuong-1.html.]

Tạ Lẫm võ công rất tốt.

Từng phương diện, trên dưới toàn thân, đều tốt cả.

4

Hôm sau ngày đại hôn, ta đi dâng trà thỉnh an cha mẹ chồng.

Lúc ấy có nha hoàn A Nguyên theo hầu bên người.

Còn Tần Hảo thì được Thẩm Tự đích thân đưa đi.

Sắc mặt nàng ta trắng bệch như giấy, thân thể mềm yếu như liễu, quả mang vài phần phong tư "Tây T.ử ôm tim", thật xứng là hoa khôi danh bất hư truyền của Thanh Nguyệt lâu.

Thẩm Tự sánh vai bên nàng.

Hắn sinh được dung mạo tuấn tú, lúc này khoác trường sam sắc nguyệt bạch, càng tôn lên vẻ tuấn lãng thong dong, tư thế hiên ngang.

Tần Hảo vừa thấy ta liền nhẹ nhàng rút tay khỏi tay hắn, bước nhanh tới trước mặt ta, yểu điệu quỳ xuống:

“Phu nhân, Tần Hảo có tội!”

Hai vị lão nhân nhà họ Thẩm sắc mặt lập tức sa sầm.

“Ngươi là thiếp, lại dám gọi người rời khỏi tân phòng trong đêm tân hôn, như thế chẳng phải là không biết tôn ti, vô lễ vô phép sao? Là ai cho ngươi lá gan ấy?!”

Thẩm Tự chắp tay sau lưng, đứng giữa chính sảnh.

Ánh mắt liếc qua ta một cái, thần sắc lộ rõ vài phần bất mãn:

“Phu nhân, đêm qua lúc rời đi, ta từng dặn nàng chớ nhắc chuyện này, kẻo khiến cha mẹ lại sinh hiềm khích với Hảo nhi. Xem ra tiểu thư danh môn cũng chỉ đến thế mà thôi."

"Ngông cuồng!"

Thẩm phụ đập mạnh bàn, giận dữ quát:

“Các ngươi làm việc hồ đồ, không biết kiêng dè, lại còn có mặt mũi trách nàng? Hôm nay nếu không lập quy củ, truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta chê cười gia phong Thẩm phủ sao? Người đâu! Dùng gia pháp!”

Thẩm Tự vẫn không chút hoảng loạn, mắt rủ thấp, nhẹ nhàng đỡ Tần Hảo đang run rẩy quỳ trên đất dậy, thong thả nói:

“Hảo nhi đã có t.h.a.i rồi.”

Cả sảnh lập tức lặng ngắt như tờ.

Thẩm phụ Thẩm mẫu đồng thời trừng lớn hai mắt.

Thẩm Tự lạnh nhạt nói:

“Nàng ấy đã bắt mạch từ một tháng trước, vốn định sớm báo tin mừng. Nhưng Hảo nhi sợ tân nương vừa nhập phủ, bản thân lại đoạt hết phong đầu, nên nhất thời giữ kín. Đêm qua bụng nàng đau bất ngờ, bất đắc dĩ mới gọi ta tới.”

Thẩm mẫu vội vàng nhìn sang Tần Hảo: “Đứa trẻ trong bụng còn ổn chứ?”

Tần Hảo cúi đầu, giọng nhỏ như muỗi: “Đã mời đại phu khám qua sáng nay, mạch t.h.a.i tạm thời ổn định, chỉ là…”

Nàng khẽ ngẩng mắt, len lén liếc nhìn ta, môi run run, muốn nói lại thôi.

“Chỉ là cái gì? Nói rõ!” Thẩm phụ quát.

Hốc mắt Tần Hảo lập tức đỏ ửng, giọng run rẩy:

“Chuyện này thiếp vốn không định nói ra, chỉ là t.h.a.i nhi trong bụng là chuyện hệ trọng, không thể không thật lòng bẩm báo…”

“Sau khi biết mình có thai, một hôm buổi trưa thiếp nằm mộng, mộng thấy một vị tiên nhân nói với thiếp rằng, đứa bé này vô cùng quý báu, nếu cha đứa trẻ trong lúc chưa lâm bồn mà tiết nguyên dương, thì e rằng hài t.ử khó giữ.”

“Thiếp vốn chẳng tin, ai ngờ đêm qua ngay khi tướng công bước vào động phòng, bụng thiếp liền quặn đau, thiếp bất đắc dĩ mới phải…"

Lời còn chưa dứt, nước mắt đã rơi lã chã.

Cả sảnh im phăng phắc.

Chén trà trong tay Thẩm mẫu cũng lắc lư chao đảo.

Vẻ giận dữ trên mặt Thẩm phụ cũng đông cứng, sắc mặt trở nên phức tạp.

Tất cả ánh mắt trong phòng.

Công khai có, lén lút có, đồng loạt rơi xuống người ta.

Ta khi ấy còn đang nghĩ chuyện khác.

Bị ánh nhìn đổ dồn tới, khẽ giật mình.

Mấy lời giữ thể diện ta đã quen miệng từ lâu, lập tức mỉm cười cất tiếng:

“Thì ra là vậy, đã liên quan đến huyết mạch Thẩm gia, đương nhiên là điều hệ trọng nhất.”

Ta quay sang nhìn Tần Hảo, nở một nụ cười đoan trang vừa phải, ngữ khí càng thêm ôn hòa:

“Ta tuy là tân phụ mới nhập phủ, nhưng đã là chính thất thì nên mạnh dạn chủ trì việc nhà. Vài tháng tới, di nương cứ an tâm dưỡng t.h.a.i tại tiểu viện, lễ nghi sáng tối đều miễn cả, vật dụng hằng ngày tăng gấp đôi, mọi việc đều lấy t.h.a.i nhi trong bụng làm trọng.”

Hai vị lão nhân nhà họ Thẩm nghe xong liền giãn mặt, thở phào nhẹ nhõm.

“Tốt, tốt lắm!”

Thẩm phụ không ngừng gật đầu, ánh mắt đầy tán thưởng.

Thẩm mẫu xúc động nắm lấy tay ta, ánh mắt rưng rưng:

“Tốt lắm, thực là thiệt thòi cho con rồi. Biết đại thể, hiểu đại cục, đúng là con gái nhà họ Chu có khác, hơn xa hai người kia một trời một vực. Thẩm gia chúng ta có được con dâu như con, thật đúng là có phúc!”

Ta lại nói vài câu dịu dàng rồi mới đoan trang ngồi xuống.

Khi đón lấy chén trà A Nguyên đưa tới, vừa vặn thấy Tần Hảo mím môi nhìn ta, vẻ mặt như thấp thoáng vài phần thất vọng.

Bên cạnh, Thẩm Tự khẽ cong môi, giọng mang theo tia giễu cợt:

“Cũng chẳng ngoài dự liệu…”

Ta chẳng hề để tâm, chậm rãi nhấp một ngụm trà.

Hơi nóng bốc lên, phả vào mặt, giống như hơi thở nóng bỏng đêm qua.

Bên tai chợt vọng lại một tiếng thì thầm gấp gáp: “Tiểu thư, còn chịu nổi không?”

5

Chịu thì vẫn chịu được.

Chỉ là chân hơi mỏi, lưng cũng có chút uể oải.

Sáng sớm thức dậy, bên gối đã không còn bóng người.

Y phục trên thân được mặc vào ngay ngắn, chăn cưới phủ trên người cũng được đắp kỹ càng.

Chỉ có bên cửa sổ, trong chiếc bình sứ xanh, cắm một bó hoa Vụ Nhan trắng muốt.

Vụ Nhan là loài hoa ta yêu thích nhất.

Loài hoa này ưa lạnh, chỉ mọc ở núi Mân Sơn cách thành về phía tây năm mươi dặm, mà ta chỉ mỗi lần lên núi lễ Phật mới có thể hái được vài nhành mang về trưng trong phòng.

Trong lòng ta có chút nghi hoặc, bèn bước tới ngắm kỹ.

Cánh hoa mềm mại, sương đọng long lanh, tựa như mới vừa được hái xuống không lâu...

Dưới sự quở trách nghiêm khắc của hai vị lão nhân Thẩm gia, Thẩm Tự đêm nào cũng phải về chính viện ngủ lại.

Hắn chẳng cam tâm, vẻ mặt luôn nhàn nhạt lạnh lẽo.

Ta cũng không cam tâm, chỉ thấy phiền toái.

Hai vị trưởng bối Thẩm gia thấy ta làm dâu mà phải ngủ một mình, trong lòng có phần áy náy.

Dẫu họ coi trọng đứa nhỏ trong bụng Tần Hảo, nhưng chỉ cần ta và nàng ta cùng có mặt, ắt sẽ nói vài câu mỉa mai ngay trước mặt ta.

Không rõ Tần Hảo thổi gió thế nào bên gối, mà Thẩm Tự lại đem mối oán hờn đổ cả lên đầu ta, ánh mắt nhìn ta lạnh nhạt chẳng buồn che giấu.

Đêm ấy, hắn tắm rửa xong, mặc trung y đứng nơi cửa, mày mắt xa cách.

--

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Linh Quân
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...