Thẩm Tự nhìn ta hồi lâu, giọng khẽ trầm hẳn đi:
"Không có tình cảm, không viên phòng, không ràng buộc... những điều ta luôn tiếc nuối, thì ra trong mắt nàng lại là điều đáng mừng."
Hắn lắc đầu, đột nhiên lớn tiếng:
"Linh Quân, trước kia quả thực là ta sai, chưa từng làm tròn trách nhiệm của một phu quân. Về sau ta sẽ không như vậy nữa, nàng đừng đi được không?"
Hắn lộ ra một tia mong mỏi trong mắt.
Ta bật cười, "Thẩm Tự, ngươi nói ngươi chưa từng biết mình thật sự muốn gì, xin lỗi, ta không thể đồng cảm với ngươi, vì ta luôn biết rõ mình muốn gì."
"Đối với điều mình thực sự mong muốn, ta chưa bao giờ làm khó bản thân."
Ánh mắt Thẩm Tự từng chút từng chút tối lại
Hôm ấy, hắn rầu rĩ rời đi.
Ngày hôm sau, hắn lại xuất hiện ở phòng ngoài, ngồi suốt một ngày.
Ta bận cùng A Nguyên kiểm kê sổ sách, cũng chẳng để tâm tới hắn. Ánh mắt hắn lúc nào cũng dõi theo ta, ánh nhìn phức tạp mà sâu xa.
Ngày thứ ba, hắn lại ngồi suốt một ngày.
Đến ngày thứ năm, hắn đồng ý hòa ly.
Khi ký vào thư hòa ly, hắn khẽ nói:
"Năm ấy thi thư thua nàng, ta luôn lấy việc đuổi kịp nàng làm mục tiêu. Giờ mới hiểu ra, thì ra ta chưa từng theo kịp..."
17
Tạ Lẫm đã từ chối chức vụ tướng quân trấn thủ biên cương.
Hoàng thượng nhiều lần sai người khuyên nhủ, hắn đều uyển chuyển từ chối.
Đây là cơ hội lập công danh rõ ràng mà hoàng thượng ban xuống vì nhớ ân cứu giá của hắn.
Người sáng suốt đều biết, nếu đến biên ải rồi hồi kinh, tiền đồ ắt sẽ rộng mở vô hạn.
Thế nhưng hắn lại nói: "Biên ải quá xa, ta không thể rời đi, còn có việc khác phải làm."
Hoàng thượng nhân từ, vẫn cho hắn mấy ngày suy nghĩ.
Lần đầu tiên ta bước chân vào chỗ ở của Tạ Lẫm.
Đó là một tiểu viện yên tĩnh thanh nhã ở ngoại thành.
Nơi ấy không lớn, nhưng sạch sẽ gọn gàng, không có dấu hiệu người ở lâu.
Hồng Trần Vô Định
Phải rồi.
Hắn luôn ở bên cạnh ta.
Luôn âm thầm bảo vệ ta ở những nơi ta không nhìn thấy.
Mỗi khi ta gọi hắn, hắn đều xuất hiện.
Có mấy lần rõ ràng là ngày hắn nghỉ ngơi.
Ta gọi, hắn vẫn có mặt.
Làm gì có thời gian ở đây mà sống?
Thứ duy nhất mang hơi thở của con người, là phòng của hắn.
Ta vô tình phát hiện trong phòng ấy bày biện rất nhiều binh thư.
Trang sách hơi cong, rõ ràng đã bị chủ nhân giở đọc nhiều lần.
Trên bàn bày đầy hoa khô được xếp gọn gàng.
Ta chợt nhận ra, những đóa hoa mỗi ngày thay trong phòng ta, hắn đều không vứt đi.
Hắn mang về đây, ép khô rồi gìn giữ cẩn thận.
Lúc ấy, Tạ Lẫm đang nhắm mắt nằm nghỉ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/linh-quan/chuong-9.html.]
Thương thế chưa lành, vẫn còn đang tĩnh dưỡng.
Trên người quấn đầy vải trắng, nhìn qua không có chỗ nào lành lặn.
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Nghĩ đến ngày đầu tiên hắn làm ám vệ cho ta.
Ta nghiêm mặt dặn dò:
"Ngươi phải bảo vệ ta, nhưng ta không thích bị người khác nhìn chằm chằm, nên ngươi cố gắng đừng nhìn ta."
Hắn cúi đầu đáp: "Vâng, tiểu thư."
Từ ấy, hắn luôn cúi mắt trước mặt ta.
Chỉ những đêm rung động ấy, ánh mắt sáng rực kia mới lặng lẽ lướt qua gương mặt ta từng tấc một.
Chuyên chú và thâm trầm.
Ta không nhịn được, vươn tay chạm vào lông mi hắn.
Lông mi hắn rất dài, mỗi lần nhìn ta, ta đều muốn chạm vào.
Hắn bỗng mở mắt.
Lặng lẽ nhìn ta một hồi, khẽ gọi: "Tiểu thư?"
Giọng khàn khàn, mang theo đôi phần không dám tin tưởng.
Ta mỉm cười với hắn.
"Tạ Lẫm, muốn ăn gì?"
Hắn chớp chớp mắt, mím môi không nói, chỉ mở to mắt nhìn ta.
Tựa hồ vẫn còn đang mộng mị.
Ta bất lực bật cười, đứng dậy nói: "Ngươi không nói, vậy ta ra đầu ngõ mua bánh hành và cháo đậu nhé, ta ăn bánh hành, ngươi uống cháo đậu, được không?"
Tay hắn khẽ động, hình như muốn nâng lên.
Nhưng bị băng lại, không thể làm gì.
"Muốn véo mình thử xem có phải mơ không phải không? Để ta giúp ngươi nhé!"
Ta cúi người, hôn lên trán hắn một cái.
Đôi đồng t.ử của hắn bỗng nhiên mở lớn.
18
Ta ở lại tiểu viện kia, cùng với hắn, sống bảy ngày như phu thê thường dân.
Ta như một thê t.ử bình thường, sáng sớm hỏi hắn: "Muốn ăn gì?", chiều tối lại oán than: "Con ch.ó vàng nhà bên lại dọa ta nữa rồi!"
Hắn như một đứa trẻ vừa biết yêu, thường xuyên ngơ ngẩn nhìn ta không chớp mắt, ánh mắt chuyên chú.
Ngày thứ tám, ta vừa may áo vừa kể chuyện về cô cô Chu Lan Uyển.
"Cô cô ta mới thật là khuê tú mẫu mực, gả vào hầu phủ, ba năm sinh hai đứa con, được cha mẹ chồng thương yêu, phu quân tôn trọng.
Từ nhỏ tỷ muội ta đều được dạy phải noi gương cô cô, thanh danh của người chính là thể diện của cả gia tộc."
"Nhưng có một ngày, người nuốt vàng tự vẫn. Ta tận mắt thấy tình trạng lúc người c.h.ế.t... cực kỳ thống khổ, mặt mũi dữ tợn, như rơi vào địa ngục trần gian, miệng người không ngừng lẩm bẩm một câu: 'Ta chưa từng sống, ta chưa từng sống...' Câu ấy lặp đi lặp lại, như một lời chú cầu mong giải thoát."
"Sau khi cô cô mất, tang lễ long trọng, hầu phủ ban cho thể diện lớn nhất, Hoàng thượng còn ban liễn viếng. Phụ thân vì có một vị tỷ tỷ như vậy, con đường làm quan từ đó thuận buồm xuôi gió."
"Sau đó—"
Ta hơi ngừng lại, tay vẫn không dừng, giọng nói bình thản:
"Một năm trước khi xuất giá, ta đã tự mình uống canh tuyệt t.ử."
Ánh mắt hắn sững lại, nhìn ta không rời.
"Ta không thể vì vận mệnh của người khác mà gánh trách nhiệm. Có thể gánh nổi vận mệnh của chính mình đã là chuyện không dễ. Thế đạo này quá hà khắc với nữ t.ử, nếu đứa con ta sinh ra là một nữ nhi, nó chưa chắc có thể được như Chu Linh Quân ta.
“Nếu là một nam nhi, thì lại trở thành một phần của thế đạo ấy. Có lẽ nghìn năm sau mọi chuyện sẽ đổi thay, nhưng ta chắc chắn, không phải là hiện tại."
--